Năm ngoái, sau khi Văn Cảnh thi đỗ tú tài, Tào thị vốn luôn ganh ghét chúng ta lại đột nhiên đổi hẳn thái độ, dẫn theo bà mối đến tận cửa.
Bà ta cười tươi rói, nói rằng năm ta mười sáu tuổi đến thôn này, một mình nuôi nấng Văn Cảnh khôn lớn thật không dễ dàng.
Nay Văn Cảnh đã thi đỗ tú tài, cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Còn ta thì đã hai mươi bốn tuổi, vì chuyện hôn sự mà lỡ dở cả thanh xuân, thành một cô nương quá lứa lỡ thì.
Nhà bà ta vừa hay cũng có Nhị Ngưu chưa cưới vợ, tuy nhỏ hơn ta hẳn ba tuổi, nhưng người lại thông minh, chịu khó.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nhị Ngưu đã để mắt đến ta, nói rằng không chê ta lớn tuổi, bằng lòng cưới ta.
Bà ta thấy mấy năm nay ta cũng coi như siêng năng cần mẫn, nên đã thay ta quyết định việc hôn sự này, đồng ý gả ta sang nhà bà ta.
Tào thị thao thao bất tuyệt, lời trong lời ngoài đều là ta không ai thèm lấy, Nhị Ngưu chịu cưới ta đã là phúc phần của ta.
Văn Cảnh cười lạnh một tiếng, quay vào phòng lấy ra một thanh kiếm.
Hắn nói:
"Ngươi là thứ gì? Cóc ghẻ ở đâu chui ra mà cũng dám ba hoa chuyện a tỷ ta có gả chồng hay không?
'Chuột còn có da, người mà vô lễ. Người nếu vô lễ, sao không c.h.ế.t đi cho rồi?' Loại đàn bà lòng dạ đen tối như ngươi, sống cũng chỉ uổng phí. Hôm nay ta sẽ cắt cái lưỡi của ngươi trước, rồi ném đi cho ch.ó ăn."
Văn Cảnh rút kiếm, từng bước tiến về phía bà ta.
Tào thị sợ đến hét lên thất thanh, cùng bà mối cuống cuồng bỏ chạy.
Đối với việc bọn họ nói ta là gái lỡ thì không ai thèm lấy, ta thật sự không phục.
Dù sao yêu quái cũng biết yêu cái đẹp.
Ta, Lưu Tiểu Nguyệt, tuy không thể nói là dung nhan khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng được xem là dáng tựa én lượn cành liễu, má hồng như phấn.
Sao lại thành gái lỡ thì được chứ?
Trước đây vẫn thường có bà mối tìm đến cửa muốn mai mối cho ta.
Bất kể là Lý Thiết Trụ, nhà giàu trồng trọt trong thôn, hay cháu trai của chưởng quỹ y quán trên trấn, đều từng có ý muốn cưới ta.
Ta xuống núi là để báo ân, chứ đâu phải để gả chồng, nên đều từ chối cả.
Lâu dần, người đến cầu thân cũng ít đi.
Ta cứ nghĩ mọi người đều biết ta không có ý định xuất giá.
Nào ngờ, hóa ra là vì chê ta đã già.
Cô nương hai mươi bốn tuổi vẫn còn có thể gọi là độ tuổi xuân thì.
Nhưng sang hai mươi lăm tuổi, trong mắt bọn họ đã thành phụ nhân lớn tuổi.
Cho dù dung mạo vẫn như thuở ban đầu, bọn họ vẫn sẽ sau lưng bàn tán, nói cô nương nhiều tuổi thì khó sinh nở.
Đã không còn vốn liếng để nâng giá, nên mới khiến hạng người xấu xa, nghèo túng, cưới không nổi vợ như Tào Nhị Ngưu cũng dám mơ tưởng.
Nhận thức ấy khiến ta vô cùng khó chịu.
Ta hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào phòng.
Văn Cảnh biết ta đã nổi giận, lập tức buông thanh kiếm xuống, vội vàng đi theo dỗ dành.
"A tỷ, đừng nghe bọn họ nói bậy. Tỷ mới không phải gái lỡ thì. Đám người ngu xuẩn ấy sao xứng với tỷ? Đợi sau này đệ thi đỗ công danh, đệ sẽ nuôi a tỷ cả đời."
Ta và Văn Cảnh đều khẳng định kẻ trộm chiếc yếm chính là Tào Nhị Ngưu.
Bởi vì dạo gần đây, Tào Nhị Ngưu càng lúc càng trắng trợn.
Trước kia, mỗi lần nhìn chằm chằm ta, hắn còn biết kiềm chế.
Còn bây giờ, ánh mắt hắn nhớp nhúa, cứ như dính c.h.ặ.t trên người ta.
Văn Cảnh không định bỏ qua cho hắn, nói muốn giống năm xưa, treo hắn lên cây cổ thụ trong núi sâu, dọa cho hắn phát điên.
Ta không có ý kiến gì, chỉ cảm thấy hắn đúng là đáng bị như vậy.
Ai ngờ, còn chưa kịp ra tay thì chính Tào Nhị Ngưu đã tự đưa mình đến cửa.
Đêm ấy, Văn Cảnh đang tắm trong phòng.
Ta rảnh rỗi không có việc gì, nhân lúc trăng sáng, ngồi trong sân nghiền t.h.u.ố.c.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Ta cứ ngỡ là Văn Cảnh nên cất tiếng gọi hắn.
Nào ngờ, một bàn tay bất ngờ bịt c.h.ặ.t miệng ta, rồi kéo mạnh ta vào nhà bếp.
Tào Nhị Ngưu đẩy ta ngã lên đống củi, một tay giữ c.h.ặ.t ta, tay còn lại vội vàng cởi quần áo của ta.
Hắn sốt sắng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tiểu Nguyệt, ta thật lòng thích nàng. Bóng dáng nàng ngày nào cũng lởn vởn trước mắt ta, trong đầu ta toàn là nàng, ta sắp phát điên rồi."
"Bây giờ nàng còn xem thường ta, nhưng lát nữa nàng sẽ biết ta tốt thế nào. Sau này chúng ta thành thân, ta bảo đảm sẽ nghe lời nàng, ngày nào cũng thương nàng."
Tào Nhị Ngưu rất khỏe, nhưng ta cũng đâu phải kẻ yếu.
Ta lập tức tung một cước.
Cú đá ấy trúng ngay hạ thân của hắn.
Ta bật cười hỏi:
"Đau không?"
Hắn ôm hạ thân cuộn mình dưới đất, đau đến mặt trắng bệch, đồng thời tức giận mắng:
"Con tiện nhân! Còn giả bộ trinh tiết liệt nữ cái gì? Loại đàn bà không biết liêm sỉ như ngươi, ta chịu cưới đã là phúc của ngươi rồi."
"Ngươi nói ta không biết liêm sỉ?"
Ta không thể tin nổi nhìn hắn.
"Xin chỉ giáo."
"Chuyện bẩn thỉu giữa ngươi và Văn Cảnh, lừa được người khác chứ không lừa được ta với mẹ ta. Nam nữ cô nam quả nữ sống chung một nhà, ngươi đến giờ vẫn chưa xuất giá, chẳng phải vì đã dan díu với hắn hay sao? Gian phu dâm phụ, ngoài mặt thì nhận nhau là tỷ đệ, sau lưng lại dâm loạn cấu kết. Hai người các ngươi đúng là một đôi cẩu nam nữ không biết liêm sỉ!"
Ta bị hắn mắng đến ngẩn người.
Một lúc lâu sau mới hoàn hồn, tức giận nói:
"Ta và Văn Cảnh tình như tỷ đệ, trong sạch quang minh. Ngươi dám dùng lời lẽ ô uế để vu khống ta!"
"Vu khống?"
Hắn cười khẩy.
"Chính mắt ta thấy ngươi bước ra từ căn phòng hắn tắm. Chiếc yếm phơi trên dây cũng là do hắn giặt xong đem phơi. Một tú tài đọc sách thánh hiền, nếu không phải bị ngươi dụ dỗ, sao lại đi giặt yếm cho đàn bà?"
"Giặt yếm thì đã sao? Không chỉ giặt yếm, toàn bộ quần áo của hai chúng ta đều là hắn giặt! Có khi ta còn bổ củi, gánh nước nữa. Ta làm được thì vì sao hắn không thể giặt quần áo?"
Ta tức đến nghẹn lời.
"Hahaha... Đúng là cẩu nam nữ. Bị ta nói trúng nên thẹn quá hóa giận rồi. May mà mẹ ta nhắc nhở, ta mới phát hiện mối quan hệ không thể để người khác biết giữa hai người."
Vẻ mặt Tào Nhị Ngưu dữ tợn, từ dưới đất đứng dậy.
"Lưu Tiểu Nguyệt, ta không để bụng chuyện bẩn thỉu giữa ngươi và hắn. Chỉ cần ngươi theo ta, cắt đứt với hắn, ta và mẹ ta sẽ chôn kín chuyện này trong bụng."
"Ngươi cũng biết Văn Cảnh là người thế nào. Hắn khó khăn lắm mới thi đỗ tú tài, từng bước đi đến hôm nay. Sau này còn phải vào kinh dự thi hội. Chẳng lẽ ngươi muốn thanh danh của hắn bị hủy, tiền đồ cũng tiêu tan sao?"
Ta nhíu mày nhìn hắn.
Hắn lảo đảo từng bước tiến về phía ta.
Ngay giây tiếp theo, một thanh kiếm đã xuyên thẳng qua thân thể hắn.
Tào Nhị Ngưu trợn to hai mắt, không dám tin mà quay đầu lại.
Sau lưng hắn là Văn Cảnh, gương mặt lạnh lùng, thần sắc bình thản.
Hắn vừa mới tắm xong, chỉ mặc một chiếc quần lót, khoác hờ một chiếc áo ngoài.
Dưới lớp y phục xộc xệch, trên l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn những giọt nước lăn dài.
Văn Cảnh đứng thẳng như ngọc, mái tóc đen như cánh quạ vừa b.úi lên vẫn còn ướt đẫm, hơi rối.
Hắn cứ bình tĩnh như vậy mà g.i.ế.c Tào Nhị Ngưu.
Trên mặt không hề có lấy một tia hoảng loạn.
Cho đến khi ta khẽ gọi:
"Văn Cảnh?"
Hắn dường như lúc này mới hoàn hồn.
Đôi mắt còn vương hơi nước bỗng đỏ hoe, ánh nhìn mờ mịt.
"A tỷ... đệ g.i.ế.c người rồi."
Văn Cảnh mười bảy tuổi buông thanh kiếm còn dính m.á.u trong tay xuống.
Hắn không thèm nhìn t.h.i t.h.ể dưới đất lấy một lần, chỉ lặng lẽ nhìn ta rồi từng bước đi tới.
Hắn đã cao hơn ta nửa cái đầu.
Thân hình cao lớn, thẳng tắp ấy chậm rãi ôm lấy ta.
Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta.
Hơi thở ấm nóng xen lẫn chút nghẹn ngào ẩm ướt.
"A tỷ, đừng sợ. Từ nay về sau, để đệ bảo vệ tỷ."
Bà ta cười tươi rói, nói rằng năm ta mười sáu tuổi đến thôn này, một mình nuôi nấng Văn Cảnh khôn lớn thật không dễ dàng.
Nay Văn Cảnh đã thi đỗ tú tài, cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Còn ta thì đã hai mươi bốn tuổi, vì chuyện hôn sự mà lỡ dở cả thanh xuân, thành một cô nương quá lứa lỡ thì.
Nhà bà ta vừa hay cũng có Nhị Ngưu chưa cưới vợ, tuy nhỏ hơn ta hẳn ba tuổi, nhưng người lại thông minh, chịu khó.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nhị Ngưu đã để mắt đến ta, nói rằng không chê ta lớn tuổi, bằng lòng cưới ta.
Bà ta thấy mấy năm nay ta cũng coi như siêng năng cần mẫn, nên đã thay ta quyết định việc hôn sự này, đồng ý gả ta sang nhà bà ta.
Tào thị thao thao bất tuyệt, lời trong lời ngoài đều là ta không ai thèm lấy, Nhị Ngưu chịu cưới ta đã là phúc phần của ta.
Văn Cảnh cười lạnh một tiếng, quay vào phòng lấy ra một thanh kiếm.
Hắn nói:
"Ngươi là thứ gì? Cóc ghẻ ở đâu chui ra mà cũng dám ba hoa chuyện a tỷ ta có gả chồng hay không?
'Chuột còn có da, người mà vô lễ. Người nếu vô lễ, sao không c.h.ế.t đi cho rồi?' Loại đàn bà lòng dạ đen tối như ngươi, sống cũng chỉ uổng phí. Hôm nay ta sẽ cắt cái lưỡi của ngươi trước, rồi ném đi cho ch.ó ăn."
Văn Cảnh rút kiếm, từng bước tiến về phía bà ta.
Tào thị sợ đến hét lên thất thanh, cùng bà mối cuống cuồng bỏ chạy.
Đối với việc bọn họ nói ta là gái lỡ thì không ai thèm lấy, ta thật sự không phục.
Dù sao yêu quái cũng biết yêu cái đẹp.
Ta, Lưu Tiểu Nguyệt, tuy không thể nói là dung nhan khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng được xem là dáng tựa én lượn cành liễu, má hồng như phấn.
Sao lại thành gái lỡ thì được chứ?
Trước đây vẫn thường có bà mối tìm đến cửa muốn mai mối cho ta.
Bất kể là Lý Thiết Trụ, nhà giàu trồng trọt trong thôn, hay cháu trai của chưởng quỹ y quán trên trấn, đều từng có ý muốn cưới ta.
Ta xuống núi là để báo ân, chứ đâu phải để gả chồng, nên đều từ chối cả.
Lâu dần, người đến cầu thân cũng ít đi.
Ta cứ nghĩ mọi người đều biết ta không có ý định xuất giá.
Nào ngờ, hóa ra là vì chê ta đã già.
Cô nương hai mươi bốn tuổi vẫn còn có thể gọi là độ tuổi xuân thì.
Nhưng sang hai mươi lăm tuổi, trong mắt bọn họ đã thành phụ nhân lớn tuổi.
Cho dù dung mạo vẫn như thuở ban đầu, bọn họ vẫn sẽ sau lưng bàn tán, nói cô nương nhiều tuổi thì khó sinh nở.
Đã không còn vốn liếng để nâng giá, nên mới khiến hạng người xấu xa, nghèo túng, cưới không nổi vợ như Tào Nhị Ngưu cũng dám mơ tưởng.
Nhận thức ấy khiến ta vô cùng khó chịu.
Ta hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào phòng.
Văn Cảnh biết ta đã nổi giận, lập tức buông thanh kiếm xuống, vội vàng đi theo dỗ dành.
"A tỷ, đừng nghe bọn họ nói bậy. Tỷ mới không phải gái lỡ thì. Đám người ngu xuẩn ấy sao xứng với tỷ? Đợi sau này đệ thi đỗ công danh, đệ sẽ nuôi a tỷ cả đời."
Ta và Văn Cảnh đều khẳng định kẻ trộm chiếc yếm chính là Tào Nhị Ngưu.
Bởi vì dạo gần đây, Tào Nhị Ngưu càng lúc càng trắng trợn.
Trước kia, mỗi lần nhìn chằm chằm ta, hắn còn biết kiềm chế.
Còn bây giờ, ánh mắt hắn nhớp nhúa, cứ như dính c.h.ặ.t trên người ta.
Văn Cảnh không định bỏ qua cho hắn, nói muốn giống năm xưa, treo hắn lên cây cổ thụ trong núi sâu, dọa cho hắn phát điên.
Ta không có ý kiến gì, chỉ cảm thấy hắn đúng là đáng bị như vậy.
Ai ngờ, còn chưa kịp ra tay thì chính Tào Nhị Ngưu đã tự đưa mình đến cửa.
Đêm ấy, Văn Cảnh đang tắm trong phòng.
Ta rảnh rỗi không có việc gì, nhân lúc trăng sáng, ngồi trong sân nghiền t.h.u.ố.c.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Ta cứ ngỡ là Văn Cảnh nên cất tiếng gọi hắn.
Nào ngờ, một bàn tay bất ngờ bịt c.h.ặ.t miệng ta, rồi kéo mạnh ta vào nhà bếp.
Tào Nhị Ngưu đẩy ta ngã lên đống củi, một tay giữ c.h.ặ.t ta, tay còn lại vội vàng cởi quần áo của ta.
Hắn sốt sắng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tiểu Nguyệt, ta thật lòng thích nàng. Bóng dáng nàng ngày nào cũng lởn vởn trước mắt ta, trong đầu ta toàn là nàng, ta sắp phát điên rồi."
"Bây giờ nàng còn xem thường ta, nhưng lát nữa nàng sẽ biết ta tốt thế nào. Sau này chúng ta thành thân, ta bảo đảm sẽ nghe lời nàng, ngày nào cũng thương nàng."
Tào Nhị Ngưu rất khỏe, nhưng ta cũng đâu phải kẻ yếu.
Ta lập tức tung một cước.
Cú đá ấy trúng ngay hạ thân của hắn.
Ta bật cười hỏi:
"Đau không?"
Hắn ôm hạ thân cuộn mình dưới đất, đau đến mặt trắng bệch, đồng thời tức giận mắng:
"Con tiện nhân! Còn giả bộ trinh tiết liệt nữ cái gì? Loại đàn bà không biết liêm sỉ như ngươi, ta chịu cưới đã là phúc của ngươi rồi."
"Ngươi nói ta không biết liêm sỉ?"
Ta không thể tin nổi nhìn hắn.
"Xin chỉ giáo."
"Chuyện bẩn thỉu giữa ngươi và Văn Cảnh, lừa được người khác chứ không lừa được ta với mẹ ta. Nam nữ cô nam quả nữ sống chung một nhà, ngươi đến giờ vẫn chưa xuất giá, chẳng phải vì đã dan díu với hắn hay sao? Gian phu dâm phụ, ngoài mặt thì nhận nhau là tỷ đệ, sau lưng lại dâm loạn cấu kết. Hai người các ngươi đúng là một đôi cẩu nam nữ không biết liêm sỉ!"
Ta bị hắn mắng đến ngẩn người.
Một lúc lâu sau mới hoàn hồn, tức giận nói:
"Ta và Văn Cảnh tình như tỷ đệ, trong sạch quang minh. Ngươi dám dùng lời lẽ ô uế để vu khống ta!"
"Vu khống?"
Hắn cười khẩy.
"Chính mắt ta thấy ngươi bước ra từ căn phòng hắn tắm. Chiếc yếm phơi trên dây cũng là do hắn giặt xong đem phơi. Một tú tài đọc sách thánh hiền, nếu không phải bị ngươi dụ dỗ, sao lại đi giặt yếm cho đàn bà?"
"Giặt yếm thì đã sao? Không chỉ giặt yếm, toàn bộ quần áo của hai chúng ta đều là hắn giặt! Có khi ta còn bổ củi, gánh nước nữa. Ta làm được thì vì sao hắn không thể giặt quần áo?"
Ta tức đến nghẹn lời.
"Hahaha... Đúng là cẩu nam nữ. Bị ta nói trúng nên thẹn quá hóa giận rồi. May mà mẹ ta nhắc nhở, ta mới phát hiện mối quan hệ không thể để người khác biết giữa hai người."
Vẻ mặt Tào Nhị Ngưu dữ tợn, từ dưới đất đứng dậy.
"Lưu Tiểu Nguyệt, ta không để bụng chuyện bẩn thỉu giữa ngươi và hắn. Chỉ cần ngươi theo ta, cắt đứt với hắn, ta và mẹ ta sẽ chôn kín chuyện này trong bụng."
"Ngươi cũng biết Văn Cảnh là người thế nào. Hắn khó khăn lắm mới thi đỗ tú tài, từng bước đi đến hôm nay. Sau này còn phải vào kinh dự thi hội. Chẳng lẽ ngươi muốn thanh danh của hắn bị hủy, tiền đồ cũng tiêu tan sao?"
Ta nhíu mày nhìn hắn.
Hắn lảo đảo từng bước tiến về phía ta.
Ngay giây tiếp theo, một thanh kiếm đã xuyên thẳng qua thân thể hắn.
Tào Nhị Ngưu trợn to hai mắt, không dám tin mà quay đầu lại.
Sau lưng hắn là Văn Cảnh, gương mặt lạnh lùng, thần sắc bình thản.
Hắn vừa mới tắm xong, chỉ mặc một chiếc quần lót, khoác hờ một chiếc áo ngoài.
Dưới lớp y phục xộc xệch, trên l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn những giọt nước lăn dài.
Văn Cảnh đứng thẳng như ngọc, mái tóc đen như cánh quạ vừa b.úi lên vẫn còn ướt đẫm, hơi rối.
Hắn cứ bình tĩnh như vậy mà g.i.ế.c Tào Nhị Ngưu.
Trên mặt không hề có lấy một tia hoảng loạn.
Cho đến khi ta khẽ gọi:
"Văn Cảnh?"
Hắn dường như lúc này mới hoàn hồn.
Đôi mắt còn vương hơi nước bỗng đỏ hoe, ánh nhìn mờ mịt.
"A tỷ... đệ g.i.ế.c người rồi."
Văn Cảnh mười bảy tuổi buông thanh kiếm còn dính m.á.u trong tay xuống.
Hắn không thèm nhìn t.h.i t.h.ể dưới đất lấy một lần, chỉ lặng lẽ nhìn ta rồi từng bước đi tới.
Hắn đã cao hơn ta nửa cái đầu.
Thân hình cao lớn, thẳng tắp ấy chậm rãi ôm lấy ta.
Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta.
Hơi thở ấm nóng xen lẫn chút nghẹn ngào ẩm ướt.
"A tỷ, đừng sợ. Từ nay về sau, để đệ bảo vệ tỷ."