Ánh Xuân Và Quê Cũ

Chương 24

Ngoài cửa sổ sát đất bỗng nhiên pháo hoa nở rộ, dưới lầu có người đồng thanh hô vang chúc mừng năm mới.

Không giờ rồi.

Một năm mới đã đến.

Đột nhiên, đầu ngón tay của Cố Tùng nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt tôi.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.

Lúc vừa tốt nghiệp cấp ba biết Cố Tùng thích mình, thực ra tôi thấy hoảng loạn nhiều hơn, cũng cảm thấy chắc là anh chỉ hứng thú nhất thời.

Thời gian trước khi Cố Tùng nói anh vẫn còn thích tôi, tôi vẫn có chút mờ mịt, trong lòng cũng không dám tin.

Mà lúc này, có lẽ là do nhiệt độ nơi đầu ngón tay anh quá ấm áp, quá chân thực, ánh mắt lại quá đỗi chuyên chú.

Cuối cùng tôi cũng có cảm giác thực tế về sự yêu thích của anh.

Giống như chàng thiếu niên của mười năm trước bước xuống từ đài cao, từng bước một đi đến trước mặt tôi.

"An Niệm, là anh không tốt, là anh đã không cho em cảm giác an toàn."

"Anh chỉ mải mê với suy nghĩ của mình, mà chưa từng đi cân nhắc đến những nỗi lo âu của em."

Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng nói như cơn gió lướt qua mặt hồ.

"Không sao đâu An Niệm, chúng ta cứ từ từ thôi."

"Chỉ cần em không ghét anh là tốt rồi."

*

Ngày mùng sáu Tết, Cố Tùng lái xe đưa tôi và Nhiên Nhiên đi dự đám cưới của bác sĩ Tần.

Chú rể là anh kế của bác sĩ Tần, hai người rõ ràng luôn yêu nhau nhưng lại trải qua bao trắc trở, đến tận bây giờ mới đến được với nhau.

Tết này Bác sĩ Triệu về quê xem mắt gặp được một cô gái rất hợp nhãn, hai người đều có thiện cảm với đối phương, tiến triển thần tốc, hiện tại đã ở bên nhau rồi.

Anh ta dắt cô gái đó đặc biệt chạy đến trước mặt Cố Tùng khoe khoang: "Không ngờ tới chứ gì, đàn anh vẫn là đàn anh, thoát ế vẫn nhanh hơn cậu!"

Cố Tùng hừ một tiếng: "Lo mà nắm chắc tay người ta đi, đừng có đi se duyên bừa bãi nữa là được."

Bác sĩ Triệu lập tức chột dạ: "Mẹ Nhiên Nhiên à, cái đó, tính tôi là hay thích ghép đôi lung tung, những lời tôi nói trước đây cô đừng để bụng nhé."

Anh ta lẩm bẩm nhỏ: "Cũng may là lấy công chuộc tội rồi, nếu không tội nghiệt của mình lớn lắm đây."

Khi quay về khu chung cư, xe còn chưa tiến vào hầm gửi xe thì bên cạnh bỗng nhiên lao ra một người.

Sau cú phanh gấp, tôi và Cố Tùng vẫn còn chưa hoàn hồn nhìn Trần Mậu đang đứng cách đầu xe chưa đầy một mét.

"Anh không cần mạng nữa sao!"

Bốn năm cuộc sống trong tù khiến Trần Mậu già nua đi rất nhiều, gò má và mí mắt đều lõm vào trong, khiến nhãn cầu lồi hẳn ra ngoài.

"Đứa con của tôi và A Như, cô trả đứa con của tôi và A Như lại cho tôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Gã cứ lặp đi lặp lại câu nói này, giống như bị ma ám vậy, bất chấp tất cả định lao vào cửa sau xe.

Cố Tùng ngăn gã lại, quay đầu hỏi tôi xử lý thế nào.

Cứ nghĩ đến cảnh chị gái đã đợi suốt tám năm, ánh sáng trong đáy mắt lịm dần đi cho đến khi tắt hẳn, là tôi không cách nào tha thứ cho gã được.

Đặc biệt là đến cuối cùng, khi chị đang được cấp cứu trong phòng phẫu thuật, gã vẫn còn đang ở trên bàn bạc!

Nếu không phải lúc đó tôi vừa hay được nghỉ đông đến thăm chị, e rằng đến cuối cùng chị ngay cả một người ký tên phẫu thuật cũng không có.

"Tôi sẽ không giao đứa trẻ cho anh đâu, di nguyện cuối cùng của chị tôi là đứa bé do tôi nuôi dưỡng, không có bất kỳ quan hệ gì với anh cả."

Vừa nói xong, bảo vệ khu chung cư cũng vừa lúc chú ý đến tình hình bên này.

Họ đưa Trần Mậu đi, khẳng định nhất định sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa.

Cũng may cửa kính xe cách âm rất tốt, Nhiên Nhiên ở trong xe không nghe thấy gì.

*

Gặp lại Lục Phỉ Chi là vào một tuần sau, cũng là một ngày trước khi phiên tòa phúc thẩm ly hôn diễn ra.

Khi tôi xuống lầu vứt rác, anh ta đang tựa vào thân cây cách đó mười mét hút t.h.u.ố.c.

Cả người anh ta trông rất uể oải, ánh mắt nhìn người qua kẻ lại rất lạnh lùng, chẳng giống chút nào với thiết lập nhân vật trước đây của anh ta.

Nhưng có lẽ đây mới là con người thật nhất của anh ta.

Nhận ra tôi, anh ta đứng im không động đậy, tùy ý vẫy vẫy xấp giấy cuộn tròn trong tay.

"Thỏa thuận ly hôn, muốn không?"

Tôi chậm rãi đi tới.

"Anh đồng ý ly hôn rồi?"

Lục Phỉ Chi lại thu tay về, dập tắt điếu t.h.u.ố.c, trả lời không liên quan đến câu hỏi.

"Mọi người đều biết rồi đúng không, chuyện hồi tốt nghiệp cấp ba ấy?" Dù là câu hỏi, nhưng anh ta lại dùng giọng điệu khẳng định: "Em đã gặp ba mẹ Cố Tùng rồi chứ?

"Mấy ngày trước mẹ của Lục Tư Đình có đến nhà họ Cố một chuyến, muốn nhét người lên giường Cố Tùng.

"Ba mẹ Cố Tùng nói anh ta đã có đối tượng thầm mến rồi, còn lấy ảnh của em cho bà ta xem, nói người Cố Tùng xác định chính là người nhà họ Cố xác định."

Giọng điệu anh ta bình thản, lại như có chút ưu phiền.

"Đúng là những bậc phụ huynh hiểu chuyện.

"Nếu là ở nhà họ Lục, nếu là ba mẹ anh, sẽ không thể có cảnh tượng như vậy.

"Anh chỉ có cách giẫm đạp tất cả người nhà họ Lục dưới chân, mới có khả năng đường đường chính chính đưa em về nhà."

Tôi không tiếp lời, cũng không biết nên nói gì.