Ánh Trăng Màu Đỏ

Chương 17: Lòng Trung Thành

Elara đứng giữa những bóng đêm dày đặc, mồ hôi lăn dài trên trán khi cuộc chiến vừa qua vẫn còn in hằn trong tâm trí. Cô nhìn Lucian, người đang đứng gần đó, ánh mắt anh đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu lo lắng. Cả hai đều biết rằng họ vừa vượt qua một chướng ngại lớn, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi chuyện đã kết thúc.

“Chúng ta cần phải bàn về những gì đã xảy ra,” Elara bắt đầu, giọng nói của cô có phần yếu ớt nhưng vẫn kiên định. “Họ sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.”

Lucian gật đầu, đôi mắt xanh lá đầy sức mạnh, nhưng trong đó có một chút ảm đạm. “Tôi biết,” anh nói. “Mọi thứ sẽ còn tồi tệ hơn. Gia tộc của tôi sẽ không chấp nhận thất bại này.”

“Gia tộc của anh?” Elara hỏi, lòng cô dâng lên nỗi hoài nghi. “Có phải anh đang nghĩ đến việc đứng về phía họ không?”

“Cô không hiểu,” Lucian đáp, giọng anh có phần tức giận. “Gia tộc là tất cả với tôi. Nếu tôi không bảo vệ họ, sẽ không ai làm điều đó.”

Elara cảm thấy một cảm giác tê tái lan tỏa trong lòng. “Vậy còn tôi? Còn chúng ta? Liệu tôi có thể tin tưởng vào anh khi anh luôn đặt gia tộc lên trước mọi thứ?”

Lucian im lặng, ánh mắt anh lướt qua khu rừng tối tăm. “Cô biết tôi không phải là người xấu,” anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn. “Tôi không muốn cô bị tổn thương. Nhưng nếu tôi không làm theo lệnh, tôi sẽ không còn là gì cả.”

“Và nếu anh làm theo lệnh, anh có thể mất đi tôi,” Elara đáp, lòng đau như cắt. “Tôi không thể đứng nhìn anh đi theo con đường đó.”

“Hãy hiểu rằng tôi cũng không muốn,” Lucian thở dài. “Nhưng đó là trách nhiệm của tôi. Tôi không thể... không thể từ bỏ gia tộc.”

Elara cảm thấy mình như bị kẹt giữa hai thế giới. Một bên là tình yêu mà cô dành cho Lucian, bên kia là sự trung thành với chính mình và những gì cô tin tưởng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?” cô hỏi, giọng có phần yếu ớt.

“Chúng ta sẽ tìm cách để hóa giải mọi thứ,” Lucian nói, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ không để gia tộc và tình yêu của mình phải đối đầu nhau. Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Elara nhìn thẳng vào mắt Lucian, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. “Tôi muốn tin anh,” cô thầm thì. “Nhưng...”“Nhưng gì?” Lucian hỏi, ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm.

“Tôi không muốn trở thành một công cụ trong trò chơi quyền lực của gia tộc,” Elara đáp, giọng cô trở nên mạnh mẽ hơn. “Tôi muốn được tự do, để sống theo cách của mình.”

Lucian tiến lại gần, khoảng cách giữa họ dần rút ngắn. “Tôi cũng muốn như vậy,” anh nói, ánh mắt anh sáng lên. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Có rất nhiều kẻ thù đang rình rập.”

Elara gật đầu, cảm thấy một luồng sức mạnh mới trỗi dậy trong cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ,” cô khẳng định. “Tôi sẽ không để ai cản trở chúng ta.”

“Đó mới là Elara mà tôi biết,” Lucian mỉm cười, nhưng nụ cười của anh có chút buồn bã. “Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cô.”

“Và tôi cũng vậy,” Elara đáp lại, lòng cô ấm áp hơn. “Chúng ta sẽ không đơn độc.”

Khi họ cùng nhau bước ra khỏi khu rừng, ánh trăng đỏ vẫn chiếu sáng, như một dấu hiệu cho những thử thách phía trước. Elara cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. Cô không chỉ đứng lên vì bản thân mà còn vì Lucian và cả hai thế giới mà họ đang sống.

“Chúng ta sẽ tìm ra cách để giải quyết mọi thứ,” Lucian nói, giọng anh tràn đầy hy vọng. “Hãy cùng nhau khám phá sức mạnh này.”

Elara gật đầu, cảm thấy mình như được truyền thêm sức mạnh. “Tôi không sợ hãi nữa,” cô nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ làm điều này.”

Nhưng trong sâu thẳm, Elara biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Những bí mật vẫn còn ẩn giấu, và họ sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ thù hơn. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách? Hay sẽ có những sự hy sinh mà cả hai không thể lường trước?

Câu hỏi đó vẫn lởn vởn trong đầu Elara khi họ bước ra khỏi bóng tối, tiến về phía ánh sáng. Cuộc hành trình của họ chưa bao giờ dễ dàng, nhưng với nhau, họ sẽ tìm thấy con đường.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn