Bản Ghi Chú Của Kẻ Bị Lãng Quên

Chương 8: Đối đầu với kẻ thù

Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Khi tiếng cửa gỗ bị đập mạnh vang lên, Thắng cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc. Ba người đứng trong góc tối, ánh mắt đổ dồn về phía cửa ra vào. Những bóng hình mờ ám lố nhố tiến vào, mang theo khí thế lạnh lẽo.

“Chạy!” Bảo hô, giọng anh mạnh mẽ nhưng vẫn chứa đựng sự khẩn trương. Họ đã không còn thời gian để suy nghĩ, tất cả lao ra ngoài như những mũi tên.

“Đứng lại!” Một kẻ trong nhóm thét lên, giọng nói sắc lạnh như dao. Gã mặc áo khoác đen, ánh mắt sắc như dao găm, khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.

“Thắng!” Giang kéo tay cậu, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để họ bắt được mình!”

“Để mình lo!” Thắng nói, cảm nhận sức mạnh của bóng tối bên trong mình đang dâng trào. Cậu nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh. Trong đầu cậu, những hình ảnh kinh hoàng bắt đầu hình thành, những nỗi sợ hãi của những kẻ trước mặt. Cậu không cần phải tấn công trực tiếp, chỉ cần khiến họ hoảng loạn.

“Bây giờ!” Bảo kêu lên, khi những kẻ địch bắt đầu chao đảo, ánh mắt hoang mang.

Thắng mở mắt, và một cơn gió lạnh lướt qua. Những hình ảnh ma quái hiện ra trước mắt kẻ thù: hình ảnh của những người đã từng bị tổ chức này tấn công, những vết thương, những tiếng khóc. Họ không thể chịu đựng nổi.

“Đi!” Bảo kéo Giang, cả ba cùng lao ra khỏi cửa. Mọi thứ xung quanh như chao đảo, nhưng sự quyết tâm trong họ chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.

Họ chạy qua những con hẻm tối tăm, lòng dạ đầy lo âu nhưng cũng không kém phần phấn khích. “Chúng ta phải tìm cô ấy,” Thắng thốt lên, cảm giác như mình đang tìm kiếm một ánh sáng giữa màn đêm.

“Cô ấy có thể ở đâu?” Giang hỏi, giọng nói đầy lo lắng.

“Cô ấy từng làm việc cho ‘Bóng Tối’. Có thể chúng ta cần tìm hiểu về những người đã rời khỏi tổ chức,” Bảo gợi ý, ánh mắt anh kiên định.

“Chúng ta có thể đến khu phố cũ,” Thắng đề xuất. “Nơi đó thường có những người biết nhiều chuyện.”

“Nhưng nguy hiểm lắm,” Giang nói, vẻ mặt cô không giấu nổi sự lo âu. “Nếu họ phát hiện ra chúng ta…”

“Chúng ta không thể ngồi yên,” Bảo khẳng định, quyết tâm trong giọng nói anh khiến Giang và Thắng cảm thấy vững lòng hơn.

Trên đường đi, không khí nặng nề khiến họ cảm thấy mệt mỏi, nhưng trong lòng vẫn cháy bỏng một ngọn lửa quyết tâm. Họ không chỉ chạy trốn, mà còn chạy về phía một mục tiêu, một hy vọng.

Đến khu phố cũ, ánh đèn mờ ảo soi sáng những con đường nhỏ hẹp. Thắng cảm thấy hồi hộp, như thể từng bước chân đều chạm vào những bí mật đang chờ được khám phá. Họ dừng lại ở một quán café cũ kỹ, nơi những người từng có liên quan đến tổ chức này thường lui tới.

“Chúng ta cần tìm một người tên là Mai,” Thắng nói, nhớ lại những gì mình đã nghe được về cô gái từng làm việc cho ‘Bóng Tối’. “Cô ấy có thể biết cách giúp chúng ta.”“Mai… cô ấy có thể còn sống không?” Giang hỏi, sự hoài nghi hiện rõ trên mặt.

“Cô ấy phải sống,” Bảo nói, giọng anh chắc nịch. “Cô ấy là hy vọng của chúng ta.”

Họ bước vào quán, không khí bên trong ấm áp nhưng lại chứa đựng sự u ám. Những người khách ngồi lặng lẽ, ánh mắt họ dõi theo ba người mới bước vào. Thắng cảm thấy như mình đang đứng giữa một bức tranh sống động nhưng cũng đầy nguy hiểm.

“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Thắng thì thầm, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Có thể có kẻ theo dõi chúng ta.”

Giang gật đầu, vẻ mặt cô nghiêm túc. “Hãy tìm kiếm thông tin.”

Bảo bắt đầu hỏi thăm những người xung quanh, trong khi Thắng và Giang cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của Mai. Họ không thể để cơ hội trôi qua. Giữa những ánh mắt tò mò và nghi ngờ, họ cảm nhận được áp lực đang dần gia tăng.

Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng một người phụ nữ nhỏ nhắn, tóc dài, bước vào quán. Thắng nhận ra ngay. “Mai!” cậu thốt lên, ánh mắt rực sáng.

Cô nhìn cậu, đôi mắt to tròn lộ rõ sự ngạc nhiên. “Nguyễn Minh Thắng? Sao cậu lại ở đây?”

“Chúng tôi cần giúp đỡ,” Thắng nói, không kịp chần chừ. “Chúng tôi muốn tìm hiểu về ‘Bóng Tối’.”

“Đó là một quyết định rất nguy hiểm,” Mai cảnh báo, nhưng ánh mắt cô lại đầy sự đồng cảm. “Các cậu không hiểu được mức độ nghiêm trọng.”

“Chúng tôi đã gặp phải họ,” Giang chen vào, giọng nói đầy quyết tâm. “Chúng tôi không thể chạy trốn mãi.”

Mai thở dài, vẻ mặt trầm tư. “Nếu các cậu muốn vào tổ chức, các cậu cần phải chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất. Họ không dễ dàng chấp nhận người lạ.”

“Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết,” Bảo khẳng định, ánh mắt anh rực lửa.

“Được rồi,” Mai đồng ý, ánh mắt cô chuyển từ nghi ngờ sang quyết tâm. “Tôi sẽ giúp các cậu. Nhưng trước tiên, các cậu cần phải học cách kiểm soát sức mạnh của mình.”

Thắng cảm thấy như một cánh cửa mới vừa mở ra. Họ không chỉ tìm kiếm một người, mà còn tìm kiếm sức mạnh và sự chấp nhận cho bản thân. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo, một cuộc chiến không chỉ vì bản thân mà còn vì những kẻ bị lãng quên khác.

“Chúng ta sẽ không dừng lại,” Thắng nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ làm tất cả để thay đổi số phận này.”

Nhưng khi họ bắt đầu lên kế hoạch, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa. Một nhóm người lạ mặt bước vào, ánh mắt họ sắc lạnh như dao, khiến không khí trong quán trở nên nặng nề. Thắng cảm thấy sự hồi hộp dâng lên trong lồng ngực, biết rằng cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn