Mọi thứ dường như trở nên tồi tệ hơn khi những ánh mắt đó tập trung vào Thắng. Họ không chỉ là những bạn cùng trang lứa, mà còn là những kẻ bắt nạt, luôn tìm cách châm biếm và làm tổn thương cậu. Hôm nay, bọn họ đã quyết định không chỉ dừng lại ở những lời nói cay nghiệt.
“Chạy đi đâu cho thoát, Thắng?” Vũ Hoàng Nam, tên cầm đầu, cười nhạo, ánh mắt sắc lạnh như dao. Hắn đứng giữa nhóm bạn mình, tạo thành một vòng tròn chặt chẽ, không cho cậu có đường thoát.
Thắng đứng lùi lại, cảm giác như bức tường xung quanh dần dần siết chặt. “Mình không muốn gây chuyện,” cậu nói, giọng run rẩy.
“Không muốn gây chuyện mà vẫn đứng đây sao?” Huyền Trang, một trong những đồng bọn của Nam, thêm vào, ánh mắt cô ta lấp lánh sự thích thú. “Hay là cậu muốn chúng mình cho cậu một bài học?”
Chỉ cần nghe đến câu đó, tim Thắng như ngừng đập. Cậu không muốn bị đánh, không muốn trở thành trò cười cho họ. Cậu biết mình không có năng lực gì nổi bật, không thể chống lại họ bằng sức mạnh hay tài năng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối bên trong mình, như một sức mạnh đang âm thầm chờ đợi.
“Thắng, cậu không cần phải sợ,” một giọng nói vang lên từ phía sau. Là Lê Hương Giang, cô gái mà cậu đã từng thấy như một ánh sáng giữa những khổ đau. Cô đứng ở lối đi, ánh mắt kiên quyết. “Đừng để họ làm tổn thương cậu.”
“Giang, không!” Thắng gọi, nhưng đã quá muộn. Bọn họ đã nhận ra sự xuất hiện của cô.
“Ồ, cô bé chữa lành, đến để cứu vớt thằng phế sài này sao?” Bảo, một tên khác trong nhóm, cười chế giễu. “Cậu ta đã thua cuộc từ trước rồi.”
Giang không hề nhượng bộ. “Cậu ấy không phải phế sài! Cậu ấy có sức mạnh mà chưa ai biết đến.”
Thắng cảm thấy xấu hổ, nhưng cũng thấy ấm lòng. Liệu có thật cậu có sức mạnh? Liệu bóng tối trong cậu có thể giúp cậu thoát khỏi tình huống này?
“Cậu có thể thử không?” Giang thì thầm, nhưng ánh mắt cô đầy hy vọng.
“Thử... thử cái gì?” Thắng hỏi, lòng tràn đầy nghi ngờ.
“Bóng tối,” Giang đáp. “Hãy để nó giúp cậu.”
Đột nhiên, một cảm giác mãnh liệt dâng trào trong cậu. Thắng hít sâu, nhắm mắt lại, và tập trung vào nỗi sợ hãi của mình. Những bóng tối xung quanh cậu bắt đầu dâng lên, như thể chúng cảm nhận được sự khao khát thoát khỏi sự áp bức. Một bức tường bóng tối hình thành trước mặt cậu, chắn giữa cậu và nhóm bắt nạt.
“Cái quái gì vậy?” Nam hét lên, rõ ràng là không thể hiểu nổi.Thắng mở mắt, thấy mọi thứ xung quanh mình mờ đi, chỉ còn lại những bóng tối đang vờn quanh. “Mình không sợ nữa!” cậu hét lên, giọng vang vọng.
“Đừng! Thắng, đừng để nó kiểm soát!” Giang la lên, nhưng cậu không còn lắng nghe. Cảm giác tự do và sức mạnh khiến cậu quên đi mọi thứ.
Bọn họ bắt đầu lùi lại, ánh mắt hoảng sợ. “Đừng lại gần!” Huyền Trang nói, giọng run rẩy. “Nó có thể làm tổn thương chúng ta!”
“Đúng, Thắng, hãy kiểm soát nó!” Giang cổ vũ từ phía sau, nhưng trong lòng cậu lại dâng lên sự hoang mang.
Khi những bóng tối dâng lên cao, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu. Có lẽ, cậu không cần phải sử dụng sức mạnh này để trả thù. Cậu có thể dùng nó để tự bảo vệ mình, để không còn bị coi thường.
“Thôi đủ rồi!” Thắng hét lên, và bất ngờ, những bóng tối dần thu lại, trở về với cậu. Cậu cảm thấy như mình vừa làm điều gì đó không thể tưởng tượng nổi.
Nhóm bạn bắt nạt đứng đó, không ai dám nhúc nhích. Thắng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Không còn sự khinh miệt, mà là sự sợ hãi. “Mình không còn là kẻ yếu đuối nữa,” cậu thầm nghĩ.
“Thắng, cậu làm được rồi!” Giang chạy lại bên cậu, ánh mắt đầy tự hào. “Cậu thật sự có sức mạnh!”
Cảm giác vui sướng tràn ngập trong lòng cậu, nhưng cũng có một nỗi lo lắng không ngừng dâng lên. Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Những kẻ bắt nạt này sẽ không từ bỏ dễ dàng.
“Chúng ta cần đi,” Giang nói khẽ, kéo tay cậu. “Họ sẽ không để yên đâu.”
Khi cả hai quay lưng chạy, Thắng cảm thấy một sự hồi hộp dâng trào. Cuộc sống của cậu đã thay đổi, nhưng không biết rằng những hiểm nguy đang chờ đón phía trước. Những kẻ bắt nạt sẽ không bao giờ quên được sự nhục nhã này, và cậu sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nhiều.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về sức mạnh này, Thắng,” Giang nói, đầy quyết tâm. “Chúng ta không đơn độc nữa.”
“Nhưng... liệu có an toàn không?” Thắng hỏi, lòng vẫn còn lo lắng.
“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Giang đáp, ánh mắt kiên định. “Hãy tin tưởng vào bản thân mình.”
Cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng cậu. Có lẽ, những kẻ bắt nạt sẽ không còn là nỗi ám ảnh của cậu nữa. Một con đường mới đang mở ra, nhưng liệu cậu có đủ sức mạnh để bước tiếp?