Ánh Trăng Đen

Chương 9: Sự Thật Đằng Sau Ánh Trăng

Ánh trăng đen vẫn treo lơ lửng trên bầu trời, nhưng giờ đây nó không còn đơn thuần là một hiện tượng thiên nhiên. Nó như một con quái vật đang rình rập, chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Nhóm bạn đứng trong căn phòng tối tăm của ngôi nhà cổ, nơi những bức tường đã sờn màu theo thời gian, nhưng vẫn chất chứa những bí mật chưa được khám phá.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu về ánh trăng đen,” Minh Thảo nói, ánh mắt cô lấp lánh trong bóng tối. “Huy, cậu có biết gì về những truyền thuyết liên quan không?”

Huy gật đầu, chầm chậm. “Có một vài câu chuyện từ ông bà để lại. Họ nói rằng ánh trăng đen không chỉ đơn thuần là hiện tượng tự nhiên. Nó liên quan đến một nghi lễ cổ xưa, nơi mà người ta có thể giao tiếp với những linh hồn lầm lạc.”

“Giao tiếp?” Hạnh hỏi, giọng cô tràn đầy sự hồi hộp. “Có thật là chúng ta có thể làm điều đó không?”

Quốc Hưng, với vẻ trầm tư, lên tiếng. “Nếu ánh trăng đen mở ra cánh cổng tới những chiều không gian khác, có thể chúng ta sẽ tìm được manh mối để cứu những linh hồn đó, hoặc thậm chí là giải thoát cho chính mình.”

Minh Thảo cảm thấy một sức mạnh dâng trào trong lòng. “Chúng ta không thể chỉ đứng đây và chờ đợi. Chúng ta phải hành động.”

“Nhưng làm thế nào?” Huy hỏi, ánh mắt trở nên căng thẳng. “Chúng ta không biết gì về nghi lễ đó.”

“Có thể tìm trong thư viện của làng,” Hạnh đề xuất. “Tôi đã nghe nói có một quyển sách cổ nói về những nghi lễ đó. Nó có thể giúp chúng ta.”

“Vậy thì đi thôi,” Quốc Hưng nói, sự quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Nhóm bạn nhanh chóng rời khỏi căn nhà, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Họ bước vào không gian tăm tối của ngôi làng, nơi ánh trăng đen phủ lên mọi thứ một lớp bóng mờ.

Thư viện nằm ở cuối làng, bên cạnh một ngôi đền cổ. Khi họ bước vào, không khí bên trong lạnh lẽo, như thể những quyển sách cũ đang giữ lại hơi thở của những thế hệ đã qua. Huy dẫn đầu, tìm kiếm quyển sách mà Hạnh đã nhắc tới.

“Đây rồi!” Huy kêu lên, tay chỉ vào một quyển sách dày cộp, bìa đã ngả màu theo thời gian. “Mọi người xem này.”

Cả nhóm tập trung lại quanh quyển sách, từng trang giấy đã ố vàng. Những hình vẽ và ký tự cổ xưa làm họ cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác. Huy lật từng trang, và rồi một hình vẽ đặc biệt thu hút sự chú ý của họ. Đó là một nghi lễ, trong đó có hình ảnh của ánh trăng đen cùng những linh hồn vây quanh.

“Chúng ta cần chuẩn bị cho nghi lễ này,” Minh Thảo nói, giọng cô hơi run run. “Nhưng có vẻ như cần nhiều vật phẩm đặc biệt.”

“Chúng ta có thể tìm thấy chúng xung quanh đây,” Quốc Hưng nói. “Chúng ta cần phải nhanh chóng trước khi ánh trăng đen lên cao hơn.”

Họ nhanh chóng chia nhau ra để tìm kiếm những thứ cần thiết. Mỗi người đều có một cảm giác lo âu nhưng cũng đầy quyết tâm. Hạnh tìm kiếm những loại thảo mộc mà cô đã thấy trong sách, trong khi Huy và Quốc Hưng tìm kiếm các vật phẩm khác.Khi trời dần tối, họ quay trở lại với những món đồ đã thu thập được. Ánh trăng đen bắt đầu tràn ngập không gian, và nhóm bạn cảm nhận được một sức mạnh kỳ bí đang lấp lánh xung quanh họ.

“Chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ,” Minh Thảo quyết định, ánh mắt cô kiên định. “Không còn thời gian để chần chừ.”

Họ cùng nhau đứng thành vòng tròn, đặt những vật phẩm đã thu thập xung quanh một cây nến lớn. Huy đọc to những câu thần chú từ quyển sách, giọng anh vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Những bóng ma xung quanh dường như bắt đầu cựa quậy, và ánh sáng từ cây nến bỗng chốc trở nên mạnh mẽ hơn.

“Chúng ta cần tập trung,” Quốc Hưng nhắc nhở. “Hãy tưởng tượng đến những linh hồn mà chúng ta muốn giải thoát.”

“Đúng!” Hạnh hô lên, và họ cùng nhau lặp lại những câu thần chú, mỗi từ như một sợi dây kết nối với những linh hồn đang khao khát được giải thoát.

Nhưng rồi, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, làm tắt ngúm ngọn nến. Ánh trăng đen chiếu rọi thẳng vào nhóm bạn, và họ cảm thấy một áp lực mạnh mẽ như thể có ai đó đang quan sát họ từ bóng tối.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Huy hỏi, giọng anh đầy lo lắng.

“Chúng ta phải tiếp tục!” Minh Thảo kêu lên. “Đừng để ánh trăng đen khuất phục chúng ta!”

Khi họ tiếp tục đọc, một hình ảnh mờ ảo xuất hiện trước mặt họ, một linh hồn với gương mặt u buồn. Minh Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chúng ta đến để giải thoát cho bạn!”

Linh hồn gật đầu, nhưng rồi ánh trăng đen lại biến đổi, làm cho không gian xung quanh trở nên hỗn loạn. Những tiếng thì thầm vang lên, và Minh Hòa xuất hiện, gương mặt hắn đầy sự thỏa mãn.

“Các ngươi nghĩ rằng mình có thể phá vỡ sức mạnh của ta sao?” hắn cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. “Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi ánh trăng đen lên cao hơn!”

Hắn vung tay, và một cơn sóng tăm tối ập đến, khiến nhóm bạn phải gồng mình chống lại. Huy cảm nhận được sức mạnh của ánh trăng đen đang nuốt chửng mọi thứ. “Chúng ta không thể từ bỏ!”

“Đúng vậy!” Quốc Hưng hét lên, ý chí của họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Hãy đứng vững!”

Giữa bóng tối, họ cùng nhau nắm chặt tay, không để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. Một ánh sáng từ bên trong bắt đầu phát ra, mạnh mẽ và rực rỡ, khiến bóng tối phải lùi lại.

“Chúng ta sẽ không để bóng tối chiến thắng!” Minh Thảo hô lên, và những linh hồn xung quanh như được tiếp thêm sức mạnh, cùng họ chiến đấu.

Nhưng giữa lúc mọi thứ đang diễn ra, một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển không gian. Nhóm bạn bị cuốn vào một cơn lốc hỗn loạn, và họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Những câu hỏi về số phận của họ và những bí ẩn đằng sau ánh trăng đen vẫn còn đó, khiến lòng họ tràn đầy hồi hộp và lo lắng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn