Tiểu chuột Nháo Nháo ngày nào cũng lượn qua lượn lại trước mặt ta, hết lời khuyên ta phải vực dậy tinh thần, còn kéo ta cùng nó nhảy múa cho vui.
Trời ạ, đúng là một con chuột ngốc nghếch thì niềm vui cũng nhiều thật.
Sao lòng ta lại tối tăm, nặng nề đến thế chứ?
Ta sao có thể mắng nó là ngốc nghếch được?
Sống tiếp như thế này còn có ý nghĩa gì nữa? Chi bằng đi c.h.ế.t cho xong.
Mang theo ý nghĩ ấy, ta lại quay về căn nhà năm xưa ta và Văn Cảnh từng sống ở Đào Trang.
Ta quyết định tuyệt thực vài ngày, lặng lẽ c.h.ế.t tại nơi này, coi như mọi chuyện đều kết thúc.
Nhưng từ rất xa, ta chợt nhìn thấy một cảnh tượng khiến cả người cứng đờ.
Cửa viện nhà ta... đang mở!
Trái tim bỗng đập thình thịch, ta lập tức co bốn chân, lao như bay về phía trước.
Đến nơi mới biết, trong viện vẫn vắng lặng, không có lấy một bóng người.
Khoan đã...
Chiếc rương tre đặt trên ghế đá kia là của ai?
Sao lại quen mắt đến vậy?
Chỉ nhìn một cái, ta đã nhận ra.
Là của Văn Cảnh.
Chàng đã trở về!
Trong lòng ta bỗng dâng lên niềm vui không sao kìm nén nổi.
Ta chạy khắp mọi ngóc ngách trong nhà tìm chàng, nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Cuối cùng, ta chỉ có thể cuộn tròn trong sân, lặng lẽ chờ đợi.
Ta chờ rất lâu.
Chờ đến khi toàn thân bị gió lạnh thổi run lên từng cơn.
Trời dần tối hẳn.
Nhưng chàng vẫn chưa trở về.
Chàng... đi đâu rồi?
Ta thất vọng cụp đôi tai thỏ xuống, cả con thỏ cũng trở nên ủ rũ.
Đúng lúc ấy, tai ta bỗng dựng thẳng lên.
Ta chợt nhớ ra một nơi.
Không chần chừ thêm nữa, ta lập tức quay đầu chạy thẳng vào núi.
Đó là nơi năm xưa Hoài Nam Vương phi thăng, cũng là nơi ta và Văn Cảnh thường cùng nhau lên núi hái t.h.u.ố.c.
Quả nhiên...
Ta tìm được chàng.
Trong sơn cốc yên tĩnh, căn nhà tranh nhỏ vẫn nằm đó.
Ánh trăng dịu dàng như nước, phủ khắp bãi cỏ.
Văn Cảnh lặng lẽ nằm trên t.h.ả.m cỏ xanh, an tĩnh đến mức tưởng như đã ngủ say.
Mới chỉ hai năm không gặp.
Vậy mà chàng lại gầy đi nhiều đến thế.
Sao chàng gầy đi rồi mà vẫn đẹp như vậy?
Hàng mi vẫn dài.
Sống mũi vẫn cao.
Gương mặt vẫn trắng trẻo thanh tú như trước.
Ngay lúc ta còn đang ngẩn ngơ nhìn chàng...
Đôi mắt ấy bỗng mở ra.
Vẫn là đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến người ta không nhìn thấu.
Một con thỏ nhỏ nằm sát bên tai chàng.
Một người một thỏ cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
Văn Cảnh hơi nheo mắt, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt, rồi thong thả đưa tay nhấc bổng ta lên bằng đôi tai.
A...
Ta lập tức có chút hoảng hốt.
Chàng... sẽ không làm ta bị thương đấy chứ?
Không đâu.
Chắc chắn sẽ không.
Dù sao từ khi còn nhỏ, ta đã ngày nào cũng dạy chàng rằng...
Không được ăn thỏ.
Không được bắt nạt thỏ.
Phải yêu thương thỏ.
Phải bảo vệ thỏ.
Văn Cảnh lại không nói một lời.
Chàng đặt ta lên trước n.g.ự.c mình, vòng cánh tay ôm lấy ta, nhẹ nhàng giữ trong lòng.
Còn ta... Chỉ là một con thỏ ngây ngốc.
Ngoan ngoãn nằm im trong lòng chàng, chẳng buồn nhúc nhích.
Đáng ghét thật.
Mùi hương trên người chàng vẫn dễ chịu như ngày nào.
Lồng n.g.ự.c vẫn ấm áp như vậy, đến cả nhịp tim cũng khiến người ta an lòng.
Khoan...
Đó là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nước mắt?
Chàng...
Sao lại khóc?
Ta vội vàng ngẩng đầu, cố sức chui khỏi vòng tay chàng, kinh ngạc nhìn lên khuôn mặt ấy.
Ánh mắt chàng lặng lẽ rơi trên người ta.
Hàng mi đã ướt đẫm.
Đôi đồng t.ử đen như phủ một tầng nước, đẹp đến nao lòng.
Chàng chỉ nhìn ta rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng đưa tay ấn đầu ta xuống, lại siết vòng tay ôm ta c.h.ặ.t hơn một chút.
Sau đó chàng khép mắt lại.
Thần sắc mệt mỏi đến cực điểm, như thể đã rất lâu rồi chưa từng được nghỉ ngơi.
Ta hình như cũng mệt lắm rồi.
Ta ngoan ngoãn nằm sát trong lòng chàng, dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp ấy, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Ánh trăng lặng lẽ phủ lên người cả hai.
Cỏ non phảng phất mùi đất sau đêm.
Tiếng gió khe khẽ lướt qua bên tai, yên tĩnh đến mức khiến lòng người mềm nhũn.
...
Khoan đã!
Tay chàng đang làm gì vậy?
Chàng... đang sờ chỗ nào thế?
Một con thỏ thì có gì đáng để chàng sờ loạn chứ?
Đừng sờ nữa!
Ta lập tức vùng vẫy bật dậy.
Thế nhưng vừa nhích người đã bị bàn tay chàng nhẹ nhàng giữ xuống.
Trong lúc giãy giụa, ta vô tình nhìn thấy khóe môi chàng khẽ cong lên.
Ý cười nơi đáy mắt không giấu nổi vẻ trêu chọc.
Xong rồi.
Hình như... chàng thật sự mắc bệnh rồi.
Văn Cảnh đeo trúc lâu sau lưng, mang ta trở về Thanh Trì.
Ta ghé đầu vào khe hở nơi miệng giỏ, nhìn Bắc Sơn phía sau dần khuất xa, núi non trùng điệp nối tiếp nhau.
Ta không biết mục đích hắn trở về là gì.
Chỉ biết suốt dọc đường ngày đêm không nghỉ, hắn xem một con thỏ như báu vật, cẩn thận mang về huyện nha Thanh Trì.
Hắn mặc quan bào đỏ thẫm, mày mắt lạnh lùng, vẫn là người nam nhân dung mạo tuấn mỹ ấy, chỉ là tâm tư càng thêm sâu không lường được.
Ta trở thành thú cưng của hắn.
Dưới ống tay áo rộng lớn của hắn, thường xuyên giấu một con thỏ.
Mỗi lần thăng đường xử án, một bàn tay với những khớp xương thon dài lại thò vào trong tay áo, hết lần này đến lần khác đầy thích thú vuốt ve bộ lông của ta.
Hắn còn mang ta cùng tắm.
Nhìn ta vùng vẫy bì bõm trong thùng tắm, hắn cười đầy đắc ý, sau đó cầm ta làm bàn chải, chà sạch bụi bặm trên người mình.
Hắn thoải mái thở dài:
"Vẫn là mềm hơn cây bàn chải lớn kia nhiều."
Ta bắt đầu nghi ngờ hắn cố ý, lại càng nghi ngờ liệu hắn có biết thân phận thật của ta hay không.
Quả nhiên, có một lần lúc trêu chọc ta, hắn nhất thời lỡ miệng, buột miệng nói:
"A tỷ, bây giờ tỷ..."
Lời còn chưa dứt, chính hắn đã kịp phản ứng, rồi bật cười.
Ta trừng đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn hắn, thế nào cũng không nghĩ ra hắn biết được từ khi nào.
Thấy bộ dạng ngây ngốc của ta, hắn cười đến vô cùng tùy ý, trực tiếp nhấc bổng ta lên, hung hăng hôn lên trán một cái.
"Làm sao đây, Lưu Tiểu Nguyệt, dù nàng là một con thỏ, ta vẫn thích nàng."
Ta đã không thể nói tiếng người, cho nên có rất nhiều điều, ta không cách nào hỏi hắn.
Hắn giữ ta bên mình, dường như cũng không định nói cho ta biết.
Văn Cảnh có rất nhiều bí mật.
Hắn đi đâu cũng mang theo ta, chỉ trừ tòa lầu các ở gian tây phía hậu viện.
Nhưng mỗi buổi chiều tà, hắn đều đến đó, ở lại chừng một canh giờ.
Lúc trở về, y phục trên người đã thay, còn phảng phất mùi hương sau khi tắm gội và dâng hương.
Ta vô cùng khó hiểu, thật sự rất muốn biết trong lầu các ấy có gì.
Về sau, ta quả nhiên cũng biết được.
Trong lầu các có một nữ nhân.
Là Kim Ngọc.
Một năm trước, Văn Cảnh đã nạp nàng làm thiếp.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thế nhưng hắn lại nhốt nàng trong lầu các, không cho nàng bước ra ngoài, cũng không cho bất kỳ ai gặp nàng.
Sở dĩ ta biết được chuyện này là vì trong lúc chạy khắp huyện nha, vô tình nghe thấy hai nha hoàn lén thì thầm.
"Ngươi nói xem, rốt cuộc đại nhân có thích Ngọc nương hay không? Bảo là thích thì lại nhốt nàng lại, không cho bất cứ ai gặp mặt. Bảo là không thích thì ngày nào cũng đến thăm nàng."
"Chắc chắn là thích rồi. Ngươi chưa từng nghe câu 'kim ốc tàng kiều' sao? Tòa lầu các phía hậu viện cao đến ba tầng, vàng son lộng lẫy, bên trong thứ gì cũng có."
"Chỉ tội nghiệp phu nhân, hai năm trước bỗng dưng mất tích, chẳng còn tung tích..."
Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối.
Ta nhớ đến cô nương mười sáu tuổi thanh tú ấy.
Dẫu ta đã không còn là người, nếu Văn Cảnh đã nạp nàng làm thiếp thì nên đối xử t.ử tế với nàng mới phải, cớ gì lại nhốt người trong lầu các?
Trời ạ, đúng là một con chuột ngốc nghếch thì niềm vui cũng nhiều thật.
Sao lòng ta lại tối tăm, nặng nề đến thế chứ?
Ta sao có thể mắng nó là ngốc nghếch được?
Sống tiếp như thế này còn có ý nghĩa gì nữa? Chi bằng đi c.h.ế.t cho xong.
Mang theo ý nghĩ ấy, ta lại quay về căn nhà năm xưa ta và Văn Cảnh từng sống ở Đào Trang.
Ta quyết định tuyệt thực vài ngày, lặng lẽ c.h.ế.t tại nơi này, coi như mọi chuyện đều kết thúc.
Nhưng từ rất xa, ta chợt nhìn thấy một cảnh tượng khiến cả người cứng đờ.
Cửa viện nhà ta... đang mở!
Trái tim bỗng đập thình thịch, ta lập tức co bốn chân, lao như bay về phía trước.
Đến nơi mới biết, trong viện vẫn vắng lặng, không có lấy một bóng người.
Khoan đã...
Chiếc rương tre đặt trên ghế đá kia là của ai?
Sao lại quen mắt đến vậy?
Chỉ nhìn một cái, ta đã nhận ra.
Là của Văn Cảnh.
Chàng đã trở về!
Trong lòng ta bỗng dâng lên niềm vui không sao kìm nén nổi.
Ta chạy khắp mọi ngóc ngách trong nhà tìm chàng, nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Cuối cùng, ta chỉ có thể cuộn tròn trong sân, lặng lẽ chờ đợi.
Ta chờ rất lâu.
Chờ đến khi toàn thân bị gió lạnh thổi run lên từng cơn.
Trời dần tối hẳn.
Nhưng chàng vẫn chưa trở về.
Chàng... đi đâu rồi?
Ta thất vọng cụp đôi tai thỏ xuống, cả con thỏ cũng trở nên ủ rũ.
Đúng lúc ấy, tai ta bỗng dựng thẳng lên.
Ta chợt nhớ ra một nơi.
Không chần chừ thêm nữa, ta lập tức quay đầu chạy thẳng vào núi.
Đó là nơi năm xưa Hoài Nam Vương phi thăng, cũng là nơi ta và Văn Cảnh thường cùng nhau lên núi hái t.h.u.ố.c.
Quả nhiên...
Ta tìm được chàng.
Trong sơn cốc yên tĩnh, căn nhà tranh nhỏ vẫn nằm đó.
Ánh trăng dịu dàng như nước, phủ khắp bãi cỏ.
Văn Cảnh lặng lẽ nằm trên t.h.ả.m cỏ xanh, an tĩnh đến mức tưởng như đã ngủ say.
Mới chỉ hai năm không gặp.
Vậy mà chàng lại gầy đi nhiều đến thế.
Sao chàng gầy đi rồi mà vẫn đẹp như vậy?
Hàng mi vẫn dài.
Sống mũi vẫn cao.
Gương mặt vẫn trắng trẻo thanh tú như trước.
Ngay lúc ta còn đang ngẩn ngơ nhìn chàng...
Đôi mắt ấy bỗng mở ra.
Vẫn là đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến người ta không nhìn thấu.
Một con thỏ nhỏ nằm sát bên tai chàng.
Một người một thỏ cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
Văn Cảnh hơi nheo mắt, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt, rồi thong thả đưa tay nhấc bổng ta lên bằng đôi tai.
A...
Ta lập tức có chút hoảng hốt.
Chàng... sẽ không làm ta bị thương đấy chứ?
Không đâu.
Chắc chắn sẽ không.
Dù sao từ khi còn nhỏ, ta đã ngày nào cũng dạy chàng rằng...
Không được ăn thỏ.
Không được bắt nạt thỏ.
Phải yêu thương thỏ.
Phải bảo vệ thỏ.
Văn Cảnh lại không nói một lời.
Chàng đặt ta lên trước n.g.ự.c mình, vòng cánh tay ôm lấy ta, nhẹ nhàng giữ trong lòng.
Còn ta... Chỉ là một con thỏ ngây ngốc.
Ngoan ngoãn nằm im trong lòng chàng, chẳng buồn nhúc nhích.
Đáng ghét thật.
Mùi hương trên người chàng vẫn dễ chịu như ngày nào.
Lồng n.g.ự.c vẫn ấm áp như vậy, đến cả nhịp tim cũng khiến người ta an lòng.
Khoan...
Đó là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nước mắt?
Chàng...
Sao lại khóc?
Ta vội vàng ngẩng đầu, cố sức chui khỏi vòng tay chàng, kinh ngạc nhìn lên khuôn mặt ấy.
Ánh mắt chàng lặng lẽ rơi trên người ta.
Hàng mi đã ướt đẫm.
Đôi đồng t.ử đen như phủ một tầng nước, đẹp đến nao lòng.
Chàng chỉ nhìn ta rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng đưa tay ấn đầu ta xuống, lại siết vòng tay ôm ta c.h.ặ.t hơn một chút.
Sau đó chàng khép mắt lại.
Thần sắc mệt mỏi đến cực điểm, như thể đã rất lâu rồi chưa từng được nghỉ ngơi.
Ta hình như cũng mệt lắm rồi.
Ta ngoan ngoãn nằm sát trong lòng chàng, dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp ấy, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Ánh trăng lặng lẽ phủ lên người cả hai.
Cỏ non phảng phất mùi đất sau đêm.
Tiếng gió khe khẽ lướt qua bên tai, yên tĩnh đến mức khiến lòng người mềm nhũn.
...
Khoan đã!
Tay chàng đang làm gì vậy?
Chàng... đang sờ chỗ nào thế?
Một con thỏ thì có gì đáng để chàng sờ loạn chứ?
Đừng sờ nữa!
Ta lập tức vùng vẫy bật dậy.
Thế nhưng vừa nhích người đã bị bàn tay chàng nhẹ nhàng giữ xuống.
Trong lúc giãy giụa, ta vô tình nhìn thấy khóe môi chàng khẽ cong lên.
Ý cười nơi đáy mắt không giấu nổi vẻ trêu chọc.
Xong rồi.
Hình như... chàng thật sự mắc bệnh rồi.
Văn Cảnh đeo trúc lâu sau lưng, mang ta trở về Thanh Trì.
Ta ghé đầu vào khe hở nơi miệng giỏ, nhìn Bắc Sơn phía sau dần khuất xa, núi non trùng điệp nối tiếp nhau.
Ta không biết mục đích hắn trở về là gì.
Chỉ biết suốt dọc đường ngày đêm không nghỉ, hắn xem một con thỏ như báu vật, cẩn thận mang về huyện nha Thanh Trì.
Hắn mặc quan bào đỏ thẫm, mày mắt lạnh lùng, vẫn là người nam nhân dung mạo tuấn mỹ ấy, chỉ là tâm tư càng thêm sâu không lường được.
Ta trở thành thú cưng của hắn.
Dưới ống tay áo rộng lớn của hắn, thường xuyên giấu một con thỏ.
Mỗi lần thăng đường xử án, một bàn tay với những khớp xương thon dài lại thò vào trong tay áo, hết lần này đến lần khác đầy thích thú vuốt ve bộ lông của ta.
Hắn còn mang ta cùng tắm.
Nhìn ta vùng vẫy bì bõm trong thùng tắm, hắn cười đầy đắc ý, sau đó cầm ta làm bàn chải, chà sạch bụi bặm trên người mình.
Hắn thoải mái thở dài:
"Vẫn là mềm hơn cây bàn chải lớn kia nhiều."
Ta bắt đầu nghi ngờ hắn cố ý, lại càng nghi ngờ liệu hắn có biết thân phận thật của ta hay không.
Quả nhiên, có một lần lúc trêu chọc ta, hắn nhất thời lỡ miệng, buột miệng nói:
"A tỷ, bây giờ tỷ..."
Lời còn chưa dứt, chính hắn đã kịp phản ứng, rồi bật cười.
Ta trừng đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn hắn, thế nào cũng không nghĩ ra hắn biết được từ khi nào.
Thấy bộ dạng ngây ngốc của ta, hắn cười đến vô cùng tùy ý, trực tiếp nhấc bổng ta lên, hung hăng hôn lên trán một cái.
"Làm sao đây, Lưu Tiểu Nguyệt, dù nàng là một con thỏ, ta vẫn thích nàng."
Ta đã không thể nói tiếng người, cho nên có rất nhiều điều, ta không cách nào hỏi hắn.
Hắn giữ ta bên mình, dường như cũng không định nói cho ta biết.
Văn Cảnh có rất nhiều bí mật.
Hắn đi đâu cũng mang theo ta, chỉ trừ tòa lầu các ở gian tây phía hậu viện.
Nhưng mỗi buổi chiều tà, hắn đều đến đó, ở lại chừng một canh giờ.
Lúc trở về, y phục trên người đã thay, còn phảng phất mùi hương sau khi tắm gội và dâng hương.
Ta vô cùng khó hiểu, thật sự rất muốn biết trong lầu các ấy có gì.
Về sau, ta quả nhiên cũng biết được.
Trong lầu các có một nữ nhân.
Là Kim Ngọc.
Một năm trước, Văn Cảnh đã nạp nàng làm thiếp.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thế nhưng hắn lại nhốt nàng trong lầu các, không cho nàng bước ra ngoài, cũng không cho bất kỳ ai gặp nàng.
Sở dĩ ta biết được chuyện này là vì trong lúc chạy khắp huyện nha, vô tình nghe thấy hai nha hoàn lén thì thầm.
"Ngươi nói xem, rốt cuộc đại nhân có thích Ngọc nương hay không? Bảo là thích thì lại nhốt nàng lại, không cho bất cứ ai gặp mặt. Bảo là không thích thì ngày nào cũng đến thăm nàng."
"Chắc chắn là thích rồi. Ngươi chưa từng nghe câu 'kim ốc tàng kiều' sao? Tòa lầu các phía hậu viện cao đến ba tầng, vàng son lộng lẫy, bên trong thứ gì cũng có."
"Chỉ tội nghiệp phu nhân, hai năm trước bỗng dưng mất tích, chẳng còn tung tích..."
Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối.
Ta nhớ đến cô nương mười sáu tuổi thanh tú ấy.
Dẫu ta đã không còn là người, nếu Văn Cảnh đã nạp nàng làm thiếp thì nên đối xử t.ử tế với nàng mới phải, cớ gì lại nhốt người trong lầu các?