Ánh Trăng Màu Đỏ

Chương 15: Sát Thủ Bóng Đêm

Ánh trăng đỏ rực rỡ treo lơ lửng trên bầu trời, phản chiếu ánh sáng ma mị xuống những con phố tĩnh lặng. Elara cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô không thể nhớ đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng bản thân cảm thấy bình yên. Sự lo lắng như một bóng ma bám theo, quấy rầy tâm trí cô.

“Có vẻ như bóng tối đang chờ đợi chúng ta,” Lucian nói, ánh mắt anh quét qua những góc khuất của thành phố.

“Tôi không thích cách anh nói điều đó,” Elara đáp, giọng cô có chút sắc nhọn. “Anh biết không, tôi đã từng có một cuộc sống bình thường, trước khi mọi thứ trở nên rối ren.”

Lucian nhếch môi cười, nhưng nụ cười của anh không mang lại chút an ủi nào. “Bình thường? Cô không thấy mình đang sống trong một bộ phim kinh dị sao?”

Elara không phản ứng, chỉ im lặng bước đi. Cô biết Lucian đang cố đùa giỡn, nhưng thực sự không có gì buồn cười cả. Bỗng, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm, như thể có ai đó đang theo dõi họ từ xa. Cô quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy bóng tối.

“Chúng ta nên đi nhanh hơn,” Lucian lên tiếng, giọng nghiêm túc hơn. “Tôi không muốn gặp lại những người không mời mà đến.”

“Nghe như anh có kinh nghiệm trong việc này,” Elara lườm anh, nhưng trong lòng cô cũng đồng tình. Sự căng thẳng đang dâng cao, và nỗi sợ hãi ngày càng hiện hữu.

Khi họ rẽ vào một con hẻm tối, Lucian dừng lại đột ngột. “Cô có cảm thấy không?” Anh thì thầm, đôi mắt xanh lá căng lên như một con báo.

Elara chú ý lắng nghe, và ngay lập tức cảm giác ấy tràn ngập trong cô. Một hơi thở nhẹ nhàng, nặng nề, như thể có một bóng ma nào đó đang lảng vảng quanh đây. “Chúng ta nên đi,” cô nói, giọng điệu đầy quyết đoán.

Nhưng Lucian đã đứng vững, ánh mắt anh như đang tìm kiếm điều gì đó. “Đợi đã. Có cái gì đó không ổn.”

Chưa kịp phản ứng, một bóng đen lao vụt qua, nhanh như chớp. Elara chỉ kịp thấy cái bóng lướt qua trước mắt, nhưng không thể hình dung được đó là ai. “Ai đó!” cô kêu lên, lòng cô thắt lại.

Lucian rút một con dao sắc bén từ trong áo khoác, ánh mắt trở nên lạnh lùng. “Cẩn thận, Elara. Đây không phải là một cuộc chơi.”

Bóng đen ấy dừng lại, từ từ hiện ra. Một người đàn ông cao lớn, khuôn mặt bí ẩn, với ánh mắt lạnh lùng như băng giá. “Lucian,” hắn nói, giọng điệu châm biếm. “Lâu rồi không gặp.”

“Cả đời tôi không muốn gặp lại anh,” Lucian đáp, thanh âm trầm thấp nhưng đầy tự tin.

Elara cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. “Ai là người này?” cô hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

“Vũ,” Lucian đáp, không rời mắt khỏi kẻ thù. “Kẻ thù cũ của gia tộc tôi.”

“Chắc chắn rồi,” Vũ cười khẩy. “Tôi không nghĩ rằng cậu sẽ có đủ can đảm để xuất hiện ở đây, đặc biệt là bên cạnh một ma cà rồng như cô ta.”

Elara cảm thấy một cơn giận dâng trào. “Tôi không phải là công cụ của ai cả,” cô nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu anh có chuyện gì với Lucian, hãy đối đầu với anh ta, không phải tôi.”

“Cô nghĩ mình mạnh mẽ lắm sao?” Vũ cười, nhưng nụ cười ấy chứa đầy sự khinh bỉ. “Tôi sẽ khiến cô phải hối hận vì đã đứng về phía hắn.”Lucian nắm chặt con dao trong tay, ánh mắt anh nghiêm nghị. “Đừng làm điều ngu ngốc, Vũ. Cô ấy không phải là kẻ thù của anh.”

“Cô ta là một phần của cuộc chiến này,” Vũ nói, giọng điệu đầy thách thức. “Và tôi sẽ không để ai cản đường mình.”

“Thật đáng tiếc,” Lucian đáp, giọng điệu vẫn bình tĩnh. “Tôi sẽ không để anh làm tổn thương cô ấy.”

Vũ bật cười, nhưng tiếng cười của hắn chỉ làm tăng thêm sự căng thẳng. “Tôi không cần sự cho phép của cậu. Để xem ai sẽ bảo vệ cô ta khi bóng đêm đến.”

Đột nhiên, hắn lao về phía Elara, nhưng Lucian đã nhanh chóng chắn trước mặt cô, vung dao về phía Vũ. Họ bắt đầu lao vào cuộc chiến, từng nhát dao va chạm trong không gian tối tăm.

Elara đứng bất động, cảm giác bất lực tràn ngập. Cô không thể làm gì ngoài việc nhìn Lucian chiến đấu. Từng cú đấm, từng nhát dao, tất cả đều diễn ra nhanh chóng, nhưng trong lòng cô như ngưng đọng thời gian.

“Cô không thể chỉ đứng đó!” Lucian gầm lên giữa cuộc chiến, nhưng Elara vẫn không thể cử động. “Sử dụng sức mạnh của cô!”

“Nhưng tôi không thể!” cô hét lên, cảm giác như mình đang bị kẹt giữa hai thế giới.

“Cô không còn lựa chọn,” Lucian nói, giọng anh kiên quyết. “Hãy chiến đấu vì chính mình!”

Chỉ trong khoảnh khắc, Elara cảm thấy dòng máu trong người sôi sục. Cô hít một hơi thật sâu, tập trung vào sức mạnh bên trong. Những bóng tối quanh cô bắt đầu nhấp nhô, như thể chúng đang chờ đợi để được giải phóng.

“Được rồi,” Elara nói, lòng quyết tâm trỗi dậy. “Tôi sẽ không để anh ta làm tổn thương chúng ta.”

Khi Vũ tiếp tục tấn công, Elara vươn tay ra, tạo ra những hình ảnh ảo giác từ bóng tối. Những bóng ma nhảy múa xung quanh, khiến Vũ bất ngờ. Lucian nhân cơ hội, tấn công vào điểm yếu của hắn.

Cuộc chiến trở nên điên cuồng hơn, và Elara cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng trào. “Đừng để tôi phải hối tiếc,” cô nói, và bóng tối xung quanh như tuôn trào ra từ lòng cô.

Đối diện với sức mạnh bất ngờ, Vũ lùi lại, nhưng chưa kịp thoát, một bóng tối lớn lao bất ngờ bao trùm lấy hắn. “Không!” Hắn gào thét, nhưng đã quá muộn.

Lucian và Elara đứng cạnh nhau, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta đã làm được,” Elara thở phào, cảm giác như vừa trút bỏ một gánh nặng.

“Chỉ mới bắt đầu thôi,” Lucian nói, ánh mắt anh nhìn về phía bóng tối đang rút lui. “Họ sẽ không dừng lại ở đây. Chúng ta phải chuẩn bị cho những gì sắp đến.”

Elara gật đầu, trong lòng cô tràn đầy nỗi lo lắng, nhưng cũng có sự mạnh mẽ mới mẻ. “Tôi sẵn sàng,” cô nói, ánh mắt kiên định.

Họ rời khỏi hẻm tối, nhưng ánh trăng đỏ vẫn chiếu sáng phía sau, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Bóng tối vẫn đang rình rập, và Elara biết rằng cô sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn