Bản Ghi Chú Của Kẻ Bị Lãng Quên

Chương 11: Bí mật về nguồn gốc

Thắng ngồi bên bàn học cũ kỹ, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng cuốn sách trước mặt. Những trang giấy vàng ố như chứa đựng cả một thế giới bí ẩn. Anh lật từng trang, tâm trí rối bời trước những dòng chữ đầy mật mã. Cuốn sách không chỉ là một tài liệu thông thường; nó là một cuốn nhật ký của những kẻ bị lãng quên, nơi ghi lại nguồn gốc sức mạnh mà anh chưa bao giờ nghĩ tới.

Một cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng tràn ngập tâm trí Thắng. “Liệu sức mạnh này có mang lại hạnh phúc cho mình, hay chỉ khiến mình thêm khổ sở?” Anh tự hỏi. Dù đã có những cuộc chiến nhỏ với những kẻ bắt nạt, việc kiểm soát sức mạnh vẫn là một thử thách lớn.

“Thắng! Cậu đang làm gì thế?” Giọng Giang vang lên từ cửa phòng, kéo anh ra khỏi những suy nghĩ lộn xộn. Cô bước vào, ánh mắt tò mò nhìn xuống cuốn sách. “Cái gì mà khiến cậu chăm chú đến vậy?”

“Đây là cuốn sách mà mình tìm thấy,” Thắng nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Nó nói về sức mạnh của những kẻ bị lãng quên.”

Giang ngồi xuống cạnh anh, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm. “Cậu đã hiểu gì chưa?”

“Có một phần nói rằng sức mạnh của mình không chỉ đến từ khả năng điều khiển bóng tối, mà còn từ những nỗi sợ hãi bên trong. Nếu mình không đối mặt với chúng, sức mạnh sẽ không bao giờ phát huy được.”

“Thế cậu có lo lắng không?” Giang hỏi, một chút nghiêm túc trong giọng nói.

Thắng thở dài, “Rất lo. Mình không biết nếu mình có thể kiểm soát được nó. Nếu không, mình sẽ trở thành kẻ mà mình từng sợ hãi.”

“Đừng lo,” Giang nhẹ nhàng nói. “Cậu không đơn độc. Chúng ta cùng nhau tìm hiểu. Có lẽ sức mạnh của cậu chính là điều mà chúng ta cần để thay đổi mọi thứ.”

Bảo xuất hiện bên cửa, nghe thấy cuộc trò chuyện. “Có gì thú vị không?” Cậu hỏi, ánh mắt lấp lánh hy vọng.

“Thắng đang khám phá sức mạnh của mình,” Giang đáp.

“Cậu có cần chúng mình giúp không?” Bảo hỏi, sự nhiệt tình trong giọng nói làm Thắng cảm thấy ấm lòng.

“Có thể,” Thắng nói, lòng đầy nghi ngờ nhưng cũng tràn đầy hy vọng. “Nhưng mình cần thời gian để tìm hiểu chính mình.”

“Thời gian không chờ đợi ai cả,” Bảo nhắc nhở. “Mọi thứ sẽ không tự đến với chúng ta.”

Những lời nói của Bảo như một nhắc nhở mạnh mẽ. Thắng cảm nhận được sức mạnh bên trong mình đang trỗi dậy, nhưng nó cũng mang đến nỗi sợ hãi. Anh quyết định không để nỗi sợ đó kiểm soát cuộc đời mình nữa.

“Chúng ta hãy bắt đầu luyện tập,” Thắng nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Mình sẽ không để sức mạnh này trở thành gánh nặng.”

Giang và Bảo nhìn nhau, sự đồng thuận rõ ràng trong ánh mắt họ. Họ biết rằng đây là bước đầu tiên trong hành trình khám phá sức mạnh của bản thân.

---

Những ngày tiếp theo, nhóm của Thắng thường xuyên gặp gỡ và luyện tập. Mỗi lần sử dụng sức mạnh, anh đều cảm thấy một phần của bản thân đang được giải phóng, nhưng cũng không thiếu những lúc mệt mỏi và lo lắng. Ánh sáng từ bóng tối không chỉ là sức mạnh mà còn là những nỗi sợ hãi mà anh cần phải đối mặt.Một buổi chiều, khi cả ba ngồi lại bên chiếc bàn học cũ, Thắng quyết định chia sẻ những điều mà anh tìm hiểu từ cuốn sách. “Có một phần nói về cách mà sức mạnh của mình được hình thành từ những tổn thương trong quá khứ. Mình không thể trở thành một người mạnh mẽ nếu không đối mặt với những nỗi đau đó.”

Giang gật đầu, “Đúng vậy. Mỗi chúng ta đều có những vết thương riêng. Chúng ta cần phải chấp nhận nó để có thể bước tiếp.”

Bảo thêm vào, “Nhưng đừng để nó trở thành gánh nặng. Hãy xem đó là động lực.”

Thắng cảm thấy được truyền cảm hứng từ những lời nói của bạn bè. “Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với những nỗi sợ hãi này,” anh quyết định.

---

Một tuần sau, Thắng quyết định tham gia một cuộc thi nhỏ ở trường, nơi mà các dị năng giả sẽ trình diễn khả năng của mình. Anh đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng sự lo lắng vẫn luôn thường trực. “Nếu mình không thể điều khiển sức mạnh, mọi người sẽ cười nhạo mình,” anh nghĩ.

“Cậu sẽ làm tốt thôi,” Giang động viên khi thấy Thắng ngập ngừng. “Hãy nhớ rằng chúng ta luôn bên cậu.”

Khi đến lượt mình, Thắng đứng trên sân khấu, cảm giác như mọi ánh mắt đang dõi theo mình. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. Những hình ảnh trong cuốn sách hiện lên trong đầu, và anh bắt đầu điều khiển bóng tối.

Mọi thứ diễn ra không như dự kiến. Những hình ảnh từ nỗi sợ hãi của chính anh bắt đầu hiện ra, khiến cho không chỉ anh mà cả khán giả cũng cảm thấy hoang mang. Ánh sáng từ bóng tối trở nên hỗn loạn, và Thắng cảm thấy như mình đang chìm trong chính nỗi sợ hãi đó.

“Thắng! Hãy nhớ những gì cậu đã học!” Giang hét lên từ dưới sân khấu.

Những lời động viên của Giang như một dòng nước mát lạnh giữa cơn bão. Thắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào cảm giác bên trong. Anh bắt đầu điều chỉnh sức mạnh, tạo ra những ảo ảnh không phải từ nỗi sợ hãi mà từ sự tự tin.

Mọi người xung quanh bất ngờ khi thấy bóng tối dần trở nên đẹp đẽ hơn, như một vầng trăng sáng giữa đêm tối. Thắng cảm nhận được sức mạnh đang chảy trong người, và nỗi sợ hãi dần tan biến.

Cuối cùng, khi tiếng vỗ tay vang lên, Thắng biết rằng anh đã vượt qua thử thách đầu tiên. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cũng cảm thấy một sự lo lắng mới: liệu sức mạnh này có đủ để giúp anh và bạn bè vượt qua những khó khăn lớn hơn đang chờ đợi phía trước?

---

Khi cuộc thi kết thúc, Thắng cùng Giang và Bảo rời khỏi sân khấu với những cảm xúc lẫn lộn. Họ đã có một chiến thắng nhỏ, nhưng những cuộc chiến lớn hơn vẫn đang chờ đợi họ. Giọng nói của Vũ Hoàng Nam như một bóng ma hiện về trong tâm trí Thắng: “Trò chơi chỉ mới bắt đầu.”

“Chúng ta đã làm được,” Giang nói, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.

“Nhưng đừng quên rằng con đường phía trước còn dài,” Bảo nhắc nhở, ánh mắt nghiêm túc.

Thắng gật đầu, cảm thấy nỗi lo lắng và quyết tâm đang hòa quyện. Họ đã có sức mạnh, nhưng điều quan trọng hơn là cách họ sử dụng nó. Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu, và những bí mật về nguồn gốc sức mạnh của Thắng vẫn còn đang chờ được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn