Ba Sọt Vải Thiều - Áp Tinh Hà

Chương 5

15.

 

Nhưng ngay khi Thẩm Độ nắm lấy tay ta chuẩn bị rời đi, Tô Nghiên Nhu đột nhiên lao tới.

 

Nàng ta quỳ dưới chân ta, vết thương trên trán vẫn còn rỉ m.á.u, kết hợp với gương mặt đáng thương kia, trông thật sự có vài phần khiến người ta mủi lòng.

 

 

"Tỷ tỷ, tỷ đừng đi, đừng từ mặt nhà họ Tô được không?

 

"Muội biết tỷ không thích muội, nhưng muội thực sự không có ý định tranh giành đồ đạc của tỷ......"

 

Nàng ta khóc đến run rẩy cả người, nhưng vẫn lén đưa mắt nhìn Thẩm Độ.

 

Cái nhìn đó, thẹn thùng e ấp, muốn nói lại thôi.

 

Nhưng Thẩm Độ lại chẳng thèm nhìn nàng ta.

 

Nàng ta cắn môi, lại lên tiếng:

 

"Chuyện hôn ước, nếu tỷ không muốn nhường cho muội, muội sẽ không gả vào Thượng thư phủ nữa.

 

"Dù sao...... dù sao muội cũng không muốn gả vào Thượng thư phủ."

 

Nàng ta nói đến đây, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Thẩm Độ, trong hốc mắt đầy ắp lệ, giọng nhẹ như một làn khói:

 

"Muội chỉ muốn gả cho người mình thích."

 

Đại sảnh lặng ngắt như tờ.

 

Tô mẫu là người phản ứng đầu tiên, bà nhìn Tô Nghiên Nhu rồi lại nhìn Thẩm Độ, dường như đã hiểu ra điều gì đó, sắc mặt thay đổi đầy vi diệu.

 

Tô Nghiên Đình nhíu mày nhưng không nói gì.

 

Ánh mắt Tô phụ đảo qua đảo lại giữa ta và Thẩm Độ, đột nhiên lộ ra một vẻ mặt đầy thâm ý.

 

Ông ta mở lời, ngữ điệu đã ôn hòa hơn rất nhiều.

 

"Lẫm Nguyệt, con đừng vội đi."

 

"Thế tử khó khăn lắm mới tới một chuyến, dù sao cũng là... bằng hữu của con, sao cũng phải ngồi xuống uống chén trà đã."

 

Ông ta cố ý tránh đi ba chữ "vị hôn phu".

 

Ta không nhúc nhích.

 

Cứ thế lặng lẽ nhìn ông ta, nhìn xem rốt cuộc bọn họ định làm trò gì.

 

Thấy ta như vậy, Thẩm Độ cũng không động đậy.

 

16.

 

Tô Nghiên Nhu vẫn quỳ trên mặt đất, giọt lệ vương trên hàng mi, ngước gương mặt lên, tựa như đang chờ đợi một người nào đó chìa tay kéo nàng ta đứng dậy.

 

Tô mẫu thở dài, tiến lên đỡ nàng ta dậy, vừa lau nước mắt cho nàng ta, vừa dùng dư quang quan sát sắc mặt Thẩm Độ.

 

"Nhu nhi đứa nhỏ này, từ nhỏ đã không thích tranh giành."

 

"Chuyện năm xưa cũng không phải lỗi của nó, nó cũng là một kẻ đáng thương..."

 

Tô phụ tiếp lời, thở dài một tiếng:

 

"Phải đó, Nhu nhi ở Tô gia mười lăm năm, chúng ta sớm đã coi nó như con gái ruột rồi."

 

"Lẫm Nguyệt, con bây giờ đã là Công chúa, thứ gì mà không có? Nhưng Nhu nhi chỉ còn lại chúng ta mà thôi."

 

Ta nhìn xuống ông ta, ngữ điệu còn lạnh lẽo hơn cả tuyết mùa đông.

 

"Rốt cuộc các người muốn nói gì?"

 

Ông ta khựng lại, dường như đã hạ quyết tâm rất lớn:

 

"Nói đi cũng phải nói lại, đã là thánh chỉ ban hôn, nay con thân phận tôn quý, chắc hẳn cũng không coi trọng Quốc công phủ nữa."

 

"Chi bằng... để Nhu nhi thay con thì sao?"

 

"Nó vốn dĩ cũng phải gả vào Thượng thư phủ, cả hai đều là danh môn, cũng không coi là ủy khuất cho Thế tử."

 

Ta nhìn ông ta, tức thì cảm thấy không thể tin nổi.

 

Bọn họ sao lại dám làm thế?

 

Tô Nghiên Đình cũng bước lên một bước, nhìn ta, trong giọng nói mang theo một ý vị bề trên:

 

"Lẫm Nguyệt, phụ thân nói đúng."

 

"Muội hiện tại là Công chúa rồi, bệ hạ sao có thể bạc đãi muội? Tương lai phò mã nào mà tìm chẳng được? Hà tất phải tranh giành một người này với Nhu nhi?"

 

"Nó từ nhỏ thân thể đã yếu ớt, gả vào Thượng thư phủ cũng chẳng biết có thích nghi được không, nếu có thể gả vào Quốc công phủ, có muội và Thẩm Thế tử chiếu cố, cả nhà chúng ta cũng yên tâm."

 

Yên tâm.

 

Ta suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

 

"Hơn nữa."

 

Tô mẫu bổ sung thêm một câu, ngữ điệu dịu dàng như đang dỗ trẻ con.

 

"Nhu nhi lớn lên ở Tô gia, biết lễ nghĩa, lại sinh ra xinh đẹp, gả cho Thẩm Thế tử cũng không coi là trèo cao."

 

"Còn con... dù cũng là cốt nhục của Tô gia, nhưng dù sao cũng nuôi bên ngoài nhiều năm như vậy, quy củ lễ tiết vẫn còn thua kém đôi chút."

 

Bà ta nhìn bộ xiêm y cũ trên người ta, tuy không nói hết nửa câu sau, nhưng ý tứ đó thì ai cũng hiểu được.

 

Một Công chúa lớn lên nơi thôn dã, không xứng với Thế tử Quốc công phủ.

 

Tô Nghiên Nhu được bọn họ dìu lấy, cúi đầu, thấp giọng sụt sùi, thế nhưng ta lại thấy rõ khóe miệng nàng ta có một độ cong không thể giấu nổi.

 

Ta cuối cùng cũng lên tiếng.

 

"Các người nói xong chưa?"

 

Tô phụ sững sờ.

 

17.

 

Ta quay đầu nhìn Thẩm Độ.

 

Chàng vẫn luôn không thèm nhìn Tô Nghiên Nhu lấy một cái, cứ đứng bên cạnh ta như vậy, một bàn tay còn nắm lấy tay ta, ngón cái vô tâm vô tư mà v**t v* đốt ngón tay ta.

 

Ta nói:

 

"Thẩm Độ."

 

"Có người muốn cướp chàng, chàng nghe thấy không?"

 

Thẩm Độ khẽ cúi đầu nhìn ta, khóe môi cong lên:

 

"Ta nghe thấy rồi."

 

"Chàng có gì muốn nói không?"

 

Chàng ngẫm nghĩ một hồi, nghiêm túc nhìn ta:

 

"Ta sống ngần ấy tuổi, lần đầu tiên mới gặp phải kẻ vô sỉ đến thế."

 

"Nàng là đích trưởng nữ Tô gia, hiện nay lại là Công chúa."

 

"Thế mà bọn họ còn có thể đưa ra yêu cầu mặt dày vô liêm sỉ như vậy, lại còn chê bai nàng, thật là hoang đường đến cực điểm."

 

Chàng quét mắt nhìn đám người, ngữ điệu châm chọc.

 

"Các người chưa từng thấy thánh chỉ bao giờ à?"

 

"Không biết ban hôn có nghĩa là gì sao?"

 

"Nói đổi người là đổi người, sao các người không bay lên trời luôn đi?"

 

"Một kẻ giả thiên kim chỉ biết giả vờ đáng thương bày trò tâm cơ mà cũng dám nhét vào tay ta ư?"

 

"Biết vì sao Trường Ca được phong làm Công chúa không?"

 

"Đừng thấy nàng ấy hầu như không ở kinh thành mà khinh thường, nàng ấy không những từng cứu mạng bệ hạ, còn từng tòng quân ra trận, lập được quân công."

 

"Thậm chí còn đem giống lúa mới về nơi biên ải, tự mình xuống ruộng dạy dân cày cấy."

 

"Mọi việc nàng ấy làm đều là vì Đại Khánh, vì triều đình và bách tính, nam tử thiên hạ này ai nấy đều muốn trở thành người trong lòng nàng ấy!"

 

"Thử hỏi các người đang làm cái gì thế?"

 

"Lấy cái thứ giả mạo này ra so với nàng ấy, nó cũng xứng sao?"

 

"Bênh vực giả thiên kim để ức h.i.ế.p nàng, giờ đến cả chuyện hôn nhân của nàng mà các người cũng dám nhúng tay vào, ta thấy các người không chỉ mù mắt mà tim còn bị bọc mỡ lợn rồi."

 

"Đừng nói là nàng ấy không nhận các người, nếu Thái hậu và bệ hạ biết được hành vi này, sợ rằng mạng các người cũng không giữ nổi đâu."

 

18.

 

Gương mặt Tô Nghiên Nhu trong phút chốc tái mét.

 

Nụ cười của Tô mẫu cũng cứng đờ lại.

 

Trên mặt Tô phụ đầy vẻ kinh hãi, sống lưng trực tiếp còng xuống.

 

Ông ta lập tức quỳ sụp xuống đất, kéo những người khác quỳ xuống dập đầu lia lịa.

 

"Công chúa, Thế tử, cầu xin người tha cho chúng ta, chúng ta không cố ý làm vậy."

 

"Chúng ta là không biết nên mới phạm tội!"

 

"Sau này chúng ta nhất định sẽ đối xử tốt với Lẫm Nguyệt!"

 

Ta nhếch môi cười.

 

"Muộn rồi."

 

"Đời này ta sẽ không bao giờ bước vào Tô phủ nửa bước, coi như chưa từng biết rõ thân thế của mình."

 

Nói đoạn, khoác tay Thẩm Độ, phất tay áo quay người rời đi:

 

「 Đi thôi.

 

「 Nơi này quá bẩn thỉu, bẩn hơn cả bùn đất vạn phần.

 

Thẩm Độ dẫn theo mấy chục thân vệ, không một ai dám ngăn cản chúng ta.

 

Tiếng bánh xe lạch cạch rời khỏi Tô phủ, ta nhìn qua khe rèm, thấy mấy người nhà họ Tô vẫn quỳ ở cửa, tựa như bốn pho tượng đá.

 

Ba tháng sau.

 

Tô Nghiên Nhu cuối cùng vẫn không thể gả vào Thượng thư phủ.

 

 

Mối hôn ước kia đã bị Thượng thư phủ chủ động hủy bỏ.

 

Lý do là:

 

「 Giả thiên kim nhà họ Tô ngày đêm tơ tưởng, không giữ phụ đạo, không xứng làm vợ.

 

Nghe nói Tô phụ tức giận đến mức đập nát một bộ trà cụ quan diêu.

 

Tô mẫu khóc hết lần này đến lần khác.

 

Tô Nghiên Đình chạy đôn chạy đáo trong triều, muốn tìm cho Tô Nghiên Nhu một mối hôn sự khác, nhưng các nhà quyền quý khắp kinh thành đều tìm cách thoái thác hoặc từ chối khéo.

 

Nguyên nhân không gì khác.

 

Nhà họ Tô đã đắc tội với Vĩnh Ninh Công chúa, mà Vĩnh Ninh Công chúa lại là vị công chúa được Thái hậu cùng Bệ hạ cưng chiều nhất.

 

Quan trọng hơn là, Thế tử Thẩm Độ của Quốc công phủ đã buông một câu:

 

「 Nữ nhi nuôi của nhà họ Tô kia, tâm tư bất chính].

 

Chỉ một câu ấy thôi, ai dám cưới?

 

Tô Nghiên Nhu ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, nghe nói đôi mắt sắp khóc đến mù lòa rồi.

 

Ta biết, đứng sau những chuyện này đều là bút tích của Thẩm Độ.

 

Thấy hôn sự của Tô Nghiên Nhu vô vọng, Tô mẫu đau lòng không thôi, thế mà lại mang nàng ta đến tận Công chúa phủ cầu xin ta.

 

19.

 

Lúc Tử Yên vào bẩm báo, ta đang hầu Thái hậu đánh cờ.

 

Thái hậu lão nhân gia thậm chí chẳng buồn nhấc mí mắt:

 

「 Lại là nhà đó sao?]

 

「 Vâng.]

 

「 Đuổi đi là được rồi.]

 

Ta suy nghĩ một chút, đặt quân cờ xuống:

 

「 Ta ra xem thử bọn họ muốn làm gì.]

 

Thái hậu thở dài:

 

「 Đi đi, sớm quay lại, ván cờ này còn chưa đánh xong đâu.]

 

Ta bước ra ngoài đại môn Công chúa phủ, chỉ thấy bốn người bọn họ quỳ ngay ngắn chỉnh tề, mỗi người đều bưng một đĩa vải.

 

Ta nhất thời không nói nên lời.

 

Phải nói rằng, da mặt bọn họ thật sự đã dày thêm một tầm cao mới.

 

Tô Nghiên Nhu quỳ ở phía trước nhất, vết sẹo trên trán nàng ta vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nàng ta dùng tóc mái che đi, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy rõ.

 

Nàng ta vừa thấy ta đã khóc nức nở, giọng vừa mỏng vừa run rẩy:

 

「 Tỷ tỷ, muội muội biết sai rồi.

 

「 Muội muội không nên si tâm vọng tưởng, không nên mưu đồ chiếm đoạt Thế tử.

 

「 Muội muội là thật sự...... thật sự biết lỗi rồi.

 

Tô mẫu cũng khóc theo:

 

「 Nguyệt nhi, mẫu thân có lỗi với con, mẫu thân lúc trước không nên đối xử với con như thế.

 

「 Con trở về có được không? Trong nhà đã để dành cho con viện tốt nhất, Nhu nhi đã dọn đi rồi, Thính Vũ Hiên đã trống ra, con bất cứ lúc nào cũng có thể về ở......」

 

Tô phụ quỳ thẳng lưng, giọng trầm thấp:

 

「 Lẫm Nguyệt, phụ thân...... phụ thân có mắt không tròng, không biết nhìn người.

 

「 Hôn sự của Nhu nhi đã hỏng, nhà họ Tô ở trong triều cũng đang điêu đứng......

 

「 Con có thể vì tình m.á.u mủ mà giúp nhà họ Tô một tay không?