Sau đó Hiền Chiêu Nghi... à không, bây giờ đã là Hiền phi rồi.
Sau khi Đế hậu đại hôn, nàng từng đến cung Tê Phượng bái phỏng ta một lần.
Lần đầu gặp nàng, ta mới thật sự hiểu thế nào là con gái của thế gia thư hương, danh môn vọng tộc.
Khí chất dịu dàng đoan trang ấy quả thật không phải một đứa con gái lớn lên trong phủ tướng quân như ta có thể sánh bằng.
Ánh mắt nhìn người của Thái hậu nương nương đúng là không chê vào đâu được!
Đáng tiếc, tên Hoàng đế nhóc con Tiêu Sở Hành ấy lại chẳng biết thưởng thức.
Ta ban cho nàng một chén trà.
Nàng cảm tạ rồi nhận lấy, nhưng không hề có ý định uống.
Trong điện không có nhiều người hầu hạ.
Hiền phi là một cô nương có phần kiêu ngạo.
Dù đã trải qua chuyện kia, nàng vẫn giữ vẻ đoan trang điềm đạm như cũ.
Hẳn là trong cốt cách vốn có vài phần thanh cao.
Ta thấy bầu không khí có chút ngột ngạt nên chủ động mở lời:
— Muội muội vào cung rồi phải chịu oan khuất. May mà bệ hạ anh minh, trả lại công bằng cho muội.
Nàng trả lời rất thẳng thắn:
— Hoàng hậu nương nương không cần phải nói vậy. Là ai hại thần thiếp, thần thiếp biết rõ.
Tim ta lập tức đánh thót một cái.
Oan quá!
Chẳng lẽ nàng cho rằng là ta sao?
Ta chỉ mong hậu cung hòa thuận.
Chứ không muốn nơi này giống triều đình, ngày nào cũng đấu đá đến ngạt thở.
Ta đâu phải Tiêu Sở Hành.
Dựa vào đâu mà phải chịu cái khổ đó?
Thấy nàng nói thẳng như vậy, ta cũng đành đáp thẳng:
— Muội muội hẳn là hiểu lầm rồi.
Hiền phi cười lạnh:
— Hiểu lầm?
— Chẳng phải chính là vị Hoàng đế tốt của chúng ta sao?
— Hả? Hả?!
Hiền phi khẽ cười khẩy.
— Trước mặt thần thiếp, nương nương không cần giả vờ nữa.
Phụ thân của người và phụ thân của thần thiếp đều thuộc phe Thái hậu.
Bệ hạ không vừa mắt thần thiếp cũng là chuyện bình thường.
Thần thiếp đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi.
Trước khi vào cung, thần thiếp cũng từng ngưỡng mộ bệ hạ.
Nhưng đêm đầu tiên thần thiếp vào cung, bệ hạ đã tới cung Vĩnh Hòa kiếm chuyện.
Tuy cũng nằm trong dự liệu...Nhưng đã hoàn toàn cắt đứt mọi tình cảm ngưỡng mộ của thần thiếp.
Ta lắp bắp hỏi:
— Vậy... còn tên thị vệ kia?
Vừa nghe nhắc đến hắn, Hiền phi lập tức khinh bỉ:
— Thị vệ cái gì chứ! Chẳng qua chỉ là một tên diễn trò do bệ hạ tìm tới! Nếu không thì làm gì có chuyện bệ hạ vừa bước chân vào cửa, hắn đã làm rơi khăn tay ngay sau đó?
Ta ngây người.
Thì ra chân tướng lại là như vậy!
Hiền phi nhìn ta.
— Nương nương. Chúng ta đều là người của Thái hậu. Sau này những ngày bị bệ hạ nhằm vào còn nhiều lắm.
Người đừng giữ bộ dạng thanh cao ấy nữa. Từ xưa đến nay, những người quá thanh cao trong hậu cung đều chết rất sớm.
Nàng nói nhanh đến mức ta chẳng theo kịp.
Nói xong liền đứng dậy hành lễ.
— Nương nương. Thần thiếp còn phải đến thỉnh an Thái hậu nương nương. Xin phép cáo lui.
Ta ngơ ngác "ồ" một tiếng.
Cảm giác như hồn vía bay mất hơn nửa.
Phải vuốt ngực rồi uống mấy ngụm trà mới bình tĩnh lại được.
Tối hôm đó, Tiêu Sở Hành đến dùng bữa ở cung Tê Phượng.
Ta hỏi:
— Tối nay ngươi ngủ lại đây à?
Hắn liếc ta một cái.
— Sao? Không tiện à?
Ta lập tức lắc đầu.
— Không có.
Rồi cẩn thận uống trà, không dám chọc hắn.
Hắn bỗng hỏi:
— Sáng nay Hiền phi đến gặp nàng?
Ta gật đầu.
— Nàng ta nói với nàng là trẫm hãm hại nàng ta?
Đôi đũa trong tay ta lập tức rơi xuống đất.
Tiêu Sở Hành chỉ khẽ thở dài.
Hắn cúi người nhặt đôi đũa lên.
Lại lấy đôi khác đưa cho ta.
— Không phải ta.
Ta nhìn hắn.
Trong mắt hắn hiện lên vẻ buồn bã khó tả.
Hắn đứng dậy.
Dường như muốn đưa tay vuốt tóc ta.
Nhưng cuối cùng lại thu tay về.
— Trẫm chợt nhớ còn vài tấu chương chưa phê.
— Tối nay vẫn nên về điện Càn An thì hơn.
Nói xong, hắn cứ thế lặng lẽ rời đi.
Một mình.
Cô độc.
Mà lòng ta cũng rối bời.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
E rằng...
Sẽ chẳng bao giờ có ngày chân tướng được phơi bày.
Bởi vì nơi hậu cung này vốn không cần chân tướng.
Cũng chưa bao giờ thiếu những vụ oan sai.
Từ sau chuyện đó, giữa ta và Tiêu Sở Hành dường như xuất hiện thêm một lớp ngăn cách.
Hắn vẫn thường xuyên đến chỗ ta.
Vẫn cư xử như trước.
Nhưng ta luôn có cảm giác...
Mọi thứ đã trở thành một màn diễn quá mức hoàn hảo.
Ta không thích hắn như vậy.
Thế là thường xuyên xúi hắn đến chỗ Hiền phi.
Mỗi lần như thế, hắn đều cười lạnh.
Ngoan ngoãn rời cung Tê Phượng.
Nhưng không đến cung của Hiền phi.
Mà quay về điện Càn An của mình.
Rồi sáng hôm sau trong cung lại có thêm một Mỹ nhân, một Chiêu nghi hay một phi tần mới nào đó.
Mặc hắn.
Ta chẳng quan tâm.
Đế vương bạc tình vốn là chuyện thường tình.
Từ rất lâu trước đây, khi còn rất nhỏ, ta đã tự thuyết phục bản thân:
Nếu không thể thay đổi số phận phải gả cho Tiêu Sở Hành...
Vậy thì hãy chấp nhận sự thật rằng hắn vĩnh viễn sẽ không chỉ thuộc về riêng mình ta.
Ta vẫn sống cuộc sống của mình.
Vẫn thường xuyên trèo lên bức tường Bắc Mang.
Ngồi trên đó nhìn về mái hiên xa xa.
Nơi ấy là Kính Hoa Lâu mà ta ngày đêm nhung nhớ.
Là thế giới ngoài cung.
Là quê hương khiến ta hồn mộng quanh quẩn.
Chỉ là sự bạc tình của đế vương vượt xa sức tưởng tượng của ta.
Triều thần luôn nghĩ mọi cách nhét nữ nhân vào hậu cung của hắn.
Con gái mình.
Con gái họ hàng.
Con gái của bạn bè thân thiết.
Thậm chí cả những ca kỹ nuôi trong phủ.
Những cô gái liên tục được đưa vào cung ấy dường như ai cũng mang trên vai một sứ mệnh.
Thế nhưng Tiêu Sở Hành những năm gần đây ngày càng cao tay.
Phàm là người thuộc phe Thái hậu.
Hắn tuyệt đối không đụng đến.
Còn người thuộc phe mình...
Nếu đang muốn đề bạt vị đại thần nào đó, hắn sẽ ban thêm ân sủng cho phi tần của vị ấy.
Nếu ai đó được sủng quá mức rồi sinh kiêu căng, hắn lập tức hạ bậc phi vị.
Sinh sát thưởng phạt.
Tất cả đều nằm trong một ý niệm của đế vương.
Đến lúc ấy ta mới nhận ra.
Thiếu niên năm nào đã không còn vẻ lúng túng khi mới tiếp xúc chính sự.
Ngược lại, hắn ngày càng thành thạo, anh minh và quyết đoán.
Vị thiếu niên đế vương Tiêu Sở Hành ấy...
Đã thật sự trưởng thành.
Chỉ tiếc rằng Chiêu Từ Thái hậu không hề trao trả quyền lực như dự tính.
Người vẫn buông rèm nhiếp chính.
Một núi không thể chứa hai hổ.
Mà hai người ấy lại giống nhau đến mức đáng sợ.
Cùng kiêu ngạo.
Cùng cứng rắn.
Thế là tình cảm mẹ con ngày càng rạn nứt.
Đảng tranh trong triều cũng ngày một gay gắt.
Cuộc sống hậu cung vẫn rất yên tĩnh.
Tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Sâu như biển lớn không thấy ánh mặt trời.
Điều náo nhiệt duy nhất có lẽ là những con bồ câu trắng chết oan trong cung.
Chúng bay từ phủ các đại thần ngoài triều vào hậu cung.
Rồi chết bằng đủ mọi cách khác nhau.
Vì thế ta luôn nghĩ.
Trong hậu cung này, vận mệnh của những quân cờ bị bỏ rơi cuối cùng đều giống nhau.
Cũng bởi vậy mà lòng ta ngày càng mềm yếu.
Đối với những phi tần không quá kính trọng mình, ta thường chỉ cười bỏ qua.
Không hề trách phạt.
Ta cảm thấy họ đáng thương.
Giống như ta vậy.
Theo tuổi tác của Tiêu Sở Hành ngày càng tăng, quyền lực đế vương cũng càng lớn.
Đảng tranh trong triều càng lúc càng dữ dội.
Vì bất đồng quan điểm đối với Bắc Kỳ, triều đình chủ yếu chia làm hai phe:
Một phe chủ hòa, ủng hộ Chiêu Từ Thái hậu.
Một phe chủ chiến, ủng hộ Hoàng đế.
Ngoài ra còn vô số phe phái nhỏ khác.
Nhưng đó đều là tàn dư của những cuộc đấu đá từ thuở đầu lập quốc.
Khi ấy ta và Tiêu Sở Hành còn rất nhỏ.
Người duy nhất đứng giữa điều hòa tất cả chỉ có Chiêu Từ Thái hậu.
Người từng nói với ta:
— Nếu không cần tốn một binh một tốt mà đã thống nhất được Nam Cảnh...
Vậy những trận chiến không đánh ngoài chiến trường sẽ phải đánh trên triều đình. Máu nóng vốn nên đổ nơi sa trường.
Nếu không đổ ngoài biên giới...Thì sẽ đổ trong triều chính.
Bây giờ triều đại đã thay đổi.
Nhưng đảng tranh vẫn chưa từng dừng lại.
Chỉ là mâu thuẫn đã đổi thành hình thức khác mà thôi.
Có điều Hiền phi, người tỷ muội thân thiết nhất của ta, lại cực kỳ bất mãn với cách sống "nhẫn nhịn" của ta.
Nàng nói:
— Ta biết người cố ý xa cách bệ hạ là để tỏ lòng trung thành với Thái hậu.
Nhưng nhà người vốn đã thuộc phe chủ hòa.
Vốn đã là người của Thái hậu.
Huống hồ phụ thân người còn nắm trọng binh.
Dù người không xa cách bệ hạ thì Thái hậu cũng vẫn sẽ bảo vệ người.
Bệ hạ lại yêu thương người sâu đậm.
Địa vị của người trong hậu cung vốn vững như bàn thạch.
Hà tất phải làm những chuyện chẳng được lợi lộc gì?
Ta nhắm mắt nằm phơi nắng.
Chưa kịp nói gì.
Kính Hoa đã bênh chủ trước:
— Hiền phi nương nương đùa rồi. Hoàng hậu nương nương là Minh Ý Hoàng hậu do chính tay bệ hạ sắc phong. Tình cảm Đế hậu tốt lắm.
Hơn nữa nương nương nhà chúng tôi chỉ quản chuyện hậu cung. Chuyện triều đình thì có liên quan gì tới người đâu?
Hiền phi bật cười.
— Hóa ra ta lại thành kẻ chia rẽ tình cảm Đế hậu rồi?
Thật ra ta vốn không ngủ được.
Nhưng nghe hai người họ tranh luận như muốn bắt ta phân xử.
Thế là ta lập tức ngủ ngon lành.
Lúc ấy, giọng nói dịu dàng của Thủy Nguyệt từ ngoài sân vọng vào:
— Kính Hoa! Ngươi nói chuyện với Hiền phi nương nương kiểu gì thế?
Còn nữa, Hoàng hậu nương nương ngủ say như vậy rồi mà cũng không biết lấy chăn đắp cho người.
Bình thường mắt nhìn đâu hết rồi?
Toàn dùng để cãi nhau với chủ tử phải không?
Đúng là nha đầu không có quy củ!
Mau đi lấy chăn cho Hoàng hậu nương nương!
Nghe tiếng bước chân, chắc Kính Hoa đã chạy đi.
Trong sân chỉ còn lại giọng của Thủy Nguyệt và Hiền phi:
— Hiền phi nương nương. Kính Hoa được Hoàng hậu nương nương chiều hư rồi.
Người thân thể ngàn vàng, đừng vì một nô tỳ mà tức giận hại sức khỏe. Không đáng đâu.
Hiền phi đi rồi.
Ta vẫn nhắm mắt nên cũng không nhìn thấy vẻ mặt của nàng lúc ấy.
Thủy Nguyệt ghé sát bên tai ta, khẽ nói:
— Nương nương, Hiền phi đã đi rồi.
Ta từ từ mở mắt ra.
Ánh mặt trời hôm nay chói chang đến mức có phần ngang ngược.
Kính Hoa lại từ sau cánh cửa bước ra.
— Nương nương, người rốt cuộc tin lời Hiền phi hay tin lời bệ hạ?
Ta ngẩng đầu nhìn mặt trời.
Ánh nắng làm mắt ta cay xè, bất giác rơi lệ.
Quả nhiên...
Hy vọng mới chính là nguồn gốc của đau khổ.
Ta đưa tay che mắt lại rồi hỏi nàng:
— Ngươi có cách nào điều tra ra chân tướng không?
Kính Hoa đáp:
— Không có...
Ta lại hỏi:
— Vậy ngươi có manh mối nào không? Dù chỉ là một đầu mối nhỏ thôi?
Giọng Kính Hoa càng lúc càng yếu:
— Cũng không có...
Ta gật đầu.
— Cho nên đó. Ta chẳng tin ai cả.
Ta là một Hoàng hậu.
Từ nhỏ học những thứ như nữ tắc nữ đức, lớn hơn một chút thì học Luận Ngữ, Mạnh Tử.
Ta không phải quan viên chuyên điều tra phá án.
Không có bản lĩnh ấy.
Dưới tay ta có vô số cung nữ và thái giám.
Nhưng họ cũng không có bản lĩnh ấy.
Vì thế, trong hậu cung lạnh lẽo này, muốn phân xử đúng sai chỉ có thể dựa vào suy đoán.
Suy đoán không ngừng.
Nghi kỵ vô tận.
Đúng hay sai cuối cùng đều dựa vào yêu ghét của mỗi người.
Nhưng thứ có được từ nghi kỵ...
Thật sự là chân tướng sao?
Ai cũng muốn biến người khác thành quân cờ của mình.
Hoặc ly gián.
Hoặc châm ngòi.
Chẳng qua là lợi dụng lòng nghi ngờ của người khác để đạt được mục đích của bản thân.
Bởi vậy.
Trong cung này chỉ có sự nghi kỵ và quyền sinh sát của kẻ ở vị trí cao nhất.
Ta không đủ sức thay đổi tất cả những điều đó.
Nhưng cũng không muốn trở thành quân cờ để người khác thao túng.
Chi bằng bước ra khỏi ván cờ.
Làm người của chính mình.
Cao Già Thích ta đây vốn là cây cỏ đầu tường ngả theo hai phía.
Ta chẳng quan tâm phi tần nào thuộc phe Thái hậu, phi tần nào thuộc phe Hoàng đế.
Ta chỉ muốn bảo vệ chính mình.
Sống chết hay vui buồn của họ liên quan gì đến ta?
Ta là con dâu nhà họ Tiêu.
Nhưng cũng là con gái nhà họ Cao.
Ta chỉ mong cha mẹ, chị gái và anh trai của mình được bình an cả đời, mọi điều như ý.
Cho dù họ mãi mãi quên mất ta trong hoàng cung này thì đã sao?
Ít nhất...
Khi ta mệt mỏi.
Khi ta đau lòng.
Khi ta muốn quay đầu nhìn lại.
Chỉ cần họ vẫn còn ở đó.
Ta vẫn cam lòng làm con chim sẻ bị nhốt trong lồng.