Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Chương 28

Editor: Cậu điên lắm rồi đấy

"Cửu ngưỡng đại danh (Đã nghe danh từ lâu)."

Tiêu Ninh ấn chặt lồng ngực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Thẩm Quan nói:

"Nếu Tiêu lão bản đã phối hợp, vậy thì bắt đầu thôi."

Y khẽ vỗ tay, tùy tùng lập tức chuẩn bị bút mực giấy nghiên bày ra trước mặt Tiêu Ninh.

Tiêu Ninh lạnh lùng nhìn Thẩm Quan, đuôi mắt đỏ ngầu một mảnh, lòng đầy bi thương.

Hắn dùng đầu ngón tay hất một cái, nghiên mực đập mạnh xuống mặt giấy, mực văng tung tóe đầy bàn.

"Ai nói là ta bằng lòng? Tiêu Môn xưa nay không bao giờ tiết lộ dung mạo của chủ cố, đây là quy tắc giang hồ."

Thanh đao trong tay tùy tùng tuốt vỏ, sát cơ lại hiện.

"Cha? Có chuyện gì vậy?"

Tiểu Hoàn ở trên lầu nghe thấy động động tĩnh bên dưới, liền đem đệ đệ vào trong noãn các, tự mình ra ngoài xem sao. Kết quả vừa mới lộ diện, bên tai đã vang lên tiếng gió xé rách, lưỡi đao lạnh lẽo đã áp sát vào cổ cậu.

Tiêu Ninh lật cổ tay, ngón tay kẹp lấy một con dao lá liễu nhỏ, lạnh lùng nhìn hắc y nhân đang khống chế Tiểu Hoàn:

"Thả nó ra."

Thẩm Quan thản nhiên ngước mắt nhìn thiếu niên đứng ở cầu thang:

"Tiêu lão bản, vì con trai mình, ngươi nên vẽ đi."

Tiêu Ninh nhíu chặt lông mày, cười lạnh một tiếng, nén lại cơn đau xót trong lòng, nhắm mắt nói:

"Tiêu Môn nếu phá hỏng quy tắc sẽ bị hạ giang hồ tuyệt sát lệnh, đến lúc đó ta và con trai ta cũng chỉ có con đường chết."

Ăn cơm bát cơm này, tự nhiên phải giữ bí mật cho chủ cố. Nếu tin tức lọt ra từ chỗ hắn, nhất định sẽ bị tất cả những khách giang hồ từng đến đây dịch dung truy sát đến chết.

Tầm mắt Thẩm Quan vẫn đặt ở trên lầu. Thiếu niên vóc dáng mảnh mai, tóc đen mắt mực, khuôn mặt búp bê trông rất non nớt. Thiếu niên cũng đang nhìn y, trong mắt đầy vẻ kinh hãi.

"Cha ơi..."

Tiểu Hoàn không thể tin nổi nhìn Thẩm Quan, mặt cắt không còn giọt máu.

Thẩm Quan vô đoan nảy sinh một vài cảm xúc khó tả. Vị tiểu thiếu niên này đáng lẽ là gọi Tiêu Ninh, nhưng lại giống như đang gọi y vậy.

Tiêu Ninh nghe thấy tiếng nỉ non của Tiểu Hoàn, lặng lẽ nắm chặt con dao mảnh trong tay, nói với Thẩm Quan:

"Ta có một cách để ngươi gặp được người ngươi muốn tìm."

"Tiêu lão bản mời nói."

Thẩm Quan khẽ nhấc đầu ngón tay, triệu hồi tùy tùng đang khống chế Tiểu Hoàn. Tiểu Hoàn được tự do, ba bước gộp làm hai chạy đến bên cạnh Tiêu Ninh, nắm chặt lấy ống tay áo hắn.

Tiêu Ninh chắn Tiểu Hoàn ra sau lưng rồi mới nói:

"Mồng mười tháng sau, hắn sẽ còn đến chỗ ta tu sửa mặt nạ một lần nữa. Đến lúc đó các ngươi có ân oán gì cần giải quyết thì đều không liên quan đến ta."

"Rất tốt." Thẩm Quan mỉm cười nhẹ,

"Đa tạ Tiêu lão bản đã tạo thuận lợi."

Nói đoạn liền dẫn theo thủ hạ hài lòng rời đi.

Không khí giương cung bạt kiếm trong nhà theo sự rời đi của Thẩm Quan mà dần biến mất.

Tiểu Hoàn nắm chặt tay áo Tiêu Ninh, khẽ giọng nói:

"Người đó giống cha quá..."

"Đó không phải là cha con."

Tiêu Ninh đưa tay ấn lên tim mình, cảm nhận nhịp đập dưới đầu ngón tay.

Thẩm Vân Giai, ngươi rốt cuộc có lòng hay không?

Trời mờ mờ sáng, cánh cửa tiệm bánh nướng kêu rít một tiếng rồi mở ra. Tiêu Ninh khoác áo trên vai, ánh mắt sau một đêm không ngủ mang theo vài phần mệt mỏi thờ ơ.

Trước cửa đứng một người, áo thô vải sờn, tóc dài búi cao, mày mắt thanh sạch, vai đeo một bọc hành lý nhỏ, rụt rè mềm mỏng hỏi:

"Lão bản, có tuyển người không?"

Đầu ngón tay Tiêu Ninh siết chặt trên thớt gỗ, nhưng thần sắc lại gượng gạo làm ra vẻ lạnh lùng:

"Ngươi biết làm gì?"

"Làm bánh nhào bột, ta đều làm được."

Tiêu Ninh lặng lẽ hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi:

"Ngươi muốn làm gì?"
Khóe môi Thẩm Quan nở nụ cười thanh khiết:

"Tiêu lão bản, ta suy nghĩ hồi lâu, thấy rằng ở chỗ ngài 'ôm cây đợi thỏ' thì thuận tiện hơn. Dĩ nhiên, ta cũng sẽ không làm phiền ngài vô ích."

Nói đoạn, y lấy từ trong ống tay áo ra sấp ngân phiếu vạn lượng nhét vào tay Tiêu Ninh.

Tiêu Ninh im lặng hồi lâu, mặt không cảm xúc vò nát sấp ngân phiếu, tùy tiện ném vào cái vại gốm rồi nói:

"Tiệm nhỏ thanh bần, không có chỗ cho Thẩm đại nhân ở."

Thẩm Quan thần tình ôn hòa, nói:

"Không sao, tại hạ không ngại ở chung với Tiêu lão bản."

...
Tiêu Ninh chẳng khách khí với Thẩm Quan chút nào, dồn hết việc cho y, còn mình thì ngồi một bên lạnh mặt uống trà.

Khi mẻ bánh nướng đầu tiên ra lò, những hàng xóm đi chợ sớm bắt đầu đến mua bánh.

"Cho tôi ba cái bánh nướng."

"Ái, được rồi ạ."

Thẩm Quan ngoan ngoãn đáp một tiếng, bày ra bộ dạng hiểu chuyện lại tháo vát.

Khoảnh khắc người hàng xóm nhận lấy bánh từ tay y, liền giật mình kêu lên một tiếng:

"Hở! Đây... đây là..."

Tiêu Ninh ở một bên bình thản nói:

"Thúc à, đây là tiểu nhị mới ta vừa tuyển."

Người hàng xóm nghi hoặc đánh giá Thẩm Quan hồi lâu, lẩm bẩm tự nói:

"Ái chà chà... sao mà giống thế không biết..."

Nhưng dù sao đây cũng là chuyện đau lòng của nhà người ta, không tiện nhiều lời. Biết đâu Tiêu Ninh chính vì trông giống quá nên mới tuyển về làm tiểu nhị thì sao?

Sau khi người hàng xóm đi khuất, Thẩm Quan quay đầu hỏi Tiêu Ninh:

"Ông ấy nói 'giống thế' là có ý gì?"

"Chẳng có ý gì cả."

Tiêu Ninh khều một cái bánh nướng từ trong lò ra để nguội một lát, lại thái ít thịt kẹp vào bên trong, chuẩn bị để lát nữa Tiểu Hoàn tỉnh dậy mang theo ăn trên đường đến học đường.

Thẩm Quan suy ngẫm một lát, tiếp tục hỏi:

"Ý trong câu nói của ông ấy, là ta giống ai?"

Tay kẹp thịt của Tiêu Ninh khựng lại, hắn ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Quan, cười lạnh nói:

"Vợ quá cố của ta."

Thẩm Quan nghẹn lời, tuyệt đối không ngờ được sẽ nhận lại một câu trả lời như thế.

Rõ ràng biết không nên hỏi tiếp, nhưng y vẫn không nhịn được:

"Lệnh thê là vì sao mà..."

Tiêu Ninh nuốt xuống nỗi căm hận trong lòng, liếc xéo Thẩm Quan, giễu cợt:

"Khó sản, sinh hạ con trai út của ta xong thì đi rồi."

"Xin chia buồn."

Thẩm Quan khẽ nhíu mày. Tiêu Ninh nói chuyện có gai y cũng có thể hiểu được, dù sao tối qua cầm đao đe dọa người ta là y, giờ đây lại đường hoàng đứng trên địa bàn của người ta cũng là y, thái độ không tốt cũng là lẽ đương nhiên.

"Cha!"

Tiểu Hoàn sau khi tỉnh dậy dắt đệ đệ xuống lầu, nhìn thấy Thẩm Quan lại sững người một phen.

Thẩm Quan tự nhiên cũng ngoảnh lại nhìn. Thiếu niên tối qua trong tay còn dắt một đứa nhỏ nữa, tầm bốn năm tuổi, vừa mới ngủ dậy đi đứng còn lảo đảo, đôi mắt ngái ngủ, ngước khuôn mặt nhỏ lên đi bên cạnh ca ca, giọng sữa gọi một tiếng "Cha" với Tiêu Ninh.

Đứa nhỏ này trông như tạc bằng ngọc nặn bằng tuyết, mày mắt quả thực có vài phần giống Thẩm Quan, cho thấy lời Tiêu Ninh nói y giống người vợ quá cố quả nhiên không phải là trêu đùa.

Khoảnh khắc nhìn thấy đứa trẻ đó, hơi thở Thẩm Quan nghẽn lại, cảm thấy vết sẹo ở bụng vô cớ nhói đau.

"Lại đây, Niệm Niệm."

Tiêu Ninh xoa đầu con trai út, chỉ vào Thẩm Quan, cố ý nhấn mạnh giọng:

"Gọi chú đi con."