Anh Trai Nhà Giàu Xin Được Nhận Nuôi

Chương 1

Sau
 

1

"Cháu cảm ơn chú, cháu thích món quà này lắm."

Tôi ôm con gấu bông trong lòng, cười cười rồi hốc mắt đỏ hoe.

Người đàn ông trung niên tuấn tú đối diện lộ ra vẻ ngập ngừng.

"Đã lâu lắm rồi cháu mới được nhận quà." Nước mắt tôi trào ra: "Chú hệt như bố của cháu vậy!"

"Tiểu Ôn!" Mẹ tôi vỗ vỗ đầu tôi: "Đứa trẻ này thật là…"

Người đàn ông trung niên mỉm cười đầy thương xót, thì thầm bên tai mẹ tôi: "Thực ra, anh rất sẵn lòng làm bố của Tiểu Ôn."

Mẹ tôi sững sờ, trên khuôn mặt kiều diễm sắc sảo lộ ra vẻ e thẹn động lòng người.

Kế hoạch thành công.

Mẹ tôi quay đầu lại, đôi mắt đẹp long lanh ngập nước.

Chạm mắt với tôi, ánh lên một tia sáng tinh ranh.

Tôi lặng lẽ ôm máy chơi game đắt tiền mới nhất rời khỏi phòng bao.

2

Mẹ tôi là một đại mỹ nhân, nhưng xuất thân không tốt.

Sống dở c.h.ế.t dở mới thoát khỏi ngôi làng ăn thịt người đó thì lại dính lấy một kẻ vô công rỗi nghề như bố tôi.

Sau khi tôi ra đời, cuối cùng bố tôi cũng thôi thói lưu manh lêu lổng, bắt đầu làm ăn đàng hoàng.

Ngay lúc cuộc sống đang chuẩn bị tốt hơn một chút, một vụ t.a.i n.ạ.n xe đã cướp bố tôi đi.

Dường như số phận cứ gai mắt không muốn để mẹ tôi được sống yên ổn.

Nhưng mẹ tôi là ai chứ?

Mười mấy tuổi đầu đã phang vỡ đầu gã bố ruột định lấy sính lễ bán con gái, rồi ôm toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình bỏ trốn ngay trong đêm.

Trước khi đi còn đ.á.n.h cho thằng em trai hội chứng siêu nam hay giành ăn giành uống một trận no đòn.

Đối mặt với việc chồng mất sớm, mẹ tôi gạt nước mắt, vừa lo xong xuôi tang lễ là lập tức tìm kiếm bến đỗ mới.

Tôi được di truyền dung mạo từ mẹ, từ nhỏ đã trông ngoan ngoãn đáng yêu, mang chút nét đẹp phi giới tính.

Chính vì vậy, bộ dáng nước mắt lưng tròng của tôi chính là trợ thủ đắc lực nhất của mẹ.

Giờ đây, ông bố mới vừa đẹp trai lại lắm tiền kia đã bị mẹ tôi thu phục gọn gàng.

Những ngày tháng tốt đẹp lại đến rồi.

3

Mùng ba tháng ba, ngày băng tuyết tan chảy.

Cũng là ngày đầu tiên tôi bước vào nhà họ Tạ, gặp được Tạ Cẩn Hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bố dượng của tôi tên Tạ Tuấn, một doanh nhân khét tiếng ở thành phố S. Trớ trêu thay ông ấy lại kết hôn sớm và có một cậu con trai, sau khi ly hôn thì đứa trẻ sống cùng ông.

Đứa trẻ ngậm thìa vàng sinh ra đó chính là Tạ Cẩn Hành.

Hôm đó, mẹ tôi diện chiếc váy đắt tiền nhất, thẳng lưng ngẩng cao đầu bước vào nhà họ Tạ.

Tôi đi theo sau mẹ, ôm một con thỏ bông màu trắng, mang theo nụ cười ngoan ngoãn.

Hai mẹ con tôi hoàn hảo như đúc từ một khuôn, chắn đứng mọi ánh mắt dò xét từ đám người làm nhà họ Tạ.

Ngoại trừ Tạ Cẩn Hành.

Tạ Cẩn Hành đứng trên bậc thang, lạnh nhạt nhìn tôi.

Mẹ tôi dừng lại, buông tay tôi ra.

Tôi bước lên hai bước, nở một nụ cười ngọt ngào: "Em chào anh!"

Tạ Cẩn Hành nhìn tôi như nhìn rác rưởi nói: "Tôi có em trai từ khi nào? Hay là thứ rác rưởi nào cũng dám bám lấy tôi thế này?"

Nhà họ Tạ im lặng như tờ, vô số ánh mắt như kim châm đ.â.m tới.

Nhưng chút nhục nhã này đối với tôi mà nói hoàn toàn chẳng là gì.

4

Tôi nghe thấy tiếng Tạ Tuấn đỗ xe bước vào cửa.

"Em xin lỗi."

Tôi đưa tay lén lút nắm lấy góc áo của Tạ Cẩn Hành.

Quả nhiên Tạ Cẩn Hành lộ ra vẻ mặt chán ghét.

Đối với kiểu cậu chủ được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thế này, chỉ cần cậu ta "vô tình" làm tổn thương tôi, đến khi bị người lớn quở trách, tôi lại tỏ ra rộng lượng xin xỏ giúp.

Nắm chắc mười mươi mấy đứa nhóc kiểu này sẽ bị tôi "thu phục gọn gàng".

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị sẵn sàng bị Tạ Cẩn Hành hất văng, ngã nhào xuống đất, rồi dùng đôi mắt ngấn lệ để nói "Con không sao đâu, chú đừng phạt anh nhé!" giữa cơn thịnh nộ của Tạ Tuấn.

Tôi cảm giác bụng dưới truyền đến một trận đau nhói.

Ngay sau đó cả người tôi lơ lửng trên không.

Trong một chớp mắt thế giới trước mắt tôi đảo điên.

Tôi nhìn thấy người làm kinh hoảng, đôi mắt trừng lớn của mẹ tôi, mái hiên lộng lẫy xa hoa của nhà họ Tạ, sau đó là một vùng hồ nước sóng sánh ánh sáng.

Tùm.

Lượng nước lớn sặc sụa tràn vào miệng và mũi tôi.

Lúc này tôi mới hiểu ra, à, tôi bị Tạ Cẩn Hành một cước đạp xuống hồ bơi rồi.

Nhưng tôi không biết bơi.

 
Sau