10
[Từ cái ngày mày giành mất giải thưởng văn học của tao hồi cấp ba là tao đã không ưa mày rồi]
[Sau khi thi đại học tao đã bảo thằng đó xử mày, không ngờ nó lại còn thương hoa tiếc ngọc với mày, thật kinh tởm.]
[Nói đi, lần này lại ngủ với bao nhiêu người mới đổi được cơ hội vào đoàn phim của Thời Ngộ.]
Là tin nhắn Giản Ấu gửi cho tôi, tin nhắn hình ảnh tối qua cũng là do Giản Ấu gửi.
Ban đầu lúc nam sinh bắt bạt tôi bị cảnh sát đưa đi thẩm vấn, hắn ta nói tất cả đều là do một mình hắn ta chủ mưu, không khai ra Giản Ấu đứng sau.
Hắn ta ngồi tù vài năm, vừa ra tù đã bị đ.â.m thành người thực vật.
Người gây t.a.i n.ạ.n đã ra nước ngoài, không bồi thường cho gia đình hắn ta, hắn ta không có tiền nhập viện, bây giờ ở nhà sống dở c.h.ế.t dở, thoi thóp qua ngày.
Kẻ chủ mưu Giản Ấu lại vẫn có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
"Thằng bé Thời Ngộ đó, ngày thi đại học xong đi lấy hồ sơ đã ở trường đợi em cả ngày đấy."
"Hôm Nay Giang Nam Có Mưa" được quay tại trường cấp ba của tôi, giáo viên chủ nhiệm phải về văn phòng trực trong kỳ nghỉ hè.
Hôm nay vừa hay đến lượt giáo viên chủ nhiệm cấp ba của tôi, tôi đã gặp cô trên đường.
Cô đẩy cửa văn phòng đi vào, đưa cho tôi một cuốn vở bài tập.
"Đứa bé đó, cấp ba đã thích em ba năm, sợ ảnh hưởng đến thành tích thi đại học của em nên vẫn chưa nói rõ, nghĩ rằng cuối cùng cũng thi xong, nhân lúc quay lại trường lấy hồ sơ sẽ nói rõ chuyện này với em.”
"Không ngờ em mãi không đến, em ấy liền tìm đến cô, hỏi số điện thoại của phụ huynh em, hỏi khi nào em đến. Sau đó gọi lại cho bố em thì không liên lạc được nữa.”
"Đây là thứ em ấy để quên trong văn phòng, em xem đi, trong vở bài tập toàn là em thôi, phải nói là đứa bé này có thiên phú nghệ thuật rất cao."
Tôi nhận lấy, mở trang đầu tiên ra.
Bên cạnh những bài tập chữ đen dày đặc như kiến là bức tranh tôi đang phát biểu dưới cờ.
Bức tranh chì màu xám đen, trong tranh tôi mặc bộ đồng phục mùa hè rộng thùng thình, không vừa vặn, tóc buộc đuôi ngựa cao.
Gió nổi lên, thổi bay những lọn tóc mai bên má tôi.
Dưới ngòi b.út của Thời Ngộ, đôi mắt tôi sáng rực rỡ, trông đẹp lắm.
Đây là chuyện xảy ra vào tháng mười năm lớp mười, lúc giáo viên chủ nhiệm yêu cầu học sinh xuất sắc lên sân khấu phát biểu.
Tôi lật thêm vài trang nữa, đều là hình ảnh của tôi lúc học lớp mười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc tôi ngồi trong lớp cau mày khổ não học thuộc bài, khóe miệng còn có một vệt b.út đen rất ngốc. Lúc tôi chạy 800 mét dưới nắng sớm trên sân thể d.ụ.c, tóc đuôi ngựa đen của tôi dưới ngòi b.út của Thời Ngộ vung lên rất cao. Lúc tôi trốn dưới gầm bàn ăn vụng khoai tây chiên trong giờ học, ngẩng đầu lên giả vờ nghiêm túc nhìn bảng đen, nhưng hai má lại phồng lên như một con chuột đất...
Từng trang từng trang, xuyên suốt cả năm lớp mười của tôi.
Và đây, chỉ là cuốn vở bài tập thời lớp mười của Thời Ngộ.
Hốc mắt tôi dần ươn ướt, thì ra thời cấp ba, Thời Ngộ đã từng thật sự thích tôi.
11
Giản Ấu đã đưa tôi lên top tìm kiếm tiêu cực.
Thật ra thời cấp ba tôi còn chưa nói chuyện với Giản Ấu, lần duy nhất chúng tôi có liên quan là cùng tham gia một cuộc thi viết văn toàn quốc.
Tôi được giải, cô ta thì không.
Tôi không ngờ cô ta lại ghi hận tôi vì chuyện đó.
Weibo của Giản Ấu có vài triệu người theo dõi, cô ta nói trên Weibo rằng tôi là fan cuồng của Thời Ngộ, tôi đã ngủ với đạo diễn để đổi lấy cơ hội vào đoàn phim theo đuổi thần tượng.
Rất nhanh, cô ta lại đăng một bài Weibo thứ hai, nói rằng cuộc thi viết văn cấp ba của tôi có gian lận, cướp mất giải nhất của cô ta. Tôi còn làm kẻ thứ ba, sau khi thi đại học ngủ với bạn trai của cô ta.
Tôi ôm cuốn vở bài tập, tựa vào lan can bên ngoài văn phòng tầng hai.
Tháng bảy, bóng cây ngô đồng dưới sân trường rậm rạp đan xen, thời tiết oi bức đến mức tiếng ve kêu cũng mệt mỏi, vang dài như tiếng than vãn tuôn từ tận gốc cây.
Bóng cây lốm đốm, ánh sáng lung linh đập vào mắt.
Thời Ngộ mặc đồng phục cấp ba bước ra từ dưới tàng cây.
Đồng phục mùa hè là áo phông trắng quần đen, dáng người Thời Ngộ gầy gò, thẳng tắp.
Nhiều năm trôi qua, khi mặc lại đồng phục, khí chất thiếu niên trên người anh vẫn đậm nét như vậy.
Anh đút hai tay vào túi, ngẩng đầu nhìn tôi trên lan can tầng hai.
Mắt đen như mực, mặt mày sáng như sao trời.
Trong nháy mắt đó, tôi như thật sự xuyên không, nhìn thấy chàng trai mười bảy tuổi của thanh xuân.
"Lâm Ức, lần đầu tiên anh gặp em không phải ở sân thể d.ụ.c của trường."
Tòa nhà dạy học rất thấp, nên Thời Ngộ nói chuyện với âm lượng bình thường thì tôi vẫn có thể nghe rất rõ.