Ánh Trăng Máu

Chương 7: Nỗi dằn vặt nội tâm

Huyền ngồi co ro trong góc tối của căn phòng bỏ hoang, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn pin yếu ớt chỉ đủ để soi rõ những vết nứt trên tường. Bên ngoài, tiếng gió rít qua những khe hở, như những lời thì thầm của quá khứ đang ám ảnh tâm trí cô. Cô không thể ngừng nghĩ về những lựa chọn đã qua, những quyết định mà nếu có thể, cô ước mình đã làm khác đi.

“Cậu ổn chứ?” Minh hỏi, ngồi xuống bên cạnh cô. Giọng anh ấm áp, nhưng trong đôi mắt nâu của anh, Huyền nhận thấy một sự lo lắng không thể che giấu.

“Có lẽ,” Huyền đáp, nhưng lòng cô không cảm thấy như vậy. Cô nhớ lại từng khoảnh khắc khi virus xuất hiện, từng ánh mắt tuyệt vọng của những người xung quanh. Mỗi lần cô chứng kiến cái chết của một ai đó, một phần trong cô lại chết đi. Cô đã hứa sẽ bảo vệ mọi người, nhưng giờ đây, sự hoài nghi đang bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô.

“Cậu không cần phải giả vờ mạnh mẽ,” Minh tiếp tục, “Chúng ta đều biết cậu đang phải đối mặt với nhiều điều. Đừng ngần ngại chia sẻ.”

Huyền nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng máu chiếu rọi vào không gian tối tăm. Màu đỏ như một lời nhắc nhở về những gì đã qua và những gì có thể xảy ra. “Tôi chỉ cảm thấy như mình đang sống trong một cơn ác mộng không có hồi kết. Mỗi ngày đều là một cuộc chiến, không chỉ với những sinh vật ngoài kia, mà còn với chính bản thân mình.”

“Đôi khi, việc đối diện với quá khứ là điều cần thiết. Nó giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bản thân và những gì mình muốn,” Minh khuyên nhủ.

“Tôi đã mất đi gia đình,” Huyền nói, giọng cô nghẹn lại. “Tôi đã không thể cứu họ. Mỗi quyết định đều mang theo cái giá của nó.”

“Cậu không thể trách bản thân vì những điều ngoài tầm kiểm soát. Chúng ta không thể cứu tất cả, nhưng chúng ta có thể làm điều gì đó cho những người còn lại,” Minh đáp, sự kiên định trong giọng nói của anh khiến Huyền cảm thấy ấm lòng hơn một chút.

Bảo Ngọc bước vào, ánh mắt cô toát lên sự lo lắng. “Chúng ta cần phải đi thôi. Tôi nghe thấy tiếng động ở phía xa.”

“Được rồi,” Huyền nói, đứng dậy, nhưng lòng cô vẫn còn nặng trĩu. Dường như mỗi bước chân đều mang theo nỗi dằn vặt. “Chúng ta phải tiếp tục, nhưng… tôi không biết có nên tiếp tục tìm kiếm sự thật về virus này hay không.”

“Đó là lý do chúng ta đang ở đây,” Bảo Ngọc khẳng định, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. “Chúng ta cần biết nguồn gốc của nó để có thể bảo vệ bản thân và những người xung quanh.”Huyền gật đầu, nhưng một phần trong cô vẫn băn khoăn. Liệu việc tìm kiếm sự thật có thực sự mang lại cho họ sức mạnh hay chỉ khiến họ rơi vào những rắc rối sâu hơn? Những hình ảnh về gia đình cô, những nụ cười, những kỷ niệm đẹp, tất cả đều quay cuồng trong đầu cô. Cô đã từng là một sinh viên xuất sắc, luôn đặt lý trí lên hàng đầu. Nhưng giờ đây, giữa một thế giới tàn khốc, lý trí dường như không còn đủ để đưa ra những quyết định đúng đắn.

Huyền thở dài, quyết định đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. “Chúng ta đi thôi,” cô nói, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. “Nhưng phải thật cẩn thận.”

Nhóm bắt đầu di chuyển, lòng họ nặng trĩu với những suy tư riêng. Huyền cảm thấy sự mâu thuẫn trong lòng mình ngày càng lớn. Cô không thể chối bỏ quá khứ, nhưng liệu có nên tiếp tục chạy trốn hay đối diện với nó? Những câu hỏi không có lời đáp cứ quanh quẩn trong tâm trí cô.

Khi họ bước ra ngoài, ánh trăng máu vẫn sáng rực, như một lời cảnh tỉnh rằng mọi thứ chưa thể kết thúc. Huyền cảm thấy như có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước. Một lựa chọn khó khăn, một quyết định có thể thay đổi tất cả. Cô nuốt nước bọt, lòng đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ tìm thấy một nơi an toàn,” Minh động viên, nhưng Huyền biết rằng không chỉ có thế giới bên ngoài mà còn cả thế giới bên trong họ đang cần phải được cứu rỗi.

Họ đi qua những con phố hoang tàn, mỗi bước đi đều nặng nề. Huyền cảm nhận được sự tăm tối bao trùm không chỉ từ những sinh vật khát máu mà còn từ những kẻ sống sót đang phải vật lộn với những cơn khát máu của chính mình. Sự tàn nhẫn trong con người dường như còn đáng sợ hơn cả những sinh vật ngoài kia.

“Cậu có nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm ra câu trả lời cho tất cả những điều này không?” Bảo Ngọc hỏi, giọng cô vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

“Có lẽ,” Huyền đáp, nhưng trong lòng cô, sự hoài nghi vẫn còn hiện hữu. Họ cần một hy vọng, nhưng hy vọng đó có thể dẫn họ đến đâu? Những lựa chọn mà họ phải đưa ra sẽ quyết định không chỉ vận mệnh của riêng họ mà còn của nhiều người khác.

Khi họ dừng lại ở một góc phố, Huyền nhìn về phía xa, nơi ánh sáng lờ mờ của một căn cứ có vẻ an toàn đang hiện lên. Cô biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và ánh trăng máu sẽ tiếp tục chứng kiến những nỗi dằn vặt trong lòng mỗi người. Cô không thể trốn chạy mãi, nhưng việc đối diện với quá khứ cũng không phải là điều dễ dàng.

“Chúng ta sẽ làm điều đúng đắn,” cô nói, như thể tự nhủ. “Bất kể điều gì xảy ra, chúng ta sẽ không để quá khứ định hình tương lai của mình.”

Nhưng trong thâm tâm, Huyền biết rằng cuộc chiến này không chỉ là với những kẻ thù bên ngoài, mà còn với những bóng ma trong chính tâm hồn mình. Những lựa chọn của quá khứ đang chờ đợi, và ánh trăng máu vẫn đang chờ đợi họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn