Ánh Trăng Đen

Chương 15: Cuộc Đối Đầu Đầu Tiên

Minh Thảo, Huy, Hạnh và Quốc Hưng đứng trước ngôi nhà hoang, lòng đầy hồi hộp. Ánh sáng nhạt nhòa từ ánh trăng đen chiếu rọi, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên mặt đất. Họ đã quyết định đối đầu với Minh Hòa, và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến vào bóng tối.

“Đây chính là nơi chúng ta bắt đầu,” Huy nói, giọng anh trầm và chắc chắn. “Nhưng hãy cẩn thận. Những gì chúng ta sắp đối mặt không phải là chuyện đùa.”

“Chúng ta đã chuẩn bị rồi,” Hạnh đáp, mặc dù sự hồi hộp vẫn hiện rõ trong đôi mắt cô. “Chúng ta không thể để Minh Hòa tiếp tục thao túng những linh hồn.”

Quốc Hưng gật đầu, ánh mắt anh sâu thẳm. “Đúng vậy. Chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những linh hồn đang kêu gọi sự giúp đỡ.”

Họ bước vào trong, không khí lạnh lẽo như cắt vào da thịt. Ngôi nhà cũ kỹ đầy bụi bặm, những âm thanh lạ lùng vang lên từ các góc tối, khiến từng người phải rùng mình. Minh Thảo dẫn đầu, lòng đầy quyết tâm, nhưng cũng không khỏi lo lắng.

“Chúng ta tìm kiếm Minh Hòa,” cô nói, giọng lạc đi một chút. “Hãy tìm bất kỳ dấu hiệu nào có thể dẫn đến hắn ta.”

Bất ngờ, một tiếng động mạnh phát ra từ phía sau. Họ quay lại, thấy một bóng đen lướt qua. Huy bước lên trước, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta không có thời gian để sợ hãi. Hãy tập trung.”

Một giọng nói vang lên từ bóng tối, lạnh lẽo như băng. “Các ngươi đến đây làm gì? Các ngươi không thuộc về nơi này.”

“Chúng tôi đến tìm Minh Hòa,” Quốc Hưng khẳng định, không để sự sợ hãi làm mình chao đảo. “Chúng tôi muốn chấm dứt sự thống trị của hắn ta.”

Bóng đen xuất hiện, dần dần hiện rõ thành hình dáng của một người phụ nữ, khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt trống rỗng. “Hắn ta đã chiếm đoạt sức mạnh của những linh hồn. Các ngươi không thể đánh bại hắn.”

“Chúng tôi sẽ thử,” Minh Thảo nói, sự kiên quyết trong giọng nói khiến không khí như nặng thêm. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc.”

Người phụ nữ cười khẩy, rồi biến mất trong làn khói mờ. “Hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Ánh trăng đen không chỉ mang lại bóng tối, mà còn lôi kéo những điều xấu xa từ chính tâm hồn các ngươi.”

Một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa, như thể có hàng trăm đôi mắt đang theo dõi họ từ trong bóng tối. Minh Thảo cảm nhận được sự căng thẳng giữa họ. “Chúng ta không thể để sự sợ hãi chi phối,” cô nói, quay sang nhìn từng người bạn. “Chúng ta là một nhóm, và cùng nhau, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn.”

Huy gật đầu, ánh mắt anh sáng lên. “Đúng vậy. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của Minh Hòa. Nếu hắn dựa vào ánh trăng đen, có thể hắn ta cũng sợ hãi nó.”Họ tiến sâu hơn vào ngôi nhà, tìm kiếm manh mối về Minh Hòa. Các bức tường dường như thở, mỗi bước đi đều vang lên những âm thanh rùng rợn. Bỗng, một cánh cửa cũ kỹ mở ra, tiết lộ một căn phòng tối tăm, bên trong có những bức tranh kỳ lạ vẽ lại những nghi lễ đen tối.

“Đây là nơi hắn thực hiện các nghi lễ,” Hạnh thì thào, đôi mắt cô dán chặt vào những bức tranh. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy thông tin về cách đối phó với hắn.”

Quốc Hưng tiến lại gần bức tranh lớn nhất, trong đó có hình ảnh của Minh Hòa đứng giữa một vòng tròn kì dị, xung quanh là những linh hồn bị giam cầm. “Hắn đang sử dụng sức mạnh của những linh hồn này để gia tăng quyền lực,” anh nói, giọng trầm ngâm. “Chúng ta cần phải giải phóng họ.”

“Nhưng làm sao?” Minh Thảo hỏi, lòng trĩu nặng. “Nếu chúng ta không biết cách, chỉ càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn.”

“Có thể chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về ánh trăng đen,” Huy nói. “Chúng ta có thể cần đến sự giúp đỡ từ những linh hồn khác.”

“Đúng vậy,” Quốc Hưng đồng ý. “Chúng ta phải trở lại nơi ánh trăng đen đã xuất hiện. Có thể ở đó, chúng ta sẽ tìm ra cách để giải phóng những linh hồn bị giam cầm.”

Khi họ chuẩn bị rời khỏi căn phòng, đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm những bức tranh rung lên. Một giọng nói vang lên, lạnh lẽo và đầy thách thức. “Các ngươi không thể thoát khỏi nơi này. Hãy sẵn sàng cho sự trừng phạt.”

Cả nhóm sững sờ, cảm giác sợ hãi len lỏi trong từng tế bào. “Chúng ta không thể chần chừ,” Huy thúc giục. “Đi thôi!”

Họ chạy khỏi ngôi nhà, lòng đầy lo lắng. Bên ngoài, ánh trăng đen đã xuất hiện, ánh sáng kỳ dị lan tỏa, khiến mọi thứ trở nên u ám. Minh Thảo nhìn lên bầu trời, cảm giác như có hàng triệu đôi mắt đang dõi theo.

“Chúng ta phải tìm ra cách đối phó với ánh trăng đen,” cô nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Nếu không, tất cả sẽ bị cuốn vào bóng tối.”

Huy gật đầu, sự kiên định hiện rõ. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta phải tìm kiếm những linh hồn mà Minh Hòa đã thao túng.”

“Đúng vậy,” Quốc Hưng nói. “Chúng ta sẽ giúp họ tìm thấy ánh sáng, và từ đó, chúng ta cũng sẽ tìm thấy sức mạnh của mình.”

Họ đứng lại, tay nắm chặt, ánh mắt hướng về phía ánh trăng đen, như thể đang khẳng định quyết tâm của mình. Dù biết rằng thử thách phía trước sẽ vô cùng khắc nghiệt, nhưng họ không hề nao núng. Cuộc chiến chống lại Minh Hòa và ánh trăng đen chỉ mới bắt đầu, và họ sẽ cùng nhau đối mặt với những điều tồi tệ nhất mà số phận đã sắp đặt cho họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn