Trong kinh lại có quan viên đến truyền chỉ, tuyên đọc thánh chỉ phong Văn Cảnh làm Huyện lệnh huyện Thanh Trì.
Nghe nói vị quan ấy là người trong cung, dường như rất quen biết Văn Cảnh.
Ông ta tiếc nuối nói:
"Nếu năm xưa không đắc tội Khánh Tự Vương, với tiền đồ của Văn đại nhân, sao con đường làm quan lại chỉ dừng ở đây? Năm ấy trong kỳ điện thí, Thánh thượng còn để lại ấn tượng rất sâu về ngài."
"Cả đời chỉ dừng ở đây" có nghĩa là từ nay về sau, Văn Cảnh chỉ có thể làm một huyện lệnh, không còn cơ hội thăng tiến nữa.
Thế nhưng hắn dường như chẳng mảy may để tâm, làm một vị thất phẩm huyện lệnh đã thấy đủ rồi.
Chúng ta dọn vào huyện nha ở.
Huyện nha rộng rãi, sân lớn, phòng nhiều, phong cảnh cũng rất đẹp.
Bên cạnh ta có hai nha hoàn hầu hạ cận thân, bốn bà t.ử làm việc nặng cùng rất nhiều tôi tớ.
Trên từ huyện thừa, huyện úy, dưới đến nha dịch, tuần bộ, thậm chí cả đứa bé ăn xin bên quầy hàng ngoài phố, ai gặp ta cũng đều kính cẩn gọi một tiếng:
"Huyện lệnh phu nhân."
Năm nay Văn Cảnh đã hai mươi hai tuổi.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Hắn càng thêm trầm ổn, chín chắn.
Khoác trên người bộ quan phục đỏ thẫm, dung mạo tuấn mỹ, mày mắt thanh lãnh.
Chiếc áo choàng quan phục mặc trên người hắn càng tôn lên khí thế nghiêm nghị khiến ai cũng kính sợ.
Hắn không còn bận rộn như trước.
Những lúc rảnh rỗi, hắn thích đứng dưới hành lang trong sân, thong thả rắc thức ăn cho cá trong ao.
Tuần kiểm cửu phẩm của huyện nha tên là Tôn Xuân Hoa, là một hán t.ử cao lớn với bộ râu quai nón rậm rạp.
Hắn còn nhỏ hơn Văn Cảnh hai tuổi, là cánh tay phải đắc lực của Văn Cảnh.
Hôm ấy ta nhàn rỗi không có việc gì làm, đi ngang qua ao cá, từ rất xa đã trông thấy hai người đứng dưới hành lang trò chuyện.
Tôn đại nhân trông rất phiền muộn.
Hắn đã hai mươi tuổi mà đến nay vẫn chưa thành thân.
Hắn nói mình có người trong lòng, nhưng cô nương kia vô ý với hắn, hắn cũng không muốn ép buộc.
Đứng từ xa, ta nhìn thấy Văn Cảnh vừa rắc thức ăn cho cá, vừa mỉm cười nhàn nhạt.
Vị huyện lệnh tuấn mỹ của huyện Thanh Trì ấy cười hờ hững, giọng điệu thản nhiên như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
"Nữ t.ử vốn mềm lòng. Nếu nàng ấy không yêu ngươi, vậy thì khiến nàng thương hại ngươi. Người mình thích, dù c.h.ế.t cũng phải có được."
Giọng hắn rất chậm, vẻ mặt vẫn bình thản.
Hắn tiện tay ném từng nắm thức ăn xuống ao, đàn cá chép gấm lập tức chen nhau tranh mồi.
Còn hắn thì chống tay lên lan can, hứng thú ngắm nhìn, đầu ngón tay gõ nhịp từng cái lên mặt gỗ, rõ ràng tâm trạng rất tốt.
Khoảnh khắc ấy...
Ta bỗng hiểu con người thật của hắn.
Sự ôn hòa chỉ là lớp ngụy trang.
Dáng vẻ thích khóc cũng chỉ là giả.
Hắn vốn là người vì đạt được mục đích mà không từ bất cứ thủ đoạn nào.
Giống như năm ấy vào kinh dự thi Hội.
Hắn cố ý giấu tài, nên cuối cùng chỉ đỗ tiến sĩ hạng sáu.
Bởi vì hắn quá trẻ, khí phách hơn người, lại chưa thành thân.
Hắn biết, nếu đứng trong Tam giáp, chắc chắn sẽ không tránh khỏi số phận bị ban hôn.
Không ngờ tiểu quận chúa của phủ Khánh Tự Vương vẫn vừa gặp đã phải lòng hắn, nhất quyết đòi gả cho bằng được.
Khánh Tự Vương vốn nổi tiếng cưng chiều nữ nhi.
Ông đích thân gặp Văn Cảnh để xem xét phẩm hạnh.
Ai ngờ hôm ấy Văn Cảnh lại cố ý cư xử hết sức ngạo mạn, còn soi mói, chê bai tiểu quận chúa một phen.
Khánh Tự Vương tức giận vô cùng.
Vì thế, vị tiến sĩ vốn nên được giữ lại kinh thành làm quan lại bị điều đến nơi xa xôi làm huyện thừa.
Những chuyện ấy...
Mãi về sau ta mới biết.
Lúc ấy, ta đã ba mươi mốt tuổi, là một phụ nhân đúng nghĩa.
Văn Cảnh vẫn thích ta như cũ.
Hắn vẫn đối xử với ta rất tốt.
Một buổi sáng vừa thức dậy, hắn vô tình nhìn thấy trên đầu ta có một sợi tóc bạc.
Hắn sững người.
Ta nghiêng mắt nhìn hắn, cười như có như không.
"Chê ta già rồi sao?"
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, nắm lấy tay ta.
"Không có. Trong lòng ta, a tỷ vẫn như thuở ban đầu."
Ta đưa tay vuốt gương mặt hắn, không nhịn được khẽ thở dài.
"Văn Cảnh, đệ vẫn còn trẻ quá."
Vị huyện lệnh trẻ tuổi ấy...
Đã thành thân bốn năm, nhưng vẫn chưa có con.
Ngày trước trên Bắc Sơn, lúc trò chuyện cùng Tiểu Hoa Yêu và Tiểu Hòe, ta từng nói rằng con người sống giữa lễ giáo và quy củ, chỉ cần làm điều trái luân thường thì sẽ không thể tồn tại.
Ta là yêu quái.
Nhưng làm người quá lâu rồi, cũng dần bị thế tục ràng buộc.
Tân Tri phủ vừa nhậm chức mở tiệc.
Văn Cảnh dẫn ta cùng đến dự.
Trong lúc các vị quan phu nhân ngồi uống trà với nhau, Tri phủ phu nhân cùng mấy người khác đều liếc mắt nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thân là chính thất thì phải biết rộng lượng. Ba năm không sinh được con thì nên chủ động nạp thiếp cho phu quân. Nếu không sau này chính hắn nuôi nữ nhân bên ngoài, chẳng phải sẽ làm mất mặt ngươi sao?"
"Không có con nối dõi vốn đã là lỗi của ngươi. Nếu còn ghen tuông, chẳng phải là sai càng thêm sai?"
"Người nam nhân nào lại không muốn có con? Thêm vài năm nữa, Văn đại nhân ắt sẽ sốt ruột, rồi sinh lòng oán trách ngươi."
"Đừng ích kỷ như vậy. Khôn ngoan một chút đi. Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng hắn chỉ có một mình ngươi? Đúng là chuyện viển vông."
Các nàng người một câu, ta một lời thay nhau chỉ trích ta.
Bởi vì trượng phu của các nàng đều có thiếp thất.
Các nàng không chấp nhận Văn Cảnh không có.
Cũng không chấp nhận Văn Cảnh chỉ một lòng một dạ với ta.
Các nàng không có...
Thì ta cũng không được phép có.
Đương nhiên ta không để tâm đến những lời ấy, chỉ cười cho qua.
Cũng chẳng biết từ bao giờ...
Ta nhận ra bản thân dần dần cũng bị đồng hóa.
Văn Cảnh là người.
Hắn còn trẻ.
Đời người còn dài như vậy...
Sao có thể không có con được?
Ta thật quá ích kỷ.
Xuống núi để báo ân, cuối cùng lại vô tình khiến Văn Cảnh đoạn tuyệt hương hỏa.
Ta còn mặt mũi nào đối diện với lão bá nữa?
Huống hồ... Văn Cảnh thật sự không muốn có con sao?
Ngươi chỉ là một con yêu quái.
Còn tranh giành với người làm gì?
Hãy nạp thiếp cho hắn, để hắn có con.
Để hắn không còn phải mang tiếng sau lưng, bị người đời chỉ trỏ.
Để cuộc đời hắn được trọn vẹn, không còn điều gì phải tiếc nuối.
Sau khi hạ quyết tâm, ta chọn Kim Ngọc, nàng là nha hoàn hầu hạ bên cạnh ta.
Năm nay mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, mày ngài mắt phượng, lại biết đọc biết viết.
Quan trọng hơn cả là mỗi lần nhìn thấy Văn Cảnh, chỉ cần cất tiếng gọi một câu:
"Đại nhân."
Thì hai má nàng đã đỏ bừng.
Ta hỏi nàng có bằng lòng làm thiếp của Văn Cảnh hay không.
Nàng đầu tiên ngẩn người, sau đó mặt đỏ đến tận mang tai, khẽ đáp:
"Mọi việc xin phu nhân làm chủ."
Tối hôm ấy, ta lại hỏi Văn Cảnh, hắn đang cởi quan phục ngoài, treo lên giá áo.
Nghe vậy, hắn cũng khựng lại, rồi từng bước từng bước đi về phía ta.
Hắn chống một tay lên thành giường, cúi người nhìn ta, vẻ mặt bình tĩnh.
"A tỷ nghiêm túc sao?"
Ta gật đầu.
Hắn bỗng bật cười khẽ.
Rồi leo lên giường, hai chân khóa c.h.ặ.t ngang hông ta, ngồi trên đùi ta, cúi người xuống, giữ c.h.ặ.t hai tay ta.
"Ngươi có biết nạp thiếp có ý nghĩa gì không?"
Hắn lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt sâu nặng.
"Từ đó trở đi, ta sẽ không còn là của riêng ngươi nữa. Ngươi sẽ phải chia sẻ phu quân với nữ nhân khác. Những chuyện ta từng làm với ngươi... cũng sẽ làm với nàng."
Ta bị hắn đè đến không thể động đậy, cúi đầu đáp:
"Ta đâu phải kẻ ngốc. Đương nhiên là biết."
"Vậy những chuyện ấy... ngươi đều chấp nhận?"
"Ừm, chấp nhận."
Đã rất nhiều năm rồi... Ta không còn thấy hắn khóc nữa.
Văn Cảnh hai mươi ba tuổi buông hai tay ta ra.
Hắn đưa tay che mắt một lát.
Lúc nhìn về phía ta lần nữa, vành mắt đã đỏ hoe, giọng hắn nghẹn ngào.
"Nhiều năm như vậy rồi... a tỷ vẫn không thích ta sao? Vẫn không có chút tình nào với ta?"
"Tim ngươi làm bằng đá phải không? Bao nhiêu năm qua, ta vẫn không thể sưởi ấm được nó. Dư Tri phủ đưa nữ nhân cho ta, ta không nhận. Kỹ nữ chủ động dán tới, ta cũng đẩy ra. Còn ngươi thì rộng lượng thật đấy, còn sốt sắng muốn nạp thiếp cho ta."
"Văn Cảnh... ta lớn tuổi rồi, không thể sinh con."
"Ta từng nói ta muốn con sao? Chẳng lẽ chuyện ngươi có thể sinh hay không, ta lại không biết?"
Hắn bỗng nổi giận, đôi mắt đỏ hoe bất ngờ rơi lệ.
Ngay sau đó, hắn cúi xuống, hung hăng c.ắ.n lên vai ta.
Ta đau đến khẽ kêu một tiếng, đưa tay muốn đẩy hắn ra.
Thế nhưng hắn lại càng ôm c.h.ặ.t hơn, vùi mặt vào cổ ta.
"A tỷ... ngay từ đầu... ta đã chưa từng nghĩ đến chuyện đó."
"Chuyện gì?"
Ta ngẩn người hỏi, Văn Cảnh không đáp nữa.
Nước mắt hắn thấm ướt cổ ta.
Qua thật lâu... Hắn đột nhiên đứng dậy.
Không nhìn ta thêm một lần nào nữa.
Rồi lặng lẽ xuống giường, xoay người rời đi.