Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử

Chương 4: Bóng Ma Phía Sau Hào Quang

Hành lang cẩm thạch dẫn đến khu vực cấm của Hội đồng Nghệ thuật chìm trong im lặng ngột ngạt. Ánh đèn dầu lập lòe trên tường, bóng Lysandra kéo dài, mảnh khảnh, run rẩy. Cedric sánh vai bên cạnh, áo choàng đen chạm gót, bước chân vang vọng rắn rỏi. Phía sau, Seraphina bước vội, mắt xanh lục đảo liên tục, hơi thở nông, tay siết chặt lá bùa lông vũ trắng như bám víu vào một mảnh an toàn mong manh giữa biển sóng âm mưu.

Họ dừng trước cánh cửa tím khắc hình rồng đang khép chặt. Lysandra ngẩng đầu, hít sâu. Seraphina ghé sát, thì thầm:

— Có gì đó không ổn. Em cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt đang dõi theo từ trong tường. Đừng để mình bị tách khỏi nhau, chị nghe không?

Cedric đặt tay lên vai Seraphina, giọng trầm, quả quyết:

— Đứng đây canh. Nếu có dấu hiệu nguy hiểm, báo động lập tức.

Seraphina gật đầu, đôi môi mím chặt.

Lysandra đẩy cửa. Một làn hơi lạnh ùa ra, cuốn theo mùi bạc hà quánh đặc. Bên trong, Lord Valtor Grimm ngồi tựa ghế bành, áo choàng tím phủ kín người, mái tóc bạc sáng lên lấp lánh trong ánh đèn chùm. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn như hố không đáy, không một tia cảm xúc.

Cedric tiến lên một bước, chắn Lysandra phía sau, ánh mắt xám bạc lạnh lùng.

Valtor cất tiếng, giọng trầm, vang vọng khắp căn phòng:

— Ta cứ tưởng ngươi đủ tự tin để đi một mình, Lysandra. Nhưng hóa ra, minh tinh sân khấu cũng cần một chiếc bóng ma bảo vệ sao?

Lysandra không đáp, chỉ nhẹ nhàng tách khỏi Cedric, nét mặt bình thản, kiên định. Cô ngồi đối diện Valtor, ánh mắt tím sâu soi chiếu mọi động tĩnh của đối phương.

Valtor nghiêng đầu, nụ cười thoáng qua:

— Cô vừa có một màn trình diễn ngoài mong đợi. Dám chạm vào nỗi đau của mình, rồi biến nó thành ánh sáng. Đáng tiếc, ánh sáng ấy sẽ sớm bị dập tắt nếu cô không biết tự bảo vệ mình.

Cedric cất tiếng, giọng pha chút mỉa mai:

— Ngài triệu tập chúng tôi để khen ngợi, hay để đe dọa?

Valtor nhìn xoáy vào Lysandra:

— Ta không đe dọa. Ta trao cơ hội. Cô từng nghĩ tới việc nắm quyền lực thật sự chưa, Lysandra? Không còn phải quỳ gối trước định kiến, không còn làm vật hiến tế cho bất kỳ nghi lễ nào?

Lysandra giữ im lặng, đôi tay siết nhẹ tà áo choàng nguyệt quế.

Valtor chậm rãi đưa tay, vẽ lên không khí những ký tự phát sáng. Một luồng ảo ảnh hiện ra: Lysandra đứng trên đỉnh vinh quang, khán giả phủ phục dưới chân, ánh sáng chiếu rọi, nhưng gương mặt cô lạnh lùng, không một cảm xúc. Cedric, Mirielle, tất cả chỉ còn là bóng mờ nhạt phía sau.

— Nếu đứng về phía ta, Lysandra, cô sẽ có mọi thứ. Quyền lực, danh tiếng, sự bất tử. Không ai dám động đến cô nữa.

Cedric đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt tóe lửa:

— Đủ rồi. Đừng mong cô ấy bán linh hồn cho bóng tối.

Lysandra nhìn thẳng vào mắt Valtor, giọng lạnh lùng, dứt khoát:

— Tôi không cần quyền lực đổi lấy sự cô độc. Tôi không cần vương miện nếu phải đánh đổi ánh sáng thật sự của mình.

Valtor cười khẩy, phẩy tay xóa tan ảo ảnh. Không gian rùng mình, lạnh lẽo hơn một bậc.

— Cô sẽ phải trả giá vì từ chối, Lysandra. Và cái giá ấy không chỉ mình cô gánh chịu.

Cánh cửa bật mở. Cedric kéo Lysandra đứng dậy, bước nhanh ra ngoài. Seraphina đứng chờ, mặt tái nhợt:

— Chị, Mirielle vừa lẻn vào khu vực cấm cùng một pháp sư áo tím khác. Họ hướng về phòng luyện thanh Nhà hát Cổ.

Cedric quay sang Lysandra, sắc mặt căng thẳng:

— Không ổn rồi. Mirielle đang hợp tác với Valtor. Seraphina, báo cho hiệp sĩ sân khấu. Lysandra, đi với anh, chúng ta phải ngăn họ trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.

Seraphina chạy biến vào bóng tối. Lysandra và Cedric lao về phía hành lang hẹp, nơi những bức tượng thần thoại lặng lẽ dõi theo. Không khí đặc quánh mùi nhang trầm và sợ hãi, như thể linh hồn bao đời nghệ sĩ đang gào thét trong im lặng.

Dưới tầng hầm, phòng luyện thanh cũ kỹ hiện ra. Cửa gỗ mục nát hé mở, bên trong là thứ âm thanh kỳ lạ—không phải giọng hát, mà là tiếng khóc, tiếng r*n r* của hàng trăm linh hồn bị giam cầm.

Cedric ra hiệu Lysandra lùi lại, rồi đẩy cửa. Mirielle quay lưng lại, mái tóc xanh phủ kín bờ vai, váy bạc lấp lánh phản chiếu ánh nến. Đối diện cô, Valtor đứng lặng, bàn tay phủ bóng lên cây đàn cổ.

Mirielle bắt đầu hát. Âm thanh đầu tiên vang lên, không rõ là nhạc hay lời nguyền. Lysandra sững người. Cô thấy mình bé nhỏ, run rẩy trước đám đông elf thuần huyết, nghe tiếng mẹ hát vọng qua cánh cửa đóng kín. Trong mắt cô, mọi thứ quay cuồng, nỗi sợ cũ dội về như sóng dữ.

Cedric siết chặt tay Lysandra, giọng thì thầm vang lên như một sợi dây kéo cô về thực tại:

— Nhìn anh đây. Đừng để mình chìm vào hố sâu của cô ta.

Valtor bước lại, giọng trầm, cuốn hút:

— Em chỉ cần hát, Mirielle. Ta sẽ lo phần còn lại. Chỉ một đêm nay, em sẽ trở thành huyền thoại.

Mirielle quay lại. Đôi mắt vàng kim rực sáng, môi cong lên thành nụ cười sắc như lưỡi dao:

— Em luôn được mọi người yêu thương, Lysandra. Chị thì chỉ là cái bóng, một vệt mờ dưới chân em. Em biết cảm giác ấy không? Cảm giác bị chính mẹ mình từ chối?

Lysandra hít sâu, ánh mắt tím long lanh quyết liệt. Cô gạt nỗi đau, triệu hồi ma pháp biểu diễn, tạo thành luồng sáng tím vây quanh.

— Chị có thể tự chiếu sáng. Không cần dựa vào bóng tối của ai. Nhưng nếu chị chọn con đường này, em sẽ phải ngăn cản.

Mirielle phá lên cười, tiếng cười vang vọng, chát chúa:

— Ngăn cản? Em nghĩ em có thể cứu được chị sao? Em đâu hiểu chị đã trải qua những gì.

Valtor vươn tay, ma pháp ánh sáng và bóng tối tràn ra. Căn phòng chao đảo. Từng tấm gương vỡ vụn, ảo ảnh kinh hoàng hiện lên: Lysandra ngã quỵ, Cedric bị kéo xuống hố sâu, Mirielle ngồi trên ngai vàng khóc trong đơn độc, mẹ họ lạnh lùng quay lưng bỏ đi.

Cedric rút nhẫn ruby, một làn sương đen cuốn lấy Lysandra, tách cô khỏi những ảo giác tàn khốc. Anh thì thầm:

— Anh ở đây. Em là ánh sáng của chính mình.

Lysandra nhắm mắt, tập trung mọi cảm xúc—sợ hãi, bất lực, khát vọng sống sót—chuyển hóa thành từng tia sáng tím cuộn quanh thân thể. Cô nhìn vào mắt Mirielle, giọng vang vọng, dứt khoát:

— Nếu muốn được công nhận, hãy dùng chính tài năng của mình. Bóng tối chỉ khiến chị đánh mất bản thân.

Mirielle ngừng hát, vai run lên. Trong thoáng chốc, đôi mắt vàng kim long lanh nước. Nhưng rồi, cô lại ngẩng đầu, ánh nhìn sắc lạnh.

Valtor không chần chừ, vung tay. Một cơn lốc bóng tối cuốn phăng mọi vật. Lysandra cảm thấy ký ức bị xé toạc, nỗi đau cũ trỗi dậy, những giọng nói chế nhạo, những bàn tay đẩy ngã. Nhưng lần này, cô không lùi lại. Ma pháp biểu diễn rực sáng, quét sạch mọi ảo ảnh. Căn phòng chợt tĩnh lặng.

Valtor gằn giọng, mắt tối sầm:

— Em không thể làm chủ ánh sáng nếu cứ vướng víu vào quá khứ, Mirielle.

Mirielle ôm đầu, gào lên. Ma pháp âm thanh vỡ vụn, gương vỡ tan, tường đá nứt rạn. Lysandra lao tới, ôm chặt lấy chị, giọng tha thiết:

— Đừng để hắn điều khiển nỗi đau của chị. Đừng để bóng tối nuốt chửng mình.

Valtor lùi lại, môi nhếch lên đầy nhạo báng:

— Tình cảm? Lòng trắc ẩn? Chỉ là điểm yếu của những kẻ yếu đuối thôi. Ta sẽ cho các ngươi thấy quyền lực thực sự.Hắn biến mất vào làn khói tím, để lại Mirielle ngã gục trong vòng tay Lysandra. Cedric chạy tới, giúp Lysandra đỡ lấy Mirielle.

Tiếng chuông báo động vang lên. Seraphina lao vào, mặt tái xanh:

— Nhà hát bị phong tỏa rồi! Hội đồng vừa ra lệnh bắt giữ Lysandra vì cáo buộc thao túng cảm xúc khán giả! Hiệp sĩ sân khấu đang lục soát toàn bộ tòa nhà!

Cedric kéo Lysandra đứng dậy, giọng lạnh như thép:

— Chúng ta phải đi ngay. Seraphina, em lo cho Mirielle, tìm đường rút. Anh và Lysandra sẽ đánh lạc hướng bọn họ.

Lysandra cúi sát Mirielle, giọng nghẹn lại:

— Chị, tỉnh lại đi. Đừng để bóng tối thắng.

Mirielle run rẩy, thì thào:

— Valtor… hắn muốn máu elf lai… nghi lễ bất tử… đừng để hắn thành công…

Cô ngất lịm. Seraphina gật đầu, dìu Mirielle ra cửa sau. Cedric nắm tay Lysandra, kéo cô lao qua hành lang tối, tiếng bước chân hiệp sĩ sân khấu vang lên rầm rập phía sau. Không khí đặc quánh mùi sợ hãi và phấn khích, như cả tòa nhà đang chực bùng nổ.

Họ băng qua dãy cầu thang xoắn ốc, xuống tầng hầm phủ bụi. Cedric sử dụng ma thuật bóng ma, tạo màn sương dày đặc che phủ hai người. Lysandra bám sát anh, tim đập dồn dập. Họ luồn lách qua những căn phòng bỏ hoang, nơi ánh sáng chỉ là vệt mờ le lói trên nền đá lạnh.

Ở một khúc quanh, cánh cửa nhỏ hiện ra. Cedric kéo Lysandra vào, đóng sập lại. Tiếng bước chân, tiếng hò hét vọng qua khe cửa, mỗi lúc một gần.

Lysandra dựa vào tường, th* d*c. Cedric cúi xuống, trán chạm trán Lysandra, thì thầm:

— Anh sẽ bảo vệ em. Dù là Valtor, hay bất cứ ai.

Lysandra cười mệt mỏi, bàn tay dịu dàng chạm má Cedric:

— Em không sợ bóng tối. Em chỉ sợ… mất anh.

Cedric khẽ cười, hôn lên trán Lysandra:

— Em sẽ không bao giờ mất anh. Dù thế giới này có sụp đổ, anh vẫn ở bên em.

Tiếng chân rầm rập lại gần. Cedric kéo Lysandra rời khỏi phòng, men theo hành lang ngầm, bóng họ hòa vào những mảng tối loang lổ trên tường.

Ở góc khuất, Seraphina xuất hiện, mặt lấm tấm mồ hôi, thở gấp:

— Em đưa được Mirielle ra ngoài! Nhưng nghe này—Valtor đã tập hợp gần hết pháp sư ánh sáng về phe mình. Hắn chuẩn bị nghi lễ ngay đêm nay!

Lysandra cau mày:

— Nghi lễ gì?

Seraphina nuốt khan:

— Nghi lễ Bất Tử. Hắn cần máu elf lai của chị, sức mạnh bóng tối của Cedric, và sự hợp tác của Mirielle để hoàn tất.

Cedric siết tay Lysandra, ánh mắt rực lửa:

— Hắn định dùng em làm vật hiến tế cho quyền lực vĩnh hằng.

Seraphina run rẩy:

— Em còn nghe thấy… những linh hồn minh tinh bị phong ấn quanh phòng luyện thanh. Không phải người sống. Có thể, Valtor đã bắt đầu thao túng cả linh hồn sân khấu.

Lysandra nhắm mắt, lắng nghe. Một cơn gió lạnh lùa qua, mang theo tiếng thì thầm mơ hồ: “Đừng để ánh sáng bị bóng tối nuốt chửng…”

Cô mở mắt, giọng rắn rỏi:

— Em sẽ liên lạc với linh hồn sân khấu cổ xưa. Họ là hy vọng duy nhất để phá vòng phong ấn của Valtor.

Cedric gật đầu:

— Anh sẽ bảo vệ em. Dù phải đối đầu cả Hội đồng Nghệ thuật.

Seraphina siết lấy tay Lysandra:

— Em sẽ tìm cách minh oan cho chị. Em không để ai chạm vào thần tượng của mình đâu!

Tiếng chuông báo động vang lên, dữ dội hơn. Họ lao qua hành lang ngầm, bóng ba người đổ dài dưới ánh đèn leo lét. Tiếng hò hét, tiếng giày dậm, tiếng hát ma mị hòa vào nhau thành bản hợp xướng hỗn loạn.

Ở cuối hành lang, cánh cửa đá khắc phù văn cổ xưa hiện ra. Lysandra dừng lại, đặt tay lên cửa, thì thầm bằng ngôn ngữ elf:

— Hỡi linh hồn sân khấu, nếu các ngài còn tồn tại, xin hãy chỉ đường cho chúng tôi…

Một luồng sáng tím nhạt len qua kẽ đá, dẫn họ vào căn phòng tối om. Hàng trăm mặt nạ cổ treo lơ lửng, đôi mắt trống rỗng dõi theo từng cử động.

Lysandra run lên, nhưng vẫn tiến tới. Cedric đứng sát lưng cô, che chắn mọi nguy hiểm vô hình. Seraphina nắm chặt bùa lông vũ, hơi thở dồn dập.

Một chiếc mặt nạ rơi xuống, đập vào chân Lysandra. Từ bóng tối, tiếng thì thầm vang lên, khản đặc:

— Lysandra… Đừng để huyết mạch elf lai bị vấy bẩn bởi bóng tối bất tử…

Lysandra kiên định trả lời:

— Tôi không để Valtor thao túng các ngài. Xin hãy giúp tôi phá vỡ nghi lễ hắc ám.

Những chiếc mặt nạ rung lên, ánh sáng tím tỏa ra. Một giọng nữ vang vọng, vừa xa lạ vừa thân quen:

— Con gái ta… Nếu muốn cứu mọi người, hãy tìm chiếc chìa khóa dưới hố sâu Nhà hát. Nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới…

Lysandra sững người. Cedric vòng tay ôm lấy cô, thì thầm:

— Em không đơn độc. Anh và Seraphina luôn ở bên em.

Cánh cửa đá tự động khép lại phía sau, bỏ lại tiếng thì thầm lạnh lẽo.

Bên trên, Valtor đứng trên ban công Nhà hát Bất Tử, áo choàng tím bay phần phật. Hắn giơ cao lọ pha lê chứa máu elf ngưng tụ, giọng vang vọng:

— Đêm nay, ánh sáng bất tử sẽ thuộc về ta. Không gì có thể ngăn cản.

Bóng tối tràn ra, nuốt chửng mọi ánh đèn.

Trong căn phòng mặt nạ, Lysandra nắm chặt tay Cedric, mắt ánh lên quyết tâm.

Bên ngoài, tiếng hát ma quái của Mirielle vang vọng, kéo theo những linh hồn vất vưởng. Bản hợp xướng của bóng tối và ánh sáng bắt đầu, mở màn cho trận chiến cuối cùng—nơi mọi bí mật sẽ bị phơi bày, không ai biết ai còn sống sót bước ra khỏi màn nhung.

Sân khấu đã sẵn sàng cho ván cờ sinh tử. Tiếng vỗ tay vô hình vang lên từ bóng tối, thúc giục cuộc đối đầu không khoan nhượng.

Và phía sau mọi hào quang, bóng ma vẫn lặng lẽ chờ thời.