Anh Vẫn Chỉ Yêu Mình Em

Chương 3

"... Hả?"

Tôi sững sờ.

Người này...

Điên thật rồi sao?

"Anh có biết mình đang nói gì không?"

Mạnh Ngôn Triệt bình tĩnh đáp.

"Nếu em không nghe hiểu tiếng phổ thông..."

"Tôi cũng có thể nói bằng tiếng Anh."

Tôi nghẹn lời.

Đây là vấn đề ngôn ngữ sao?

Tôi mím môi, cố ý lẩm bẩm.

"... Thật ra tôi hợp nghe tiếng Pháp hơn."

Vừa dứt lời.

Một tràng tiếng Pháp lưu loát lập tức vang lên bên tai.

Tôi cứng người.

Nói thật...

Tôi cũng chẳng biết anh phát âm có chuẩn không.

Bởi vì...

Tôi hoàn toàn không hiểu.

Nhưng phải công nhận một điều.

Giọng của Mạnh Ngôn Triệt cực kỳ dễ nghe.

Tôi giả vờ gật gù như thể đã hiểu hết.

Mạnh Ngôn Triệt cũng không vạch trần.

Anh cúi xuống nhặt chiếc áo vest đặt trên giường, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi.

Sau đó nắm lấy cổ tay tôi.

"Đi.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

"Đi đâu?"

Mạnh Ngôn Triệt hơi nhướng mày, đáp như thể đó là chuyện hiển nhiên.

"Đi đăng ký kết hôn."

"..."

Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.

Khoan đã.

"Tôi có đồng ý đâu?"

Khóe môi Mạnh Ngôn Triệt khẽ nhếch lên.

"Vừa rồi em gật đầu rồi."

"..."

Tôi c.h.ế.t lặng.

Khoan...

Sao càng nghĩ càng thấy mình bị người này gài bẫy vậy?

05

Đương nhiên, đăng ký kết hôn là chuyện không thể nào.

Làm gì có ai mới quen một ngày đã chạy đi lấy giấy chứng nhận kết hôn chứ?

Dưới sự kiên trì phân tích, giảng giải, rồi gần như là van nài của tôi, cuối cùng hai người cũng mỗi người lùi một bước.

Tôi sẽ chịu trách nhiệm với Mạnh Ngôn Triệt.

Nhưng...

Bắt đầu từ việc làm bạn trai bạn gái trước.

Thấy anh không phản đối, tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Tốt quá."

"Cảm ơn anh."

Vừa nói xong, tôi đã thấy có gì đó sai sai.

... Ơ?

Tôi cảm ơn cái gì chứ?

Đáng lẽ người phải nói cảm ơn là Mạnh Ngôn Triệt mới đúng.

Nếu tối qua tôi không tốt bụng đưa anh vào khách sạn, biết đâu giờ này anh vẫn còn nằm vật vạ ở lề đường.

Kết quả thì sao?

Làm ơn mắc oán.

Không những không được cảm ơn, còn bị người ta cắn ngược một cái.

Đúng là phiên bản hiện đại của chuyện "nông phu và con rắn".

Tôi âm thầm giơ ba ngón tay lên thề.

Lần sau còn làm người tốt nữa...

Thì tôi là chó.

Có điều...

Mạnh Ngôn Triệt đưa tôi về nhà anh ở.

Việc này lại vô tình giải quyết luôn vấn đề chỗ ở của tôi.

Nghĩ đi nghĩ lại...

Cũng không lỗ.

Chỉ là có một chuyện tôi mãi không hiểu.

Tôi không tin Mạnh Ngôn Triệt ngốc đến mức ngay cả việc giữa hai người có xảy ra quan hệ hay không cũng không phân biệt được.

Anh chỉ uống say.

Đâu phải mất não.

Rõ ràng biết tối qua chẳng có chuyện gì xảy ra.

Vậy tại sao anh vẫn cố tình đổi trắng thay đen, nhất quyết bắt tôi phải "chịu trách nhiệm"?

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live

Tôi nghĩ mãi.

Vẫn không nghĩ ra đáp án.

Đang chuẩn bị ôm gối đi ngủ thì trước mắt bỗng tối sầm.

Có người đứng chắn trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu.

Mạnh Ngôn Triệt không biết đã tắm xong từ lúc nào.

Mùi hương cam quýt nhàn nhạt theo hơi nước lan khắp căn phòng.

Ánh mắt tôi như mất kiểm soát.

Từ những giọt nước còn vương trên mái tóc đen, chậm rãi trượt xuống chiếc cổ thon dài.

Rồi tiếp tục men theo xương quai xanh...

Mãi đến khi khuất hẳn sau cổ áo.

Chiếc áo thun trắng trên người anh đã bị nước làm ướt gần hết.

Lớp vải mỏng dính sát vào cơ thể.

Đường nét vòng eo săn chắc thấp thoáng hiện ra.

Tối qua...

Tay tôi còn đặt ngay trên bụng anh.

Tôi biết rõ cảm giác lớp cơ bụng ấy rắn chắc đến mức nào.

Vậy mà bây giờ nhìn thấy...

Tôi vẫn không tài nào dời mắt nổi.

Cho đến khi Mạnh Ngôn Triệt rút chiếc gối ôm trong lòng tôi đi.

Tôi mới giật mình hoàn hồn.

"... Sao vậy?"

Giọng anh vẫn còn khàn khàn sau khi tắm.

"Sao em không vào phòng ngủ?"

Tôi khựng lại.

Rồi hơi ngượng ngùng đáp.

"... Tôi ngủ sofa là được."

Anh nhíu mày.

"Lý do?"

Lý do à...

Đương nhiên là vì...

"Tôi với anh vẫn chưa thân."

Câu nói vừa dứt.

Không khí lập tức im lặng.

Vài giây sau.

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ.

"Chưa thân?"

Tôi vừa định gật đầu.

Thì Mạnh Ngôn Triệt bất ngờ cúi người, bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa.

"A!"

Tôi sợ đến mức vô thức ôm lấy cổ anh.

Anh bình thản ôm tôi đi thẳng về phía phòng ngủ.

Dường như trọng lượng của tôi chẳng tạo thành chút gánh nặng nào.

Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai.

"Không thân thì càng phải ngủ cùng."

"Ngủ nhiều..."

"Tự khắc sẽ thân."

"..."

Tôi há hốc miệng.

Đây là kiểu lý lẽ gì vậy?

06

Ban đầu tôi còn rất chắc chắn.

Giữa tôi và Mạnh Ngôn Triệt tối qua thật sự chẳng xảy ra chuyện gì.

Nhưng đến lúc này...tôi bỗng thấy không còn chắc nữa.

Anh đặt tôi xuống giường.

Ngay sau đó, một chân chống lên mép nệm, dễ dàng chặn đường lui của tôi.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở quấn lấy nhau.

Ánh mắt Mạnh Ngôn Triệt khóa chặt lấy tôi.

Giọng nói khàn khàn.

"Cởi cúc áo."

Tim tôi đập thình thịch.

Hai tay vô thức siết chặt ga giường.

Phải thừa nhận một điều.

Từ gương mặt...đến vóc dáng Mạnh Ngôn Triệt hoàn toàn là kiểu người đúng gu của tôi.

Anh thật sự...rất đẹp trai.

Đẹp đến mức...khiến người ta có cảm giác, dù có bị anh chiếm tiện nghi thì người được lợi vẫn là mình.

Đó cũng là một trong những lý do quan trọng khiến tôi đồng ý "chịu trách nhiệm" với Mạnh Ngôn Triệt.

Không còn cách nào khác.

Tôi chính là một người mê cái đẹp chính hiệu.

Nhưng...tôi lập tức ôm chặt lấy ngực, cảnh giác nhìn anh.

"Chuyện này..."

"Là giá khác."

Mạnh Ngôn Triệt khựng lại một giây.

Sau đó anh bình tĩnh mở ngăn kéo đầu giường.

Đến khi tôi chớp mắt lần nữa, trong tay đã có thêm một tấm thẻ đen.

Tôi ngẩn người.

"... Hả?"

Thế là được luôn à?

Mạnh Ngôn Triệt nhìn tôi với vẻ nửa cười nửa không.

Anh khẽ hất cằm, ý tứ rất rõ ràng. Đến lượt em rồi.

Tôi im lặng.

Một lúc lâu sau, tôi nhắm mắt, cắn răng hạ quyết tâm.

Ngón tay run run đưa lên cúc áo sơ mi.

Một cúc.

Hai cúc.

Đến chiếc thứ ba...cổ tay tôi đột nhiên bị người ta giữ lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn