Bản Ghi Chú Của Kẻ Bị Lãng Quên

Chương 13: Phản bội từ nội bộ

Mặt trời đã khuất bóng, để lại những tia sáng nhạt nhòa đổ dài trên con đường nhỏ. Thắng, Giang và Bảo ngồi lại bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong một quán café nhỏ. Không khí trong quán nặng nề, những lời nói vui vẻ dường như đã biến mất. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, nhưng giờ đây, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng mỗi người.

“Cậu có thấy không?” Giang bỗng lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía cửa ra vào. “Có ai đó cứ nhìn chằm chằm vào chúng ta.”

Thắng khẽ liếc nhìn theo hướng Giang chỉ. Một người đàn ông cao lớn, gương mặt nghiêm nghị đứng dựa vào tường. Hắn ta không phải ai khác, mà chính là Vũ Hoàng Nam. Hắn đã từng là một phần của nhóm, nhưng giờ đây lại trở thành kẻ thù không đội trời chung.

“Chúng ta không thể để hắn ta đe dọa mình,” Bảo nói, giọng điệu nghiêm túc. “Phải có một kế hoạch.”

“Nhưng chúng ta không biết hắn đã biết những gì,” Thắng đáp, cảm thấy nỗi lo lắng dâng trào. “Có thể có người trong chúng ta đã phản bội.”

Giang nhìn Thắng, ánh mắt cô đầy lo âu. “Cậu nghĩ là ai?”

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, không ai dám lên tiếng. Mỗi người đều tự nghĩ về những bí mật và những lời nói dối có thể tồn tại trong nhóm. Họ đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn, nhưng giờ đây, sự nghi ngờ đã ăn sâu vào từng mối quan hệ.

“Chúng ta cần phải tìm ra sự thật,” Bảo quyết định. “Nếu có người phản bội, chúng ta phải biết trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn.”

“Nhưng làm thế nào?” Giang hỏi, không giấu được sự hoang mang. “Chúng ta không thể tin tưởng ai nữa.”

Thắng cúi đầu, lòng nặng trĩu. Anh không thể để điều này phá hủy tình bạn của họ. “Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp. Tất cả mọi người phải có mặt. Chúng ta sẽ thảo luận thẳng thắn về những gì đang xảy ra.”

“Có thể một số người sẽ không muốn tham gia,” Bảo lo lắng. “Họ có thể cảm thấy bị đe dọa.”

“Không còn thời gian cho sự e ngại,” Thắng nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải làm rõ mọi chuyện ngay bây giờ.”

Giang gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự không chắc chắn. Cô nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ bên nhóm, những tiếng cười và sự hỗ trợ lẫn nhau. Nhưng giờ đây, tất cả như sụp đổ trong nháy mắt.

Cuộc họp được tổ chức tại một nơi an toàn, nơi không có ai có thể nghe lén. Khi tất cả đã có mặt, không khí trở nên căng thẳng. Mỗi ánh mắt đều dán chặt vào nhau, như thể đang tìm kiếm dấu hiệu của sự phản bội.

“Chúng ta đã trải qua nhiều chuyện cùng nhau,” Thắng bắt đầu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng bây giờ, có điều gì đó không ổn. Ai đó trong nhóm đã tiết lộ thông tin cho Hoàng Nam.”

Một tiếng xì xào vang lên. Những ánh mắt hoài nghi bắn về phía nhau. Thắng cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Anh không muốn chỉ trích ai, nhưng cũng không thể đứng yên nhìn mọi thứ rối ren.“Đó có thể là Thanh Vân,” Kim Liên lên tiếng, đôi mắt sắc lạnh. “Cô ấy đã luôn có vẻ bí ẩn.”

“Đừng đổ tội cho người khác,” Quốc Bảo phản bác. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật, không phải chỉ ngồi đây chỉ trích nhau.”

“Vậy thì ai là người đã lén lút nói chuyện với hắn?” Huy hỏi, giọng điệu châm biếm. “Nếu không có ai, thì tại sao Hoàng Nam lại biết những gì chúng ta đang làm?”

Căng thẳng gia tăng, bầu không khí trở nên ngột ngạt. Mọi người bắt đầu chỉ trích lẫn nhau, từng lời nói như lửa đốt vào tâm can. Thắng cảm thấy như mình đang đứng giữa một trận chiến, nơi mà những người bạn thân thiết giờ đây trở thành kẻ thù.

“Im lặng!” Thắng gầm lên, không thể kiềm chế. “Chúng ta không thể để sự nghi ngờ chia rẽ nhau. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, và giờ đây, chúng ta cần phải đoàn kết hơn bao giờ hết!”

Cả nhóm lặng đi, nhìn Thắng với ánh mắt ngạc nhiên. Dường như những lời nói ấy đã chạm đến trái tim họ, khiến họ nhận ra rằng sự chia rẽ chỉ làm lợi cho kẻ thù.

“Đúng vậy,” Giang lên tiếng, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải đứng bên nhau. Nếu không, Hoàng Nam sẽ lợi dụng sự yếu đuối này để tiêu diệt chúng ta.”

“Nhưng làm thế nào để chúng ta tìm ra kẻ phản bội?” Thanh Vân hỏi, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ theo dõi từng bước của nhau,” Thắng đề xuất. “Không ai có thể ra ngoài một mình cho đến khi chúng ta tìm ra sự thật.”

Cuộc họp kết thúc mà không có kết quả rõ ràng. Mọi người rời đi trong sự nặng nề, tâm trạng trĩu nặng. Thắng cảm thấy như mình đang đứng trước bờ vực, nơi tình bạn và lòng tin đang bị thử thách.

Khi Thắng trở về trại, anh không thể ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Sự nghi ngờ và sự chia rẽ không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính những người mà anh từng tin tưởng. Mọi thứ đang dần sụp đổ, và anh không biết phải làm gì để khôi phục lại sự hòa hợp.

Trong đêm tối, Thắng ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bầu trời đen kịt, ánh sao lấp lánh như những mảnh vỡ của một giấc mơ. Anh nhớ lại những kỷ niệm đẹp, những tiếng cười của nhóm. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị đè nén bởi nỗi lo sợ và sự nghi ngờ.

“Cậu có thể làm được,” một giọng nói vang lên trong đầu anh. Đó là Giang, với sự lạc quan và niềm tin vào tương lai. Nhưng làm thế nào để anh có thể vượt qua được thử thách này?

Ánh sáng từ chiếc đèn bàn le lói, phản chiếu lên gương mặt Thắng. Anh quyết định, dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm ra kẻ phản bội, và một lần nữa, đoàn kết nhóm lại.

Còn nhiều điều phía trước, và cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn