Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 7

Sống mũi Thẩm Vân Giai cay xè, y đưa tay ôm chặt đứa nhỏ vào lòng, nghẹn ngào thốt lên:

"Tiểu Hoàn, gọi ta là cha có được không?"

Tiểu Hoàn chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác nhìn vị thúc thúc xinh đẹp lại dịu dàng trước mặt. Ở ngôi nhà cũ, Ách nô không thể giao tiếp với nó quá nhiều, còn vợ của Ách nô vì e ngại thân phận của nó nên từ trước đến nay cũng không dám dạy nó gọi cha nương.

"Cha... cha?"

Tiểu Hoàn có chút mới lạ, thử gọi một tiếng.

Trái tim Thẩm Vân Giai chợt ấm áp, y đỏ hoe mắt, mỉm cười ôm Tiểu Hoàn chặt hơn một chút:

"Tiểu Hoàn, cha ở đây."

Ba tháng sau, Thẩm Vân Giai mang theo Tiểu Hoàn đến quận Vĩnh Gia, Quát Châu, gõ vang cánh cửa của một tiệm bánh nướng...

Bên ngoài trời mưa tầm tã như vỡ đê, ánh nến lờ mờ hắt lên gương mặt lạnh lẽo của Tiêu Ninh. Năm năm trước, hắn bái vào môn hạ họ Tiêu, tự hủy đi dung mạo cũ để thay bằng một gương mặt hoàn toàn mới. Tạ Quân Ý của ngày xưa vốn có gương mặt búp bê, khi cười lộ ra đôi lúm đồng tiền ngây thơ non nớt. Còn Tiêu Ninh của hiện tại, ngũ quan sắc sảo u ám, lãnh khốc lại vô tình.

Tiểu Hoàn bị Tiêu Ninh xách trên tay, sợ đến mức run cầm cập, không ngừng gọi cha. Đứa nhỏ này trông giống hệt Tạ Quân Ý năm đó, cứ như từ một khuôn đúc ra vậy.

Đáy mắt Tiêu Ninh tràn ngập vẻ giễu cợt, hắn cúi người áp sát Thẩm Vân Giai, đôi môi mỏng khẽ nhếch, phả hơi lạnh căm căm:

"Thẩm đại nhân, năm xưa ngươi tự ý thả đi nghịch đảng đã là tội chém đầu rồi, nay lại sinh ra một nghiệt chủng để làm gì?"

Thẩm Vân Giai tựa vào cửa, khó nhọc th* d*c. Y ngước mắt nhìn gương mặt xa lạ trước mắt, lồng ngực đau nhói. Tạ Quân Ý của năm nào, sớm đã chết dưới lưỡi đao của y rồi.

"Ngươi đến đây để nộp mạng sao?"

Tiêu Ninh thần sắc băng lãnh, từng chữ thốt ra đều tuyệt tình.

Thẩm Vân Giai tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại:

"Năm xưa nợ thiếu gia quá nhiều, nếu cái mạng này có thể đền đáp được đôi phần, thiếu gia cứ việc lấy đi."

Sau một tiếng sấm rền, căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Hồi lâu sau, Tiêu Ninh thấp giọng cười rộ lên:

"Thế thì... chẳng phải là quá hời cho Thẩm đại nhân rồi sao?"

Ánh chớp bạc rạch ngang bầu trời đêm đen kịt, mưa mỗi lúc một lớn. Tiêu Ninh một tay xách Tiểu Hoàn, một tay lôi Thẩm Vân Giai lên lầu. Vừa lên tới nơi, hắn liền đem Tiểu Hoàn nhốt thẳng vào gian nội thất trong noãn các, khóa chặt cửa lại.

"Tiểu Hoàn!"

Thẩm Vân Giai dùng sức đập cửa, bên trong noãn các truyền đến tiếng khóc lóc gọi cha của Tiểu Hoàn.

"Yên tâm, đã là con trai của ta, ta sẽ không làm nó bị thương."

Tiêu Ninh túm lấy Thẩm Vân Giai từ dưới đất dậy, thô bạo ấn xuống giường:

"Bây giờ, để ta hỏi cho kỹ Thẩm đại nhân, ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Năm xưa ngươi nằm nếm mật nằm gai, vốn dĩ có thể rút lui êm đẹp, tại sao ngay đêm trước khi hành sự lại dụ dỗ ta lên giường với ngươi? Thẩm Vân Giai, ngươi hà tất phải hạ tiện đến mức này?"

Sắc mặt Thẩm Vân Giai trắng bệch, trước mắt từng trận tối sầm.

Tiêu Ninh nắm lấy mớ tóc dài mềm mại, lật người Thẩm Vân Giai đè xuống dưới thân, dễ dàng xé nát bộ y phục tố tịnh trên người y, ngữ khí lạnh lùng lại bình thản:

"Lời Thẩm đại nhân nói trong ngục năm xưa, Tiêu mỗ không dám quên một chữ. Đã chưa từng yêu, vậy tại sao lưỡi đao lại lệch đi một phân?"

Đôi chân Thẩm Vân Giai bị tách mở, Tiêu Ninh mỉa mai:

"Nay lại muốn đến chuộc tội sao? Được, ta tác thành cho ngươi."

Hơi thở nóng bỏng rót vào tai Thẩm Vân Giai, Tiêu Ninh trầm giọng:

"Không phải thích sinh con cho ta sao? Vậy thì đón lấy cho kỹ, một giọt cũng đừng lãng phí..."

Sáng sớm, ngoài cửa sổ mưa rơi lất phất, Thẩm Vân Giai khó khăn mở mắt ra, thấy Tiểu Hoàn đang ngồi bên cạnh y mà khóc. Tiểu Hoàn tay bưng một cái bánh nướng còn to hơn cả mặt mình, gặm được hai miếng lại dừng lại thút thít gọi một tiếng cha, gương mặt nhỏ nhem nhuốc như mèo hoa.

"Tiểu Hoàn..."

Thẩm Vân Giai vừa mở miệng, giọng nói đã khản đặc yếu ớt. Chỉ cần hơi cử động, cả người y như bị nghiền nát xương cốt, đau đến mức trước mắt tối sầm.

"Cha!"

Tiểu Hoàn nhào tới bên tay Thẩm Vân Giai, cẩn thận nắm lấy ngón tay y. Thẩm Vân Giai nén cơn chóng mặt, nghiến răng ngồi dậy. Trên người y đã được thay trung y sạch sẽ, giường đệm cũng rõ ràng đã được dọn dẹp qua.

"Cha, con sợ lắm."

Tiểu Hoàn rúc vào lòng Thẩm Vân Giai, uất ức đến mức nước mắt rơi lã chã.

Thẩm Vân Giai xót xa lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt đứa nhỏ, cúi đầu hôn lên trán nó:

"Tiểu Hoàn đừng sợ, vị thúc thúc kia không phải người xấu, sẽ không hại Tiểu Hoàn đâu."

Tiểu Hoàn cúi đầu nhìn cái bánh nướng gặm mãi không hết trong tay, ngoan ngoãn gật đầu. Thẩm Vân Giai nhịn cơn đau nhức dưới thân, gượng sức đứng dậy dẫn Tiểu Hoàn xuống lầu.

Vì trời mưa, trên phố không có nhiều người, chỉ có một bà lão đang mua bánh.

Bà lão xách giỏ rau lên, vẫn như mọi ngày lải nhải:

"Cái con bé Tiểu Thúy tốt biết bao nhiêu, hiền hậu đảm đang, dung mạo lại tuấn tú, lại một lòng một dạ nhớ mong cậu."

Tiêu Ninh cứ như không nghe thấy, gói cái bánh nướng nóng hổi nhét vào giỏ của bà lão.

Bà lão đưa tiền đồng cho hắn, vẫn không quên khuyên nhủ:

"Trong nhà có một người tri kỷ không tốt sao? Cậu cũng chẳng còn nhỏ tuổi gì nữa, không lẽ cứ sống thui thủi một mình thế này mãi? Nghe lời bà lão này đi, tranh thủ lúc còn trẻ..."

"Thiếu gia..."

Bà lão theo tiếng gọi nhìn vào bên trong, thấy một người đang từ trên lầu chậm rãi đi xuống.

Thẩm Vân Giai không tìm thấy quần áo của mình, chỉ có thể khoác đại chiếc ngoại bào của Tiêu Ninh đi xuống lầu. Phía dưới thân đau đớn kịch liệt, y phải bám vào tay vịn cầu thang, khóe môi nhợt nhạt khẽ mím lại, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng. Tuy dáng vẻ bệnh tật yếu ớt, nhưng y vẫn như ánh trăng thu soi bóng liễu, sắc tựa sương tuyết, khiến người ta không thể rời mắt.

Bà lão nghển cổ nhìn vào trong, lập tức kinh hãi thốt lên:

"Hả! Đây... đây là..."

Tiêu Ninh nhếch môi, nhẹ nhàng bâng quơ đáp:

"Họ hàng xa gặp biến cố, không nơi nương tựa nên đến đầu quân cho ta thôi."

Thẩm Vân Giai sửng sốt, nhưng cũng không nói nhiều, cúi đầu thừa nhận. Bên cạnh y, Tiểu Hoàn ngẩng cái đầu nhỏ lên khẽ gọi một tiếng "cha".

Bà lão trợn tròn mắt, lấy khuỷu tay hích hích Tiêu Ninh, đưa mắt ra hiệu, nhỏ giọng hỏi:

"Còn mang theo cả một đứa nhỏ?"

Tiêu Ninh cười hừ một tiếng, miếng bột trong tay đập "bạch" một cái xuống thớt, quay đầu lạnh mặt nói với Thẩm Vân Giai:

"Xuống đây làm gì, đêm qua hành hạ một đêm ngươi không mệt sao?"

Gương mặt Thẩm Vân Giai hơi nóng lên, nơi cổ áo không che hết lộ ra những vết xanh tím loang lổ, rõ ràng là dáng vẻ vừa bị chà đạp xong.

Bà lão kia nửa chữ cũng không nói thêm được nữa, xách giỏ quay đầu đi thẳng, vội vàng mang cái chuyện chấn động mười dặm phố phường này đi buôn dưa lê.