Ánh Trăng Máu

Chương 17: Sự thật tàn khốc

Huyền đứng giữa căn phòng tối tăm, cảm giác bất an lan tỏa trong lòng. Nhóm đã tìm thấy một tài liệu bí mật trong căn cứ của tổ chức mà họ vừa tấn công. Mỗi trang giấy đều dày đặc những thông tin khủng khiếp về một loại virus mới, được phát triển không chỉ để biến đổi con người thành Ma Cà Rồng mà còn để kiểm soát cả xã hội.

“Chúng ta không thể để điều này tiếp diễn,” Huyền nói, giọng cô căng thẳng nhưng kiên quyết. “Họ không chỉ tạo ra virus mà còn có những kế hoạch tàn ác nhằm chiếm đoạt quyền lực.”

Minh, đứng gần đó, gật đầu. “Nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, sẽ có rất nhiều người vô tội phải chịu đựng. Chúng ta cần phải ngăn chặn họ bằng mọi giá.”

Bảo Ngọc lắng nghe, lòng trĩu nặng trước những gì mà họ phát hiện. “Nhưng chúng ta sẽ làm gì? Chỉ ba người chúng ta thì không đủ sức đối đầu với cả một tổ chức.”

“Chúng ta cần tìm thêm đồng minh,” Huyền nói. “Có thể có những người khác cũng đang chống lại tổ chức này. Chúng ta không đơn độc.”

Minh nhíu mày. “Tìm đâu ra họ? Trong thế giới này, mọi người đều chỉ biết đến sự sống còn của bản thân.”

“Có một nơi,” Bảo Ngọc lên tiếng, ánh mắt cô sáng lên. “Tôi đã nghe nói về một nhóm sống sót khác, họ có thể giúp chúng ta. Họ biết về tổ chức này và đã từng đối đầu với họ.”

Huyền cảm thấy một tia hy vọng len lỏi trong lòng. “Được rồi, chúng ta sẽ đến đó. Nhưng chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng. Nếu tổ chức biết chúng ta đang tìm kiếm họ, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn.”

Nhóm lập tức bắt tay vào chuẩn bị. Huyền dặn dò Bảo Ngọc tập trung vào việc thu thập thông tin, trong khi Minh tìm kiếm vũ khí và trang bị cần thiết. Họ không thể để bất kỳ điều gì cản trở kế hoạch của mình.

Khi ánh sáng của buổi chiều dần tắt, nhóm bắt đầu hành trình đến địa điểm mà Bảo Ngọc đã chỉ. Mỗi bước đi đều chậm rãi và cẩn thận, họ không thể để lộ dấu vết. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối xung quanh, nhưng cô không cho phép nó làm mình sợ hãi. Sức mạnh của bóng tối là một phần của cô, và giờ đây, nó trở thành vũ khí.

Khi đến gần điểm hẹn, một tòa nhà cũ kĩ hiện lên giữa ánh trăng mờ ảo. Bên trong, những ánh đèn lập lòe cho thấy có sự sống. Huyền ra hiệu cho Minh và Bảo Ngọc dừng lại. “Chúng ta phải thận trọng. Không biết bên trong có bao nhiêu người.”

Minh gật đầu, lòng anh căng thẳng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ vào trước, xem xét tình hình.”

“Cẩn thận,” Bảo Ngọc nhắc nhở, lo lắng lướt qua đôi mắt cô. “Nếu có gì bất thường, hãy quay lại ngay.”Minh nhẹ nhàng mở cửa, bước vào trong. Không khí bên trong nặng nề, như chứa đựng nhiều bí mật. Huyền và Bảo Ngọc theo sát phía sau, ánh mắt của họ không rời khỏi những bóng hình mờ ảo trong căn phòng.

“Chào mừng,” một giọng nói vang lên, cắt đứt sự im lặng. Một người đàn ông trung niên, mặt đầy vết thương, đứng trước mặt họ. “Tôi đã thấy các bạn từ xa. Các bạn đến đây để tìm kiếm sự giúp đỡ, đúng không?”

Huyền gật đầu. “Chúng tôi cần thông tin về tổ chức. Họ đang phát triển một loại virus mới, và chúng tôi muốn ngăn chặn họ.”

Người đàn ông nhìn họ, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Nghe có vẻ nghiêm trọng. Nhưng các bạn có thể chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù?”

Bảo Ngọc bước lên, lòng đầy quyết tâm. “Chúng tôi đã chiến đấu chống lại tổ chức này. Chúng tôi không thể để họ tiếp tục tàn phá những gì còn lại của nhân loại.”

Người đàn ông im lặng, quan sát họ. Sau một hồi lâu, ông ta thở dài. “Rất tốt. Nếu các bạn thật sự muốn chống lại họ, hãy đi theo tôi. Chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng.”

Huyền, Minh và Bảo Ngọc theo chân người đàn ông vào một căn phòng khác, nơi có nhiều người đang tụ tập. Không khí ở đây tràn ngập sự căng thẳng và lo lắng. Huyền cảm thấy một cảm giác quen thuộc, như thể họ đang ở trong một trận chiến lớn hơn.

“Đây là những người đã từng chiến đấu với tổ chức,” người đàn ông giới thiệu. “Chúng ta phải lập kế hoạch và hành động nhanh chóng. Nếu không, sẽ có thêm nhiều sinh mạng bị mất.”

Huyền nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở những gương mặt đầy quyết tâm. Cô hiểu rằng đây chính là cơ hội để họ có thể thay đổi tình hình. “Chúng ta cần thông tin về những thí nghiệm mà tổ chức đang thực hiện,” Huyền nói, giọng điệu dứt khoát. “Nếu có thể, chúng ta sẽ tìm cách phá hủy chúng.”

Một người phụ nữ đứng lên, ánh mắt đầy kiên quyết. “Tôi đã từng làm việc trong tổ chức. Những thí nghiệm của họ không chỉ tàn ác mà còn có thể dẫn đến những hệ quả khôn lường. Chúng ta cần phải dừng họ lại ngay lập tức.”

Huyền cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Họ không chỉ là những người sống sót, mà còn là những chiến binh đứng lên chống lại cái ác. Cô nhìn Minh và Bảo Ngọc, lòng tràn đầy hy vọng. “Hãy cùng nhau, chúng ta sẽ không để điều này xảy ra thêm nữa.”

Trong khoảnh khắc đó, họ biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Những bí mật tăm tối vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước, và ánh trăng máu sẽ không bao giờ tắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn