Ánh Trăng Đen

Chương 13: Đêm Kinh Hoàng

Ánh trăng đen tràn ngập không gian, phủ lên ngôi làng những mảng tối u ám. Khung cảnh quen thuộc trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết, khi mà những người dân trong làng đã bắt đầu biến mất một cách bí ẩn. Minh Thảo, Huy, Hạnh và Quốc Hưng tập trung bên nhau, ánh mắt họ lấp lánh sự lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Chúng ta không thể để điều này tiếp diễn!” Huy lên tiếng, giọng anh kiên quyết. “Nếu Minh Hòa vẫn tiếp tục thao túng ánh trăng đen, sẽ còn nhiều người nữa bị cuốn vào bóng tối.”

“Nhưng chúng ta sẽ làm gì?” Hạnh hỏi, đôi tay cô nắm chặt. “Chúng ta không biết rõ về hắn, hay cả những linh hồn mà hắn đang kiểm soát.”

“Chúng ta phải tìm hiểu cách ngăn chặn hắn,” Minh Thảo nói, ánh mắt cô sáng lên. “Tôi có một linh cảm. Có thể ánh trăng đen không chỉ là một hiện tượng tự nhiên. Nó có thể liên quan đến những bí ẩn trong quá khứ của chúng ta.”

Quốc Hưng gật đầu, giọng anh trầm lắng. “Có thể ánh trăng đen là cánh cửa dẫn đến những điều mà chúng ta cần tìm hiểu. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, họ đang kêu gọi chúng ta.”

“Vậy thì chúng ta phải tìm đến nơi có ánh trăng đen mạnh nhất,” Huy quyết định, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ tìm hiểu về Minh Hòa và cách hắn thao túng linh hồn.”

Nhóm bạn bắt đầu lên kế hoạch, họ biết rằng hành trình này không hề dễ dàng. Minh Hòa sẽ không dễ dàng để họ thoát khỏi sự kiểm soát của hắn. Họ đã từng chứng kiến sức mạnh của hắn, và bây giờ, khi ánh trăng đen trở nên mạnh mẽ hơn, họ cần phải chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất.

Khi màn đêm buông xuống, họ lén lút ra khỏi nhà, bầu không khí đặc quánh sự hồi hộp. Những tiếng động lạ vang lên từ rừng sâu, như những tiếng thở dài của những linh hồn còn lẩn khuất. Minh Thảo cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cô không thể để nó ngăn cản mình. Cô đã mất quá nhiều, và giờ đây, cô quyết tâm cứu lấy những linh hồn đang bị giam cầm.

“Chúng ta phải đi thật cẩn thận,” Hạnh nhắc nhở, ánh mắt cô quét qua những bóng tối xung quanh. “Có thể có những sinh vật khác đang ẩn nấp.”

“Đừng lo lắng,” Quốc Hưng trấn an, “tôi sẽ cảm nhận được chúng trước khi chúng đến gần.”

Khi họ tiến sâu vào rừng, ánh sáng từ ánh trăng đen càng lúc càng mạnh, chiếu rọi những bóng tối kỳ quái. Những hình ảnh ma quái nhảy múa trong ánh sáng mờ ảo, khiến tâm trí họ hoang mang.

“Có một cái gì đó không ổn,” Minh Thảo bỗng dưng dừng lại, cảm nhận được sự biến động xung quanh. “Tôi có thể nghe thấy những tiếng kêu của linh hồn.”

Huy quay sang nhìn cô, lo lắng. “Nghe này, nếu chúng ta có thể nghe thấy họ, có thể họ cũng có thể cảm nhận được chúng ta. Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra cách giải thoát cho họ.”Khi họ tiếp tục di chuyển, bỗng một làn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo những tiếng thì thầm lạc lõng. Minh Thảo rùng mình, nhưng cô không cho phép mình chùn bước. “Chúng ta phải tiến về phía trước.”

Giữa không gian tăm tối, họ đến một bãi đất trống, nơi ánh trăng đen tỏa ra sức mạnh mãnh liệt. “Đây là nơi hắn đã thực hiện nghi lễ,” Quốc Hưng nhận ra, ánh mắt anh dán chặt vào những dấu hiệu kỳ lạ trên mặt đất.

“Chúng ta sẽ phải tìm cách phá hủy sức mạnh của hắn,” Huy nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Nếu không, sẽ không chỉ có linh hồn mà cả chúng ta cũng sẽ bị cuốn vào bóng tối.”

“Còn cách nào khác ngoài việc đối diện với hắn không?” Hạnh hỏi, lo âu hiện rõ trên khuôn mặt.

“Chúng ta phải tìm hiểu những bí ẩn xung quanh ánh trăng đen. Có thể có một cách để hóa giải sức mạnh này,” Minh Thảo khẳng định.

Cả nhóm bắt đầu tìm kiếm, cố gắng kết nối với những linh hồn xung quanh. Những âm thanh lạ lùng, những hình ảnh hiện lên trong tâm trí họ, tạo ra một bầu không khí nặng nề. Họ cảm nhận được sự đau đớn của những linh hồn, và lòng họ càng thêm quyết tâm.

“Nghe này, nếu chúng ta có thể tìm ra nguồn gốc của ánh trăng đen, có thể chúng ta sẽ tìm được cách cứu lấy họ,” Huy nói. “Chúng ta phải tìm hiểu về Minh Hòa.”

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến họ giật mình. Họ quay lại, và thấy một bóng hình xuất hiện giữa những tán cây. Minh Hòa bước ra, ánh mắt hắn sắc lạnh. “Thật không ngờ các ngươi lại tìm đến đây,” hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai.

“Chúng ta sẽ không để ngươi kiểm soát mọi thứ!” Minh Thảo hét lên, cảm giác sợ hãi đã biến thành sự quyết tâm.

“Thật thú vị,” Minh Hòa đáp lại, nụ cười của hắn khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn. “Các ngươi không hiểu được sức mạnh mà ánh trăng đen mang lại đâu. Nó sẽ nuốt chửng các ngươi.”

Cả nhóm đứng vững, không để nỗi sợ hãi chiếm lấy. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Huy nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ giải cứu những linh hồn, và sẽ không để ngươi thống trị.”

Minh Hòa chỉ cười, ánh sáng từ ánh trăng đen chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, như một dấu hiệu của sự tăm tối. “Tốt thôi. Hãy để ta xem các ngươi có thể làm gì trước khi trở thành một phần của bóng tối này.”

Và ngay lúc đó, những bóng tối bắt đầu vây quanh họ, như muốn nuốt chửng tất cả. Minh Thảo cảm nhận được sức mạnh từ những linh hồn, họ đang kêu gọi, và cô biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn