Khải, Hằng và Tùng đã lặn xuống sâu hơn, chỉ còn lại tiếng nước vỗ về xung quanh. Họ thấy hình dáng khổng lồ của sinh vật đang bơi nhẹ nhàng, ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay Hằng phản chiếu lên lớp vảy lấp lánh như ngọc trai. Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như ngưng lại.
“Đó chính là nguồn năng lượng!” Khải thầm thì, sự phấn khích tràn ngập trong lòng. Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì một tiếng động lớn vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của đại dương.
“Làm gì đó đi! Thiện đang tấn công!” Tùng hốt hoảng chỉ tay lên mặt nước, nơi chiếc tàu của Trần Đức Thiện đang phóng ra những thiết bị khai thác. Những tia laser chiếu xuống, tấn công thẳng vào sinh vật khổng lồ.
“Chúng ta phải cứu nó!” Hằng hét lên, giọng đầy lo lắng.
“Đi nào!” Khải gật đầu, bơi nhanh về phía sinh vật, cố gắng đưa nó ra khỏi vùng nguy hiểm. Ánh sáng từ thiết bị khai thác loé lên, như một lời cảnh báo. Họ cảm thấy một cơn chấn động mạnh mẽ khi một trong những tia laser cắt ngang qua, gần như chạm vào họ.
“Tránh ra!” Tùng hét, sức mạnh của cơn sóng xô đẩy họ về phía sau.
“Cần phải làm gì đó ngay!” Khải quát, đầu óc quay cuồng với những ý tưởng. “Hằng, cậu hãy lập trình để tạo ra một tấm chắn bảo vệ cho sinh vật!”
“Mình đang cố gắng!” Hằng đáp, tay vẫn không ngừng gõ trên bàn phím của thiết bị cầm tay. “Nhưng cần thời gian!”
Tùng nhìn vào sinh vật, thấy nó đang hoảng loạn. “Cần phải trấn an nó. Để mình thử!” Anh bơi tới gần, giơ tay lên, cố gắng tạo ra một kết nối.
“Đừng lại gần quá!” Khải gọi, nhưng đã quá muộn. Sinh vật quay lại, đôi mắt khổng lồ đầy sự sợ hãi nhìn chằm chằm vào Tùng.
“Bình tĩnh, bạn không sao đâu!” Tùng nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm. “Chúng tôi đến để giúp!”
Nhưng trong lúc đó, Thiện không từ bỏ. Hắn ra lệnh cho đội ngũ của mình tiếp tục tấn công. “Đưa nó về! Đây là tài sản của tôi!” Hắn quát, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng động thái của Khải và nhóm.
“Cái gì cũng có giá của nó, và cái giá này có thể là sự sống của sinh vật!” Khải gào lên, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn giành chiến thắng!”
Hằng cuối cùng cũng đã hoàn thành việc lập trình. “Tôi đã tạo ra một tấm chắn tạm thời! Nhưng chỉ có thể duy trì trong vài phút!” Cô thông báo, ánh mắt tập trung vào màn hình.
“Đủ thời gian!” Khải thở gấp, “Tùng, quay lại ngay!”
Tùng không rời mắt khỏi sinh vật, nhưng cuối cùng cũng bơi về phía Khải. “Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”“Chúng ta sẽ phải khiến cho Thiện dừng lại!” Khải quyết định. “Hằng, cậu có thể điều khiển AI để làm rối loạn hệ thống của hắn không?”
“Có thể! Nhưng cần thời gian để xâm nhập vào hệ thống!” Hằng đáp, vẻ mặt lo lắng.
“Được rồi, hãy làm nhanh lên!” Khải nói, cảm thấy áp lực gia tăng. “Tùng, cậu hãy bảo vệ Hằng. Mình sẽ đi gây rối với bọn họ!”
“Cậu điên à?” Tùng kêu lên. “Chúng ta không thể để cậu đi một mình!”
“Đó là cách duy nhất! Nếu không, chúng ta sẽ mất cả sinh vật lẫn cơ hội!” Khải nói, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Khải!” Hằng gọi, nhưng Khải đã bơi đi, lòng tràn đầy quyết tâm.
Khi Khải tiếp cận chiếc tàu của Thiện, hắn đang ra lệnh cho đội ngũ tiếp tục tấn công. Khải hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực, lao về phía chiếc tàu. Hắn không thể để kẻ tham lam này tiếp tục chiếm đoạt những gì thuộc về đại dương.
“Dừng lại!” Khải hét lên, nhưng Thiện chỉ cười lạnh.
“Cậu nghĩ mình có thể ngăn cản tôi sao? Biển sẽ mãi mãi thuộc về những ai có sức mạnh!” Thiện nói, ánh mắt đầy sự khinh thường.
Khải không chần chừ, ngay lập tức lao vào cuộc chiến. Hắn biết rằng, cuộc đối đầu này không chỉ là vì sinh vật mà còn là vì tương lai của cả đại dương. Hắn phải bảo vệ những điều quý giá nhất.
Trong lúc đó, Hằng và Tùng đang tìm cách xâm nhập vào hệ thống của Thiện. “Mình đã vào được rồi!” Hằng kêu lên, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. “Nhưng cần một chút thời gian để lập trình lại!”
“Nhanh lên!” Tùng nói, lòng đầy lo lắng, đôi mắt không rời khỏi chiếc tàu.
Thiện nhìn thấy Khải lao vào, sự tức giận hiện rõ trên gương mặt. “Cậu không biết mình đang đùa với ai đâu!” Hắn gầm lên, ra lệnh cho đội ngũ tấn công.
Một ánh sáng chói lòa từ chiếc tàu b*n r*, hướng thẳng vào Khải. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tràn tới, nhưng không lùi bước. “Mình sẽ không để điều này xảy ra!” Hắn thét lên, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Chỉ cần một phút nữa thôi, Hằng sẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Cuộc chiến trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mọi thứ đang diễn ra như một ván cờ, nhưng ai sẽ là người chiến thắng?
Khải biết rằng cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu với kẻ thù, mà còn là cuộc chiến cho tương lai của đại dương, cho những bí mật mà nó đang giấu kín. Mọi quyết định lúc này đều có thể thay đổi số phận của cả hai thế giới.