Ánh Trăng Màu Đỏ

Chương 21: Sự Hy Sinh

Elara cảm thấy sức mạnh của mình như đang cạn kiệt, mỗi cú đấm của con quái vật khiến cô chao đảo. Đôi mắt đỏ ruby của cô sáng lên, nhưng không còn sức mạnh nào để chiến đấu. Lucian, bên cạnh, cũng không khá hơn, vẻ mặt anh căng thẳng, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa.

“Chúng ta không thể để nó thắng!” Lucian gầm lên, đôi tay nắm chặt lấy thanh kiếm. “Hãy nghĩ đến tương lai, Elara!”

“Nhưng nếu chúng ta không sống sót…” Elara thở hổn hển, cảm giác như mọi thứ sắp sụp đổ. “Tôi không thể mất anh!”

“Cô sẽ không mất tôi!” Lucian nói, giọng anh kiên quyết. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!”

Con quái vật lại lao tới, cặp hàm sắc nhọn há ra, sẵn sàng nuốt chửng cả hai. Elara không thể giữ lại sức mạnh bóng tối của mình lâu hơn nữa. “Lucian, chúng ta cần phải hy sinh một trong hai!” Cô hét lên, trái tim quặn thắt.

“Không!” Lucian phản đối, “Chúng ta có thể làm được! Chúng ta có thể đánh bại nó!”

“Nhưng giá phải trả quá cao!” Elara nói, cảm thấy nước mắt chực trào ra. “Nếu một trong chúng ta không làm gì đó, cả hai sẽ mất mạng!”

“Không! Chúng ta sẽ không đầu hàng!” Lucian gầm lên, nhưng Elara biết rằng thời gian không còn nhiều. Mỗi giây trôi qua, sức mạnh của quái vật lại mạnh mẽ hơn.

“Lucian, hãy nghe tôi!” Cô nắm lấy tay anh, đôi mắt đỏ sáng rực, “Tôi không thể để anh chết vì tôi!”

“Vậy còn cô thì sao?” Lucian nói, giọng anh trầm xuống. “Tôi không thể sống nếu không có cô bên cạnh!”

“Chúng ta có thể tìm ra cách!” Elara nói, nhưng trong lòng cô biết rằng sự hy sinh có thể là lựa chọn duy nhất. “Tôi sẽ tạo ra một ảo giác lớn nhất có thể, nhưng tôi cần anh làm phân tâm con quái vật!”

Lucian gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt anh. “Tôi sẽ làm mọi thứ có thể, nhưng hãy hứa với tôi rằng cô sẽ không làm điều ngu ngốc!”

“Tôi hứa,” Elara thở dài, cảm thấy nỗi đau trong lòng mình dâng lên. “Nhưng nếu tôi không sống sót, hãy nhớ rằng tôi yêu anh.”

Lucian nhìn cô, đôi mắt xanh lấp lánh. “Cô sẽ không chết! Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!”

Elara cảm nhận được sức mạnh của bóng tối như một làn sóng đang dâng trào, cô hít một hơi thật sâu, tập trung vào quái vật. “Bây giờ!” cô hét lên, và bắt đầu tạo ra một ảo giác khổng lồ bao quanh con quái vật.

Lucian lao vào, vung kiếm, tạo ra những cú đánh mạnh mẽ. “Hãy cho nó thấy sức mạnh của chúng ta!” anh gào lên, mỗi nhát chém đều như muốn xé toang thực tại.

Ánh sáng từ bóng tối dần dần bao phủ con quái vật, khiến nó lạc lối trong một thế giới khác, nơi những cơn ác mộng hiện ra. “Elara, nhanh lên!” Lucian kêu gọi, mồ hôi lăn dài trên trán.

“Tôi… tôi không thể giữ lâu!” Elara thở hổn hển, cảm thấy sức mạnh của mình như đang tan biến. “Lucian, hãy chạy đi!”“Không!” Lucian gầm lên, “Tôi sẽ không bỏ mặc cô!”

Một tiếng nổ vang lên, khi con quái vật chạm vào ảo giác, nó gầm lên tức giận, làm rung chuyển cả khu rừng. “Elara!” Lucian hét lên, “Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn!”

“Cùng nhau!” Elara hô to, nắm chặt tay Lucian. Họ cùng nhau kết nối sức mạnh, ánh sáng từ bóng tối dâng lên, tạo thành một luồng năng lượng mạnh mẽ.

Nhưng khi con quái vật càng lúc càng mạnh, Elara cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm. “Lucian, nếu tôi phải hy sinh…”

“Đừng nói như vậy!” Lucian thét lên, “Tôi sẽ không để cô làm điều đó!”

“Chúng ta không còn thời gian!” Elara nói, nước mắt chực trào ra. “Hãy để tôi làm điều này!”

Lucian nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. “Tôi không thể! Không thể để cô hy sinh!”

“Lucian, nếu không có tôi, anh vẫn có thể sống!” Elara nói, cảm giác như thời gian đang cạn kiệt. “Đừng để tình yêu này là lý do cho sự thất bại!”

“Không! Tôi sẽ không từ bỏ!” Lucian hét lên, nhưng Elara biết rằng lựa chọn của cô đã được định đoạt.

“Anh phải sống,” Elara nói, nước mắt lăn dài. “Tôi yêu anh, và đó là lý do tôi phải làm điều này.”

Lucian gục xuống, sự đau đớn hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt anh. “Elara…”

“Đừng!” Cô thốt lên, “Hãy sống vì tôi!”

Lucian nhìn cô, đôi mắt như muốn khóc. “Tôi sẽ không quên cô, Elara.”

“Cùng nhau, một lần nữa!” Elara nói, cảm giác sức mạnh của bóng tối đang dâng lên, và cô biết rằng đây là thời điểm quyết định.

Khi ảo giác của cô đạt đến đỉnh điểm, ánh sáng từ bóng tối bùng nổ, tạo ra một luồng năng lượng mạnh mẽ bao trùm cả khu rừng. Con quái vật gầm lên trong đau đớn, nhưng Elara đã thấy được điều mà cô không thể tưởng tượng.

“Lucian!” cô thét lên, nhưng chỉ còn thấy ánh sáng chói lòa.

Khi mọi thứ trở lại yên tĩnh, Elara cảm nhận được sức mạnh của mình đã biến mất. Cô ngã quỵ xuống, và trong khoảnh khắc cuối cùng, cô nghe thấy giọng nói của Lucian vang lên trong tâm trí. “Tôi yêu cô, Elara.”

Và rồi, tất cả chìm vào bóng tối.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn