Bản Ghi Chú Của Kẻ Bị Lãng Quên

Chương 18: Sự hy sinh

Trận chiến giữa nhóm Thắng và Hoàng Nam diễn ra trong không khí ngột ngạt, tiếng gầm thét và ánh sáng chớp nhoáng xen lẫn những cơn gió lạnh buốt. Thắng cảm thấy trái tim mình đập mạnh, không chỉ vì sự lo lắng mà còn vì sự quyết tâm không thể lay chuyển.

“Giang, cẩn thận!” Quốc Bảo hét lên khi một cơn sóng bóng tối lao tới. Giang, với ánh sáng phát ra từ bàn tay, cố gắng tạo ra lá chắn nhưng sức mạnh từ Hoàng Nam quá mạnh mẽ.

“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Thắng thét lên, dồn hết sức vào việc tạo ra ảo ảnh từ nỗi sợ hãi. Anh cảm nhận được sự bất an lấp lánh trong không khí, như những con rắn đang rình rập.

“Đừng từ bỏ!” Huy nói, mắt sáng rực. “Chúng ta phải giữ vững!”

“Đúng vậy, hãy cùng nhau!” Giang khích lệ, cô dồn hết sức mình vào việc chữa lành cho Bảo. Ánh sáng ấm áp từ cô như một ngọn đèn giữa đêm tối, nhưng sự yếu ớt trong ánh mắt Giang khiến Thắng cảm thấy lo lắng.

Bỗng, từ một góc tối tăm, Hoàng Nam lao vào, như một cơn bão. “Các ngươi chỉ là những phế sài!” Hắn gầm lên, và sự tàn nhẫn trong lời nói ấy như một mũi dao đâm vào lòng họ.

“Không phải! Chúng ta là những người không bị lãng quên!” Thắng kêu lên, và ngay lúc ấy, một ý chí mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng anh. Anh có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh tiềm ẩn trong mình, như một ngọn lửa đang âm ỉ chờ bùng cháy.

“Thắng!” Bảo thở hổn hển. “Chúng ta phải làm gì đó!”

“Cùng nhau!” Thắng hô to, và họ lập tức tạo thành một vòng tròn, ánh sáng từ Giang hòa quyện với bóng tối của Thắng, tạo ra một sức mạnh vô hình.

“Chúng ta không phải phế sài!” Quốc Bảo hét lên, đôi chân vững vàng, sẵn sàng đối đầu. Hắn lao tới, tốc độ như một cơn gió, nhưng Hoàng Nam đã kịp thời chặn lại.

“Các ngươi sẽ phải trả giá!” Hoàng Nam gầm lên, ánh mắt đầy thù hận.

“Không, chúng ta sẽ không thua!” Giang nói, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Hãy tin tưởng vào chính mình!”

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra trong sự hỗn loạn, nhưng Thắng cảm nhận được sự kết nối giữa họ đang ngày càng mạnh mẽ. Giống như những sợi dây vô hình, tình bạn và lòng dũng cảm đã tạo ra một sức mạnh mà họ chưa từng nghĩ đến.

“Bảo, hãy dùng sức mạnh của cậu để dẫn đường!” Thắng chỉ đạo, và Bảo gật đầu, dồn toàn bộ năng lượng vào một cú lao mạnh mẽ, đánh trúng Hoàng Nam.

“Đi đi, Giang!” Thắng kêu lên, nhưng khi Giang bước tới, một cơn sóng đen từ Hoàng Nam bất ngờ ập đến, cuốn lấy cô.

“Giang!” Bảo hốt hoảng.

“Không!” Thắng cảm thấy như thời gian ngừng lại, một nỗi sợ hãi tràn ngập trong lòng. Anh lao về phía Giang, nhưng cơn bão bóng tối đã tạo ra một bức tường vô hình giữa họ.

“Thắng, cứu tôi!” Giang kêu lên, và trong giọng nói ấy có nỗi tuyệt vọng mà anh không thể chấp nhận.“Không, tôi sẽ không để điều đó xảy ra!” Thắng gầm lên, dồn hết sức mạnh của mình vào việc xé toạc bóng tối, nhưng càng cố gắng, anh càng cảm thấy sức mạnh của Hoàng Nam đang áp đảo.

“Đừng!” Giang van xin, nhưng cơn sóng đen đã cuốn cô vào bóng tối.

“Giang!” Thắng kêu lên, lòng trĩu nặng. Anh không thể chấp nhận mất đi một người bạn.

“Chúng ta phải giải cứu cô ấy!” Quốc Bảo nói, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

“Nhưng làm cách nào?” Huy hỏi, tiếng nói của cậu lộ rõ sự lo lắng.

Thắng nhìn quanh, cảm nhận được sức mạnh đang chực chờ bên trong. “Chúng ta phải tạo ra một sức mạnh lớn hơn, một sức mạnh của tình bạn!” Anh nói, và ánh sáng từ lòng dũng cảm của họ bắt đầu tỏa sáng.

Họ nắm chặt tay nhau, tạo thành một liên kết chặt chẽ. “Hãy nhớ lại tất cả những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau!” Thắng nói.

Giang, trong khoảnh khắc tuyệt vọng, cảm nhận được sức mạnh từ phía bạn bè. “Tôi không muốn mất các bạn!” cô kêu lên, và ánh sáng từ lòng dũng cảm của Giang như một ngọn đuốc rực rỡ, xua tan bóng tối quanh mình.

“Cùng nhau!” Thắng hô to, và họ dồn hết sức mạnh vào một điểm, tạo thành một luồng sáng mạnh mẽ, như một tia chớp xuyên qua bóng tối.

Khi ánh sáng bùng nổ, Hoàng Nam gầm lên, nhưng sức mạnh của tình bạn đã tạo nên một rào cản vững chắc. Hắn lùi lại, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Bảo hét lên, và sự quyết tâm trong từng câu chữ khiến tất cả họ thêm vững vàng.

Cuối cùng, trong khoảnh khắc quyết định, ánh sáng từ Thắng và nhóm của anh bùng phát, như một cơn sóng cuốn trôi bóng tối. Thắng cảm nhận được sức mạnh từ những người bạn bên cạnh, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng.

Nhưng khi ánh sáng dần tan biến, họ nhận ra một điều kinh hoàng. Giang vẫn chưa quay về.

“Mọi người…!” Giọng Quốc Bảo run rẩy, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

“Chúng ta phải tìm Giang!” Thắng thét lên, không thể chấp nhận mất mát.

Nhưng giữa lúc hoang mang, một bóng đen lướt qua, và một tiếng thét vang lên. “Không! Giang!” Thắng gào lên, linh cảm xấu dâng trào trong lòng.

Họ cùng nhau lao về phía tiếng thét, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu một nỗi sợ hãi. Sự hy sinh đã bắt đầu, và tất cả họ đều biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Hành trình phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng tình bạn và lòng dũng cảm sẽ là ánh sáng dẫn đường cho họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn