Bản Năng Lừa Dối

Chương 3

10.

Người một khi đã xui xẻo thì họa vô đơn chí.

Đầu tiên là kết quả kiểm tra sáng nay cho thấy, bệnh tình của tôi đã chuyển biến xấu vô cùng nhanh ch.óng chỉ trong vài tuần ngắn ngủi. Tiếp đó là vừa đến phòng khám nộp phí, tôi liền chạm mặt Hoắc Cảnh.

Thấy tôi, anh ta có vài phần kinh ngạc: "A Giản, sao em lại ở đây?"

Tôi sụt sịt mũi: "Hơi cảm chút, đến lấy ít t.h.u.ố.c."

"Hôm qua còn tốt mà, hôm nay đã cảm rồi. A Giản, có phải buổi tối em lại không đắp chăn ngủ đúng không? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, thể trạng em yếu, bình thường phải chú ý một chút..." Hoắc Cảnh quen tay "trách móc" tôi.

Thế nhưng giữa khoảng không im lặng của tôi, giọng anh ta nhỏ dần rồi tắt hẳn. Hoắc Cảnh cũng đã nhận ra, tôi và anh ta đã ly hôn rồi. Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, giọng nói run rẩy: "A Giản, xin lỗi em. Bấy lâu nay là anh đã làm lỡ dở em."

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi đôi khi cảm thấy Hoắc Cảnh thật chẳng biết ăn nói. Anh ta áy náy thốt ra một câu như thế, giống như ngay cả những năm tháng chúng tôi từng yêu nhau cũng chẳng còn tồn tại nữa.

Vừa định đáp "Không sao đâu", ánh mắt tôi vô tình chạm phải tờ kết quả xét nghiệm trên tay Hoắc Cảnh. Cảm xúc vốn đang bình thản trong tôi bỗng dưng cuộn trào sóng gió.

Tôi nhếch môi: "Hoắc Cảnh, trước khi ly hôn hình như anh chưa từng nói với tôi. An Thu có t.h.a.i rồi."

Từ ánh mắt hoảng loạn của Hoắc Cảnh, tôi nhìn thấy đồng t.ử đen ngòm trống rỗng của chính mình.

11.

Thật ra điều làm tôi đau lòng không phải là chuyện An Thu có thai, mà là bởi vì mắt tôi xưa nay vốn rất tinh. Cho nên chỉ bằng một cái liếc mắt vừa rồi, tôi đã vô tình nhìn thấy tuổi t.h.a.i của An Thu.

Mấy năm nay công nghệ phát triển rất nhanh, tuổi t.h.a.i đã có thể tính chính xác đến từng ngày. Tuổi t.h.a.i của An Thu là 63 ngày, mà 63 ngày trước lại đúng vào sinh nhật của tôi.

Lúc ấy sự thiếu an toàn cực độ trong lòng khiến tôi khao khát muốn giữ c.h.ặ.t lấy Alpha của mình. Tôi ngăn Hoắc Cảnh lại khi anh ta sắp sửa bước ra khỏi cửa, trút bỏ quần áo ngay trước mặt anh ta, phơi bày thân thể đã được chăm chút kỹ càng của mình, tự biến bản thân thành một món quà dâng tặng cho anh ta.

Đó là lần ân ái sau ba năm xa cách của chúng tôi. Tôi rất đau, nhưng tôi vẫn ôm c.h.ặ.t lấy anh ta, cầu xin anh ta hãy c.ắ.n vào gáy tôi, giống như cách mà một Alpha đ.á.n.h dấu Omega của mình.

Thế nhưng khi tỉnh dậy, Hoắc Cảnh vẫn biến mất. Anh ta bảo tôi rằng công ty có việc gấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hóa ra, anh ta đi tìm An Thu.

Alpha của tôi sau khi kết hợp với tôi, lại đi tìm một người khác để giải tỏa d.ụ.c vọng của mình. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được cảm giác tủi nhục mãnh liệt đến thế, nó khiến tôi gần như nghẹt thở.

Bên tai ù đi, tôi không nghe rõ giọng nói của Hoắc Cảnh. Tôi quay người muốn bước đi, nhưng mới đi được vài bước đã đụng sầm vào một người đi ngược chiều.

"Thu Thu!" Cuối cùng tôi cũng nghe rõ tiếng Hoắc Cảnh, và cũng nhìn rõ người đang bị tôi đụng tới mức lảo đảo ngả nghiêng. Chính là An Thu.

12.

Làn da của Omega vốn dĩ mỏng manh nhạy cảm. Cú va chạm này tôi chẳng có cảm giác gì, nhưng trán An Thu đã ửng đỏ một mảng nhạt. Cậu ta rúc vào lòng Hoắc Cảnh, nước mắt chực trào ra, bĩu môi nũng nịu với anh ta: "Anh ơi, đau!"

Kỹ năng diễn xuất của cậu ta thực chất chẳng mấy tinh vi, nhưng Hoắc Cảnh vẫn dung túng hùa theo: "Đau ở đâu? Có cần anh thổi cho không?"

"Đau khắp nơi luôn." An Thu hai tay ôm lấy cổ Hoắc Cảnh, đôi mắt ướt đầm đìa chớp chớp.

Sợi dây đỏ may mắn màu đỏ thắm trên cổ tay mảnh khảnh của cậu ta trông cực kỳ ch.ói mắt. Sợi dây này là do chính tay Hoắc Cảnh tết, trước khi ly hôn tôi đã tận mắt nhìn thấy. Nhưng khi ấy, tôi tràn ngập niềm vui tưởng rằng đó là món quà sinh nhật anh ta chuẩn bị cho mình.

Lười nhìn cảnh mặn nồng thắm thiết của hai người trước mặt, tôi sải bước muốn rời đi, nhưng lại bị giọng nói đột nhiên lạnh xuống của An Thu gọi giật ngược lại: "Đụng trúng người rồi bỏ đi, anh không có học thức như thế sao?"

Cậu ta xưa nay chỉ giả vờ làm đóa Bạch liên yếu đuối trước mặt Hoắc Cảnh để tạo chút tình thú. Chứ trước mặt người khác, cậu ta luôn giữ bộ dạng thiếu gia hống hách cậy quyền. Hoắc Cảnh đương nhiên biết rõ, chẳng qua anh ta lấy đó làm vui mà thôi.

Tôi dừng bước, quay người, nhanh ch.óng cúi gập người xuống thốt ra một tiếng "Xin lỗi!" Mấy năm nay để lấy lòng đám người lớn thích bới bèo ra bọt ở nhà họ Hoắc, tôi đã cúi lưng không biết bao nhiêu lần rồi. Thế nên một câu "Xin lỗi" đối với tôi mà nói chẳng có gì to tát cả.

Vừa định thẳng lưng đứng dậy, tôi lại nghe An Thu "Hừ" lạnh một tiếng, "Tống Giản, tôi muốn anh quỳ xuống xin lỗi tôi!"

Bầu không khí lập tức đông cứng lại. Tôi đứng thẳng sống lưng, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Đến khi định thần lại, tôi đã theo bản năng nhìn về phía Hoắc Cảnh. Sau khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh ta tránh né ánh mắt của tôi, chân mày khẽ cau lại: "Thu Thu..."

"Anh ơi, anh thấy em quỳ được mà anh ta lại không thể quỳ sao?" An Thu lại bĩu môi, mắt đấn đầm đìa nước mắt.

Chuyện cậu ta nói là vào một năm trước. Khi ấy cậu thiếu gia Omega vừa mới trưởng thành sau khi biết mình và Alpha đỉnh cấp nhất Thủ đô ghép đôi thành công đã xông thẳng vào nhà họ Hoắc, làm ầm làm ĩ đòi gặp Hoắc Cảnh.