Kim đồng hồ cổ điểm mười giờ đêm, tiệc hội nghệ thuật của Hội Đồng khai màn. Đại sảnh Valenmir rực rỡ nhưng lạnh lẽo, ánh đèn chùm như những mảng băng nổi giữa biển sương mù. Làn khói trầm lơ lửng, quấn lấy bước chân khách mời, hòa lẫn tiếng thì thầm và cười khẽ của những linh hồn bất tử, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Lysandra khoác áo choàng nguyệt quế, sải bước bên Cedric, ánh mắt tím thẫm lặng lẽ quét qua từng bóng người phản chiếu trong gương kính.
Cedric trầm mặc, bàn tay lạnh khẽ chạm vào mu bàn tay Lysandra. Ánh mắt xám bạc của anh sắc lạnh, dò xét từng chuyển động nhỏ nhất quanh mình. Mỗi cái liếc mắt, mỗi nụ cười của khách mời đều có thể ẩn giấu một lưỡi dao, một cái bẫy. Không khí trong sảnh như một tấm màn mỏng, che phủ những âm mưu sẵn sàng cắt đứt bất cứ lúc nào.
Seraphina lướt tới, tóc vàng óng ánh dưới ánh đèn, giọng thì thầm sát tai Lysandra:
— Valtor ở phía nam sảnh. Mirielle cũng có mặt. Ngoài ra... có một người lạ vừa vượt qua kiểm tra an ninh, không ai biết danh tính.
Lysandra khẽ gật đầu, môi mím thành một đường mỏng. Cô cảm thấy nhịp ma pháp mơ hồ chảy trong không khí, như dòng nước ngầm dưới lớp băng dày. Cedric siết tay cô, cười nhẹ:
— Đêm nay mọi thứ đều là một vở kịch. Chúng ta cũng chỉ là diễn viên trên sân khấu của kẻ khác.
— Chỉ cần anh đừng biến em thành bi kịch là được, Cedric. — Lysandra đáp, ánh mắt ánh lên tia nghịch ngợm, nhưng tim cô thắt lại. Bên ngoài là ánh hào quang, bên trong là vực sâu.
Tiếng chuông ngân vang, Valtor xuất hiện giữa phòng. Áo choàng tím thẫm quét nhẹ trên nền đá, hắn nâng ly rượu, giọng vang rõ từng chữ:
— Valenmir đêm nay tôn vinh những nghệ sĩ đích thực. Nhưng vinh quang không dành cho kẻ yếu đuối hay giả dối. Hãy để ánh sáng chọn ra ai xứng đáng bất tử.
Pháo tay vang lên lẻ tẻ, lạnh lùng. Lysandra bắt gặp ánh mắt Valtor như một con rắn, lạnh buốt và không rời khỏi cô cùng Cedric. Tiệc rượu trôi qua trong tiếng nhạc piano dìu dặt, từng nụ cười, từng cái bắt tay đều như động tác trên sân khấu. Nhưng trong lòng Lysandra, nguy cơ vô hình ngày một siết chặt.
Cedric đứng bên cửa sổ lớn, mắt hướng về khu vườn tối nơi đèn lồng lơ lửng như những linh hồn không siêu thoát. Đột ngột, một bóng người xuất hiện phía sau, giọng trầm khàn cất lên:
— Cedric Armand de Noir. Đã lâu không gặp.
Cedric quay lại, sắc mặt anh tối sầm. Đứng trước mặt là Lucien de Noir, người anh họ từng biến mất khỏi dòng tộc trong vụ thảm sát nhiều năm trước. Lucien cao lớn, tóc nâu dài, mắt hổ phách sâu hoắm.
— Lucien... Anh vẫn còn tồn tại?
Lucien mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo không chạm tới đáy mắt:
— “Tồn tại” là từ thú vị đối với bọn ta. Nhưng ta không tới đây để ôn chuyện cũ.
Cedric lùi lại nửa bước, giọng anh khàn đặc:
— Anh muốn gì?
Lucien tiến sát, giọng sắc như dao:
— Ở đây nhiều người không biết anh là gì. Nhưng ta biết. Và nếu ta nói ra... anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với “minh tinh bóng tối” của Valenmir?
Bàn tay Cedric siết chặt, mạch máu nổi rõ. Anh hiểu, nếu bị vạch trần, không chỉ anh mà cả Lysandra đều rơi vào vòng nguy hiểm của Hội Đồng.
— Anh muốn gì để giữ im lặng? — Cedric gằn giọng.
Lucien liếc qua chiếc nhẫn ruby của Cedric, nụ cười nhạt:
— Chỉ một ít “hào quang”. Đổi lấy sự im lặng của ta. Nếu không, bữa tiệc này sẽ thành lễ tế máu.
Từ xa, Lysandra nhận ra sự căng thẳng trên mặt Cedric. Cô lách qua đám đông, mắt tím sẫm lại khi bắt gặp Lucien. Ánh mắt họ chạm nhau, một lớp màn bí mật dày đặc phủ xuống.
— Có chuyện gì sao, Cedric? — Lysandra hỏi, giọng nhẹ như sương nhưng lạnh buốt.
Lucien quay sang Lysandra, ánh mắt sắc lạnh:
— Minh tinh mới nổi của Valenmir? Lysandra Veyron, đúng không? Nửa elf, nửa người, dám bước lên sân khấu lớn. Đáng khen ngợi đấy.
Lysandra không lùi, ánh mắt bùng lên lửa tím:
— Cảm ơn ngài. Nhưng ở đây, ai cũng có bí mật. Ngài muốn phơi bày hết thật sao?
Lucien bật cười, tiếng cười vang vọng:
— Sắc sảo. Nhưng ta thích bí mật được phơi bày hơn là giấu giếm.
Cedric chen vào, giọng trầm xuống:
— Đủ rồi, Lucien. Nói đi, anh muốn gì?
Lucien nhún vai, ra vẻ bâng quơ:
— Một màn biểu diễn nhỏ, trước khi tiệc kết thúc. Đổi lấy sự im lặng của ta. Cả hai phải cùng diễn—và ta muốn thấy “bản chất thật” của các ngươi.
Valtor lúc này đã chú ý, hắn tiến lại, mắt đen đảo qua từng người, môi nhếch lên đầy ẩn ý:
— Có chuyện gì mà ta chưa biết ở đây?
Lucien đáp, ánh mắt hiểm độc:
— Một cuộc hội ngộ gia đình thôi. Nhưng có lẽ, một màn trình diễn bất ngờ sẽ khiến đêm nay đáng nhớ hơn, đúng không Hội Đồng trưởng?
Valtor liếc Lysandra rồi Cedric, ánh nhìn như xuyên thấu tâm can:
— Ý tưởng hay đấy, Lucien. Lysandra, Cedric—hai người đã sẵn sàng chưa?
Khán phòng dồn ánh mắt về phía họ. Lysandra liếc Cedric, môi mím lại. Dòng ma pháp trong máu cô bắt đầu chuyển động, dữ dội như sóng trào. Cedric khẽ gật đầu, ánh mắt bất khuất pha lẫn tuyệt vọng.
Lysandra đứng giữa sảnh, hít sâu, cảm nhận nhịp đập của sân khấu vô hình. Cedric bên cạnh, bàn tay nắm chặt tay cô, hơi lạnh truyền sang, là chỗ dựa duy nhất giữa bão tố.
Valtor vỗ tay, giọng vang lên như lệnh triệu hồi:
— Ánh sáng, tắt đi!
Đèn vụt tắt. Bóng tối đặc quánh phủ trùm đại sảnh. Chỉ còn một luồng sáng tím bạc hắt xuống Lysandra và Cedric.
Lucien cất giọng, vang vọng như tiếng gọi từ vực sâu:
— Thể hiện đi. Nếu không, ta sẽ cho tất cả thấy bộ mặt thật của các ngươi.
Lysandra nhắm mắt, máu elf bùng cháy, ma pháp Biểu Diễn trào lên dữ dội. Cedric gọi bóng tối về quanh mình, tạo ra những bản sao mờ ảo nhảy múa khắp sảnh.
Tiếng nhạc vang lên—không phải đàn, mà là nhịp tim, tiếng thở, tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn. Lysandra múa, từng động tác như thần chú giải phóng cảm xúc. Khán phòng đắm chìm trong ảo giác: rừng cổ tích, ánh trăng ma mị, linh hồn sân khấu xuất hiện, dẫn dắt mọi người vào mê cung ký ức. Cedric hòa giọng hát, âm thanh lạnh lẽo, cuốn lấy nỗi đau bất tử.
Khán giả bị thôi miên. Nhưng giữa cơn lốc ảo ảnh, Lucien vẫn đứng đó, mắt hổ phách khóa chặt Cedric.
Bỗng ma pháp trong máu Lysandra biến đổi—không còn là dòng chảy mượt mà, mà dữ dội, hoang dã như bão tố. Tiếng thì thầm lạ lùng vang lên trong tâm trí cô, như ai đó gọi tên từ vực sâu.
— Lysandra...
Cô chao đảo, bước chân mất kiểm soát. Cedric nhận ra, vội kéo cô sát lại, thì thầm:
— Em không ổn sao?
— Có gì đó... trong máu em... — Lysandra thì thào, bàn tay run rẩy.
Cedric nắm chặt vai cô, truyền cho cô một phần hào quang:
— Anh ở đây. Đừng để nó nuốt lấy em.
Lucien nhếch mép, thì thào:
— Đúng là dòng máu kỳ lạ. Xem cô cầm cự được bao lâu.
Lysandra gồng mình, dồn hết ý chí. Ma pháp Biểu Diễn bùng nổ, không gian như bị nhấc bổng, ảo giác hạnh phúc tuyệt đối rồi chuyển thành nỗi sợ tột cùng. Khán phòng run rẩy, có người gục xuống, có người cười khóc trong mê loạn.Mirielle đứng trong đám đông, mắt vàng kim mở lớn. Cô nhận ra trong Lysandra một sức mạnh nguyên thủy, không thuần elf, không thuần người—thứ ma pháp hoang dã chưa ai từng chứng kiến.
Valtor cau mày, mắt không rời Lysandra, lẩm bẩm:
— Không thể nào... Dòng máu ấy là thật?
Seraphina lao lên sân khấu, ánh mắt hoảng loạn, kéo Lysandra lại:
— Em phải dừng lại! Nếu không, máu em sẽ nổi loạn!
Nhưng Lysandra không thể dừng. Ma pháp trong cô như con thú sổng chuồng, cuồng loạn cuốn lấy mọi cảm xúc. Cedric siết tay Lysandra, gọi trong tuyệt vọng:
— Lysandra! Nhìn anh!
Đôi mắt tím của Lysandra ánh bạc, ngập tràn nỗi sợ và khát vọng không tên. Trong khoảnh khắc, cô cảm nhận hàng trăm linh hồn sân khấu gào thét trong tâm trí, đòi tự do, đòi sống lại dưới ánh đèn.
Cô hét lớn, tiếng hét xé toang bóng tối, ma pháp Biểu Diễn vỡ òa thành ngàn mảnh sáng lao vun vút, xuyên qua các bản sao bóng ma của Cedric, rồi bao lấy Lucien.
Lucien giật mình lùi lại, mặt tái mét:
— Cô... Cô là thứ gì?
Khán phòng hỗn loạn. Cedric ôm chặt Lysandra, thì thầm:
— Em là Lysandra Veyron. Em điều khiển được nó. Đừng để nó điều khiển em.
Lysandra siết Cedric, toàn thân run rẩy. Cô dồn hết ý chí, ép luồng ma pháp hoang dã trở lại. Không gian chao đảo rồi lắng xuống.
Đèn bật sáng trở lại. Mọi người ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Lucien khuỵu xuống, mồ hôi lạnh vã ra. Valtor tiến tới, mắt lóe lên tia thèm khát:
— Lysandra, thật không ngờ... Cô đã vượt qua giới hạn của chính mình.
Mirielle chen tới, mắt vàng kim nhìn Lysandra đầy khiếp sợ lẫn ngưỡng mộ:
— Ngươi đã đánh thức thứ gì đó trong máu mình, Lysandra. Ngươi không còn là một diễn viên bình thường nữa.
Seraphina kéo Lysandra về phía sau, thì thầm:
— Em phải rời khỏi đây. Họ sẽ không để yên đâu.
Valtor chặn đường, nụ cười lạnh băng:
— Không ai được rời đi trước nghi lễ. Lysandra, Cedric—hai người là trung tâm của đêm nay.
Cedric chắn trước Lysandra, ánh mắt xám bạc sắc như thép:
— Đủ rồi. Nếu muốn đấu, hãy đấu với ta.
Valtor bật cười, vung tay vẽ vòng tròn ma pháp:
— Được thôi, minh tinh bóng tối. Xem ai mới là kẻ bất tử thực sự.
Cơn lốc ánh sáng và bóng tối xoáy quanh Lysandra, Cedric, Lucien. Không khí đặc quánh mùi máu, hào quang và dối trá. Mỗi nhịp thở là một lần đối mặt với nguy cơ bị nuốt chửng.
Lysandra cảm nhận ma pháp trong máu vẫn biến đổi—như một nguồn sức mạnh cổ xưa đang tỉnh dậy. Tiếng thì thầm vọng lại, rõ hơn:
— Đừng sợ... Máu con là chìa khóa...
Cedric nhìn Lysandra, mắt ngập lo lắng xen hy vọng. Anh thì thầm:
— Anh tin em. Dù em là ai, em vẫn là Lysandra của anh.
Trên trần, ánh đèn chùm chớp tắt, bóng tối và ánh sáng đan xen, tạo nên những bóng hình vặn vẹo như con rối bị kéo dây.
Lucien lồm cồm bò dậy, mắt hổ phách căm hận:
— Các ngươi tưởng thoát được ta? Ta sẽ phơi bày tất cả! Sân khấu này sẽ nhuốm máu!
Valtor nâng tay, ma pháp đen cuộn quanh Lucien, kéo hắn lại gần:
— Im miệng, con rối. Ở đây, chỉ ta quyết định ai sống ai chết.
Mirielle nhìn Lysandra, lần đầu mắt cô không còn khinh miệt mà là sợ hãi và thương cảm:
— Ngươi không nên ở lại nơi này, Lysandra. Ngươi đang trở thành điều mà cả Valenmir khiếp sợ.
Seraphina kéo Lysandra lùi lại, thì thầm:
— Chúng ta phải rời đi. Em không ổn đâu.
Nhưng Lysandra đứng yên, mắt tím rực sáng, giọng vang mạnh mẽ:
— Nếu máu ta là chìa khóa, ta sẽ tự tay mở cánh cửa số phận. Không ai có quyền quyết định thay ta.
Valtor bật cười, tiếng cười vang khắp sảnh:
— Để xem cô làm được gì, Lysandra Veyron.
Bên ngoài, sấm rền, cửa sổ bật mở, gió đêm gào rú cuốn tung rèm nhung. Những đèn lồng trong vườn tắt ngấm, bóng tối tràn vào như sóng dữ.
Lysandra cảm thấy máu sôi lên, ma pháp trong cô bùng nổ dữ dội chưa từng có. Cô nhìn Cedric, môi run nhẹ:
— Nếu em không quay về... hãy nhớ, em từng là ánh sáng của anh.
Cedric siết tay cô, ánh mắt kiên quyết:
— Em sẽ quay về. Anh không để ai cướp em khỏi anh.
Ngay lúc ấy, luồng sáng tím bạc xoáy quanh Lysandra, kéo cô vào vòng tròn ma pháp của Valtor. Cedric lao theo, nhưng bóng tối chặn lại. Lucien vùng vẫy, gào thét tuyệt vọng.
Khán phòng hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng gào khóc, tiếng cười điên loạn vang lên. Những bóng hình trên tường chuyển động, linh hồn sân khấu dường như đã tỉnh giấc.
Seraphina gào lên:
— Lysandra! Đừng để họ điều khiển em!
Mirielle nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi.
Valtor tiến tới, thì thầm vào tai Lysandra:
— Chào mừng đến với nghi lễ bất tử, ánh sáng của ta.
Mọi thứ xoáy tròn, không gian vặn vẹo, bóng tối và ánh sáng hòa quyện thành cơn lốc dữ dội. Lysandra bị cuốn sâu vào vực thẳm, nơi tiếng gọi của máu và lời thì thầm linh hồn cổ xưa vang lên không dứt.
Ở rìa sảnh, Cedric vùng vẫy trong bóng tối, mắt xám bạc ánh lên tia sáng tuyệt vọng. Anh gọi tên Lysandra, tiếng gọi tan vào cơn bão ma pháp.
Đêm hội nghệ thuật Valenmir trở thành khởi đầu cho màn kịch cuối cùng—màn kịch của những bóng hình, nơi mỗi linh hồn có thể là diễn viên chính hoặc con rối trong tay kẻ khác.
Khi ánh sáng vụt tắt, chỉ còn tiếng tim đập dữ dội, tiếng gió hú ngoài trời, và lời thì thầm mơ hồ vang vọng trong tâm trí Lysandra:
— Đừng tin bất cứ ai... kể cả chính mình.