Bắc Mang_Các Độ Thu Sắc
Chương 1: Quý Nữ Tướng Môn
Ta là đích nữ của phủ tướng quân họ Cao. Từ năm năm tuổi đã vào cung, thường ở bên cạnh đế vương, đến nay đã được hai năm.
Sau khi vào cung, người yêu thương ta nhất chính là Thái hậu nương nương. Người ban cho ta ở tại Tê Phượng Cung – cung điện hoa lệ nhất trong toàn hậu cung. Nơi ấy nằm về phía đông của Càn An Điện, tẩm điện của hoàng đế, cũng là cung điện gần nơi ở riêng của đế vương nhất.
Nghe các cung nữ hầu hạ nói rằng, từ triều trước đến nay, Tê Phượng Cung vẫn luôn là nơi ở của các đời hoàng hậu.
Vì thế ta cảm thấy mình thật có tiền đồ!
Ngày trước, ta là đứa trẻ vô dụng nhất trong nhà. Mỗi lần cha mẹ khen tỷ tỷ đoan trang dịu dàng, huynh trưởng văn võ song toàn, thế nào cũng tiện thể chê ta một câu:
“A Thích là cô nương nghịch ngợm nhất phủ tướng quân.”
Ta nào có!
Ta chỉ là móc vài tổ chim, bắt vài con cá dưới sông, nướng vài con thỏ, rồi mỗi mùa hè lại phơi mình đen nhẻm đi một chút thôi mà.
Sau này chẳng phải vẫn trắng lại đó sao?!
Không ai biết khi ấy ta buồn đến mức nào. Ta cũng muốn trở thành đứa con khiến cha mẹ tự hào.
Nhưng ta đúng là vô dụng như vậy. Không dịu dàng xinh đẹp như tỷ tỷ, không tinh thông cầm kỳ thư họa; cũng chẳng có thân nam nhi như huynh trưởng để chinh chiến sa trường, lập nên chiến công hiển hách, khiến người đời tấm tắc:
“Không hổ là công tử nhà họ Cao, quả là hổ phụ sinh hổ tử.”
Còn “hổ nữ tướng môn” gì chứ?
Ta chỉ là một tiểu thư đáng thương như chú cún con mà thôi.
Cho đến khi vào cung, ta được Thái hậu nương nương vô cùng yêu mến!
Cuối cùng ta cũng làm cha mẹ nở mày nở mặt!
Đương nhiên phải viết thư về khoe rồi!
Vì thế những ngày ở Tê Phượng Cung, ngoài việc theo Tư Nghi cô cô học lễ nghi trong cung, điều ta mong đợi nhất chính là những lá thư từ nhà gửi đến.
Có khi là thư của mẹ, có khi là thư của cha, cũng có lúc là thư của tỷ tỷ.
Trong thư, họ luôn viết “Mở thư bình an”, “Mở thư mạnh khỏe”.
Thật ra, ta chẳng hề ổn chút nào.
Tê Phượng Cung vô cùng xa hoa. Hoàng cung rộng lớn đến mức đi cả ngày cũng không hết. Mỗi ngày ta đều được mặc những bộ y phục đẹp đẽ nhất. Bên cạnh lúc nào cũng có rất nhiều người vây quanh, ai nấy đều sẵn lòng chơi cùng ta.
Thế nhưng ta vẫn không vui.
Ta luôn nhớ những ngày tháng ở phủ tướng quân.
Nhớ năm bốn tuổi, ta lén theo huynh trưởng xuất chinh nơi biên tái. Ta từng ngắm vùng đất đẹp như tranh nơi biên cương, thấy dòng sông dài dưới ánh hoàng hôn, cũng tận mắt chứng kiến chiến hỏa lan tràn, dân chúng ly tán.
Lần ấy ta lén đi theo.
Cha phải phi ngựa suốt đêm vượt ngàn dặm đến quân doanh. Người lôi huynh trưởng khỏi chăn rồi mắng cho một trận tơi bời. Sau đó quay sang định mắng ta, nhưng ta vừa “oa” một tiếng bật khóc, cha lập tức quay lại tiếp tục mắng huynh trưởng.
Mắng xong, người mới ôm ta vào lòng, dỗ dành rồi đưa ta trở về kinh thành.
Ta nhớ mẹ ru ta ngủ.
Nhớ cha sau khi tan triều thường bế ta lên, dùng bộ râu lún phún cọ vào mặt ta.
Cũng nhớ món canh củ mã thầy do chính tay tỷ tỷ nấu.
Nhưng những thứ sinh động, ấm áp ấy quá đỗi bình thường, quá đỗi quê mùa, không đủ cao quý.
Cho nên chúng không thể trở thành vật bồi táng để đặt vào chiếc quan tài đẹp đẽ mà sang trọng mang tên “hoàng cung”.
Thái hậu nương nương tuy yêu thương ta, nhưng đó không phải kiểu yêu thương của mẹ.
Ngay cả con trai ruột của mình, người còn chẳng chịu dỗ dành lấy một chút. Ngày nào cũng nghiêm khắc lạnh lùng, huống chi là ta.
Ta tuy ngốc, nhưng chưa ngốc đến mức ấy!
Dù vậy, mỗi lần viết thư về nhà, ta vẫn luôn tự hào kể với cha mẹ, tỷ tỷ và huynh trưởng rằng:
Thái hậu nương nương đối xử với ta tốt lắm.
Người cho ta ở Tê Phượng Cung – nơi chỉ hoàng hậu mới được ở.
Ngày nào cũng ban cho ta vô số váy áo đẹp đẽ cùng vàng bạc châu báu.
Trong thư, ta viết:
“Ở Tê Phượng Cung của A Thích có một kho bảo vật. Bên trong chất đầy trâm ngọc, đá quý, vàng bạc châu báu mà Thái hậu nương nương ban thưởng. Nó giống hệt một ngọn núi vàng lấp lánh. Ta sẽ canh giữ chúng cả đời.”
“Điểm tâm ở Ngự Thiện Phòng ngon lắm, ngon hơn cả món canh củ mã thầy của tỷ tỷ. Ta chẳng hề muốn về nhà chút nào.”
“Trong cung cũng có thoại bản. Ta thường lén đọc sau lưng Tư Nghi cô cô. Mỗi lần định lén đọc đều phát hiện cô cô đang ngủ gật. Hì hì, hóa ra ngay cả nữ quan nghiêm túc nhất trong cung cũng biết lười biếng.”
...
Thái hậu nương nương là một người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa hiền từ.
Điều kỳ lạ là, rõ ràng người trẻ trung mỹ lệ chẳng kém mẹ ta, vậy mà lại thích mặc những bộ y phục già dặn, đeo những món trang sức chỉ có các bà lão mới dùng. Bởi thế nhìn người già hơn mẹ ta đến cả chục tuổi.
Nhưng Thái hậu thật sự rất đẹp.
Cho nên ta vẫn rất thích người.
Đặc biệt là lúc người mỉm cười.
Thậm chí còn dịu dàng và đẹp hơn cả tỷ tỷ.
Có một lần ta bệnh rất nặng.
Thái hậu đã phạt toàn bộ cung nhân trong cung của ta.
Đặc biệt là mấy cung nữ thường lén cho ta uống nước lạnh, ăn thức ăn thừa. Họ bị đánh chết ngay tại chỗ.
Mấy ngày ấy, người thức trắng đêm chăm sóc ta, đích thân đút thuốc cho ta uống.
Sự quan tâm ấy gần như còn vượt cả đối với con trai ruột của mình.
Ngày ta khỏi bệnh, vị Thái hậu luôn uy nghiêm ấy kích động đến mức suýt bật khóc.
Ta cũng suýt khóc theo.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, ta cứ ngỡ mình đã nhìn thấy mẹ.
Nhưng chuyện thất thố đó, về sau người không bao giờ nhắc lại.
Vị cô cô quản sự mới được thay đến bên cạnh ta luôn cười hiền hậu:
“Cô nương à, chắc là người sốt cao đến hồ đồ rồi! Người đó tuyệt đối không thể là Thái hậu nương nương đâu!”
À, kể từ sau trận bệnh nặng ấy, toàn bộ cung nữ và thái giám bên cạnh ta đều được thay mới.
Những gương mặt đáng ghét trước đây biến mất sạch sẽ.
Xung quanh ta chỉ còn những tỷ tỷ dịu dàng và các cô cô hiền từ.
Nhưng đó đã là chuyện năm ta tám tuổi.
Ngoài việc mỗi ngày phải xử lý vô số chính sự, Thái hậu đối xử với ta thật sự rất tốt.
Ta muốn gì, chỉ cần đến Cô Phương Điện nói một tiếng.
Chưa đến nửa ngày, Thái hậu nhất định sẽ sai người mang tới.
Chỉ là người rất bận.
Thật sự rất bận.
Bên ngoài Cô Phương Điện lúc nào cũng đầy những vị đại thần mặc triều phục chờ yết kiến.
Mỗi lần đi ngang qua, ta đều nhìn họ thật kỹ.
Dù chưa từng thấy bóng dáng cha mình trong số đó, ta vẫn lần nào cũng nhìn.
Có một lần, ta lén hỏi thị nữ:
“Thái hậu nương nương có phải tên là Chiêu Từ không?”
Bởi ta luôn nghe rất nhiều người gọi người là “Chiêu Từ Thái hậu”.
Thị nữ nghe vậy liền lắp bắp:
“Không phải đâu ạ. ‘Chiêu Từ’ là huy hiệu của Thái hậu nương nương, không phải tên thật.”
Ta liền hỏi tiếp:
“Vậy tên thật của Thái hậu là gì?”
Không ngờ vừa nghe xong, sắc mặt cung nữ ấy lập tức trắng bệch, càng thêm ấp úng.
Đúng lúc cô cô quản sự bước vào.
Thấy tình hình ấy, bà khiển trách cung nữ kia vài câu rồi đuổi ra ngoài.
Ta áy náy vô cùng.
Vì thế liền kể lại đầu đuôi câu chuyện, mong cô cô đừng làm khó nàng ấy.
Nghe xong, cô cô chỉ cười:
“Ngay cả ta cũng không biết. Trong toàn bộ hậu cung này, người biết tên thật của Thái hậu nương nương chẳng còn bao nhiêu.”
“Vì sao vậy?”
Bà đắp chăn cho ta rồi nhẹ nhàng nói:
“Bởi vì đã quá lâu rồi. Trong triều ngoài cung, biết bao nhiêu người đã gọi người là Chiêu Từ Thái hậu suốt bao năm tháng. Đến nay chẳng còn mấy ai nhớ tên thật của nương nương nữa.”
“Không còn một ai sao?”
“Không còn một ai.”
“Cha mẹ con cũng không nhớ sao?”
“Đúng vậy. Tướng quân và phu nhân cũng không nhớ.”
“Vậy chẳng phải Thái hậu nương nương sẽ rất buồn sao?”
Cô cô quản sự không trả lời nữa.
Bà chỉ mỉm cười dịu dàng:
“Cô nương, đã đến giờ ngủ rồi.”
Nói xong liền thổi tắt nến, buông rèm xuống.
Sau đó là những đêm giống hệt nhau.
Hai cung nữ trực đêm là Hưởng Giai và Vọng Giai tựa lưng vào cột bên ngoài rèm, lặng lẽ canh giấc ngủ cho ta.
Trong phòng yên tĩnh vô cùng.
Nhưng lòng ta lại buồn đến lạ.
Thái hậu nương nương là người phụ nữ quyền thế nhất cả triều đình lẫn hậu cung.
Một người như vậy...
Vậy mà chẳng còn ai nhớ tên của người.
Thế còn ta thì sao?
Sau này...
Liệu có phải cũng sẽ như thế không?
Nếu sau này mọi người quen gọi ta bằng huy hiệu của ta, đến mức chẳng còn ai nhớ tên thật của ta nữa thì phải làm sao đây?
Người ngoài không nhớ thì cũng chẳng sao.
Nhưng nếu cha mẹ, tỷ tỷ và huynh trưởng cũng quên mất thì phải làm sao?
Chẳng phải như vậy họ sẽ hoàn toàn quên mất chuyện đón ta ra khỏi cung hay sao?
Nghĩ đến đây, ta kéo chăn gấm trùm kín đầu, khóc thút thít thật lâu.