Anh Từng Nghe Tên Em

Chương 2

 

Dù đã đọc vô số tin đồn vỉa hè về Thời Ngộ và bạch nguyệt quang của anh trên mạng, nhưng bây giờ đột ngột nghe chính chủ thừa nhận, tim tôi vẫn không khỏi se lại.

Tôi đã thích Thời Ngộ rất nhiều năm, thích từ năm lớp mười, nhưng cấp ba chúng tôi không học cùng lớp, trong suốt ba năm, hai người còn chưa nói với nhau được câu nào.

Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, Thời Ngộ đi du học, ngày anh ra nước ngoài, anh đã đăng ký một tài khoản Weibo, tính cả một tài khoản ảo và tôi thì tổng cộng chỉ có ba người theo dõi.

Mỗi ngày anh đều cập nhật tình hình gần đây của mình ở nước ngoài trên Weibo, tôi sợ bị anh phát hiện manh mối, nên cũng đổi tài khoản của mình thành avatar và tên giống tài khoản ảo, ngày nào cũng xem Weibo của anh nhưng không bao giờ nhấn thích.

Năm hai đại học, Thời Ngộ được một đạo diễn ở nước ngoài để mắt đến, anh về nước đóng bộ phim đầu tiên của mình.

Những năm qua, tôi trơ mắt nhìn Thời Ngộ ngày càng nổi tiếng, người hâm mộ ngày càng nhiều, khoảng cách giữa tôi và anh cũng ngày càng lớn.

Cho đến tháng trước, tài khoản Weibo chính của Thời Ngộ đột phá mười triệu người theo dõi, ba tài khoản phụ của anh cũng bị cư dân mạng đào ra, anh buộc phải xóa chúng đi.

Và tôi tự nhiên cũng chuyển sang theo dõi tài khoản chính của anh.

Trở thành một người thầm lặng trong số hàng vạn người hâm mộ của anh.

Dưới sân khấu, người hâm mộ la hét ch.ói tai, tôi cất điện thoại đi, rũ mắt nhìn cuốn sổ ký tên trong lòng.

Lặng lẽ thở dài.

Ai theo dõi Thời Ngộ đều biết anh là người kín tiếng, không có hội cổ động viên hay trạm thông tin nào cả, anh thường nói hãy để người hâm mộ tập trung vào bản thân họ.

Vì vậy anh không bao giờ ký tên, không bao giờ nhận thư.

Nhưng lần này tôi khó khăn lắm mới có được cơ hội tiếp xúc với Thời Ngộ, tôi muốn thử giữ lại một chút gì đó của anh.

Sau buổi phỏng vấn, Thời Ngộ được nhân viên hộ tống vào trong phim trường.

Tôi đứng tại chỗ, vuốt ve mái tóc dài mềm mại ngang lưng.

Lên đại học, vì một số chuyện nên tôi vẫn luôn để tóc ngắn tomboy.

Tôi chỉ bắt đầu nuôi lại tóc dài sau khi biết Thời Ngộ sẽ tham gia bộ phim "Hôm Nay Giang Nam Có Mưa" do tôi viết.

Một bộ phim từ lúc lên kế hoạch đến khi khai máy cần ít nhất một năm.

Trong một năm này, tóc tôi đã dài ra nhiều như vậy, có thể đi gặp Thời Ngộ rồi!

3

Phim vẫn chưa chính thức khởi quay, tôi tìm thấy Thời Ngộ bên khung cửa sổ ở phim trường.

Thời Ngộ vắt chéo đôi chân dài, đứng dựa vào cửa sổ, đang cúi đầu nói chuyện với một nhân viên bên cạnh.

Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua cửa sổ tụ thành một chùm sáng bao phủ lấy Thời Ngộ, anh nhếch môi cười, mặt mày kiêu hãnh rực rỡ đến ch.ói lòa.

Tôi l.i.ế.m đôi môi khô khốc.

Trợ lý của Thời Ngộ canh ở cửa nhìn thấy tôi trước, dẫn tôi đến trước mặt anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thời Ngộ, tác giả nguyên tác muốn gặp anh."

Muốn gặp anh.

Mặt tôi hơi nóng lên.

Nghe thấy tiếng,Thời Ngộ khẽ ngước mắt, con ngươi đen láy nhìn thẳng vào tôi, ý cười trong mắt dần nhạt đi.

Tôi hít một hơi thật sâu, ôm quyết tâm liều c.h.ế.t đưa cuốn sổ ký tên lên.

“Thời Ngộ."

Tôi lấy hết can đảm nhìn thẳng vào anh đang tỏa sáng rực rỡ, câu nói đã luyện tập trong lòng rất lâu cứ thế mạnh dạn hỏi ra: "Có thể ký tên cho em được không ạ?"

Thời Ngộ chưa kịp lên tiếng, trợ lý bên cạnh anh đã nhíu mày ngăn tôi lại.

"Cô Lâm, là thế này, chữ ký của người của công chúng trên giấy trắng có thể bị lạm dụng, thậm chí dính líu đến pháp luật. Cho nên chúng tôi..."

"Không sao."

Thời Ngộ giơ tay ngắt lời nhân viên.

Ngay sau đó, tôi thấy bàn tay gân guốc, rõ từng khớp xương của anh vươn ra rút lấy cuốn sổ ký tên trong lòng tôi, chớp mắt cuốn sổ đã nằm trong tay Thời Ngộ.

Tôi từ từ ngước mắt lên, chỉ thấy Thời Ngộ đang cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở ô tên tôi trên bìa.

Lông mi của Thời Ngộ rất dài, những tia nắng li ti lăn trên hàng mi của anh, anh đứng đó, rất lâu không động đậy.

Tim tôi lặng lẽ treo lên.

Cấp ba tôi đã yêu thầm Thời Ngộ ba năm, nhưng trong ba năm này tôi chưa từng có bất kỳ giao thoa nào với anh.

Tôi cũng giống như vô số cô gái yêu thầm Thời Ngộ khác, bình thường, nhút nhát, không ai biết đến.

Tôi biết Thời Ngộ không biết tôi, không quen tôi, nên lúc này mới có dũng khí đến xin chữ ký của anh.

"Lâm Ức."

Thời Ngộ khẽ nhếch môi đọc tên tôi ra.

M

Hai chữ bình thường không có gì đặc biệt, nhưng qua miệng Thời Ngộ lại khiến tim người ta rung động.

Tôi khẽ "ừm" một tiếng: "Là em."

Thời Ngộ nghe xong, không hiểu sao lại nhếch môi cười.

Anh ngẩng đầu lên, con ngươi đen láy thanh lãnh nhìn vào mắt tôi.

"Tôi biết em, cán sự môn tiếng Anh lớp 10A3."

Tim tôi bỗng nổ tung, hừng hực lửa nóng.