Âm thanh của tiếng vỗ tay đã lùi xa, để lại trong không gian một quầng sáng lặng câm, nặng nề. Lysandra bước khỏi sân khấu, từng bước chân dội lên nền gỗ lạnh như nhắc nhở về bóng tối đang chực chờ sau ánh đèn. Cô lặng lẽ len qua những hành lang u ám, hơi thở phả ra làn sương mỏng. Mỗi khung cửa, mỗi bức tường đều in bóng những kẻ từng mơ mình là bất tử, nay chỉ còn là tiếng vọng xa xăm.
Gió lạnh rít qua khe cửa, kéo theo mùi nấm mốc và tro bụi cũ kỹ. Lysandra dừng lại trước một căn phòng nhỏ cuối hành lang—nơi chưa từng được ai nhắc tới. Cô chạm tay vào nắm cửa, cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng. Khi cánh cửa hé mở, một làn sương bạc dâng lên, phủ kín mọi góc tối. Ở giữa phòng, một bóng người phụ nữ đứng sừng sững, mái tóc trắng dài chạm đất, áo choàng xưa cũ phủ lên thân hình mong manh, đôi mắt sâu thẳm ánh bạc nhìn xoáy vào Lysandra.
Không cần lời giới thiệu, Lysandra cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể cổ xưa, xa lạ mà quen thuộc đến rợn người. Giọng nói không thành tiếng vang vọng trong đầu cô, như nhạc nền lạc điệu của một vở bi kịch đã kéo dài quá lâu.
— Lysandra Veyron, ngươi đã nghe tiếng gọi của sân khấu.
Cô nuốt khan, đôi tay run nhẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi người phụ nữ kia.
— Bà là ai? Tại sao tôi luôn cảm thấy có ai đó dõi theo mình?
— Ta là Kassandra. Linh hồn đầu tiên bị giam cầm bởi Lời Nguyền Hào Quang. Hàng trăm năm qua, ta chứng kiến từng thế hệ minh tinh nối tiếp nhau sa vào vòng lặp bất tử, để rồi trở thành tù nhân của chính ánh sáng mình ao ước.
Câu nói như mũi dao lạnh lẽo cứa vào tâm trí Lysandra. Dòng máu elf trong cô rần rật, như thể một bản giao hưởng cổ xưa vừa được đánh thức. Cô tiến thêm một bước, thì thầm:
— Lời nguyền đó là gì? Có phải vì thế mà tôi luôn thấy mình lạc lõng trên sân khấu?
Kassandra lướt lại gần. Sương lạnh quấn lấy Lysandra, khiến mọi giác quan như đông cứng. Giọng nói của linh hồn trở nên sắc lạnh:
— Những ai bước lên sân khấu này, khi ánh đèn rọi xuống, đều phải đánh đổi linh hồn lấy hào quang. Họ được bất tử, nhưng sẽ mãi bị trói buộc bởi chính khát vọng của mình. Chỉ có kẻ mang dòng máu giao hòa giữa elf và người, sở hữu Ma pháp Biểu Diễn thuần khiết mới có thể phá vỡ xiềng xích ấy.
Lysandra rùng mình. Những câu chuyện cổ tích, những cảnh báo mơ hồ về Nhà hát Bất Tử, tất cả đều trở thành sự thật tàn nhẫn.
— Còn Cedric? Anh ấy cũng bị giam cầm bởi lời nguyền này ư?
Kassandra gật đầu, ánh nhìn u buồn:
— Cedric là minh tinh bóng tối, linh hồn cũng bị lưới kịch trói chặt. Nhưng ngươi… ngươi là mảnh ghép cuối cùng mà Valtor cần. Hắn sẽ dùng ngươi để hoàn tất nghi lễ bất tử, kiểm soát mọi linh hồn trên sân khấu này.
Lysandra nghe như máu đông lại trong huyết quản. Cô chao đảo, bám vào bàn trang điểm cũ kỹ.
— Vì sao lại là tôi? Chỉ vì tôi là con lai, hay còn điều gì nữa?
Kassandra im lặng một thoáng, ánh mắt sâu thêm một tầng u tối.
— Ngươi là kết tinh của hai thế giới. Và… mẹ ngươi là người duy nhất từng dám chống lại lời nguyền này. Bà đã thất bại, và giờ đến lượt ngươi.
Một tiếng động khẽ vang ngoài cửa kéo Lysandra về thực tại. Cedric xuất hiện, bóng áo khoác đen nổi bật trong sương bạc. Ánh mắt xám bạc của anh ánh lên nỗi lo lắng pha lẫn sợ hãi.
— Em ở đây à? Em không sao chứ?
Lysandra quay lại, cố giấu đi cơn run rẩy.
— Em vừa gặp một linh hồn sân khấu. Bà ấy kể cho em về Lời Nguyền Hào Quang… và về Valtor.
Cedric đứng lặng. Đôi môi mím chặt, ánh mắt vụt tối lại.
— Anh từng nghe kể về nó, nhưng chưa bao giờ dám tin. Chỉ biết, từ ngày trở thành minh tinh, mỗi đêm đều như có bàn tay lạnh giá bóp nghẹt linh hồn mình. Anh sợ một ngày sẽ không còn là chính mình nữa.
Lysandra đặt tay lên bàn tay anh, cảm nhận nỗi sợ lặng lẽ truyền sang mình.
— Anh nghĩ Valtor là người tạo ra lời nguyền này sao?
Cedric lắc đầu, giọng trầm hẳn:
— Hắn có thể không phải kẻ tạo ra, nhưng chắc chắn là kẻ thao túng và lợi dụng nó. Hắn muốn mọi nghệ sĩ trở thành con rối trong tay mình, kể cả anh… và em.
Lysandra im lặng. Trong đầu cô, ký ức về mẹ và người cha bí ẩn lướt qua như mảnh gương vỡ. Đột ngột, Seraphina xuất hiện ở ngưỡng cửa, thở gấp, mắt xanh lục ánh lên cảnh giác.
— Lysandra, có người muốn gặp em dưới hầm sân khấu. Họ bảo là một khán giả cũ, nhưng em nên cẩn thận.
Lysandra gật đầu, khoác lại áo choàng nguyệt quế. Cô đi xuống hành lang, Cedric và Seraphina lặng lẽ theo sau. Ánh đèn vàng nhợt nhạt trải dài, kéo bóng ba người dài lê thê trên tường đá.
Cánh cửa hầm mở ra, mùi ẩm mốc và bụi tro tràn ngập. Trong ánh sáng leo lét, một người đàn ông già ngồi co ro trên ghế gỗ, lưng còng, tóc bạc rối bù, mắt nâu đục vẩn đục như màn sương không tan.
— Ngài là ai? — Lysandra hỏi.
Lão già không trả lời ngay. Chỉ lặng lẽ nhìn Lysandra, rồi nhìn Cedric. Đến lúc giọng ông vang lên, nó khàn đặc như tiếng dương cầm cũ.
— Ta từng là quản lý của Nhà hát này, trước khi Valtor xuất hiện. Ta biết về Lời Nguyền Hào Quang, và vai trò của các người trong ván cờ này.
Seraphina siết tay Lysandra, thì thào:
— Có nên tin ông ta không?
Lão già cười nhạt, giọng chua chát:
— Các cô cậu đâu còn lựa chọn nào. Lời nguyền đã bắt đầu lan rộng. Đêm nay, nếu không ai phá vỡ nó, một linh hồn nữa sẽ bị nuốt chửng.
Lysandra nhìn Cedric, rồi nhìn thẳng vào lão già:
— Ông muốn gì từ chúng tôi?
— Ta muốn các người sống sót. Ta muốn ánh sáng thật sự soi rọi Nhà hát này, không phải thứ ánh sáng giả dối Valtor dựng lên. Nhưng hãy nhớ: trong nghi lễ bất tử mà Valtor chuẩn bị, chỉ cần một sơ suất, linh hồn các người sẽ tan biến, không bao giờ được siêu thoát.
Cedric nắm chặt tay Lysandra, giọng anh trầm khàn:
— Làm sao để phá vỡ lời nguyền?
Lão già nhắm mắt, như lục lọi trong ký ức cũ:
— Có một đoạn kịch bị cấm. Đó là ma pháp nguyên bản của Nhà hát, là lời hát giải thoát linh hồn minh tinh. Nó bị giấu trong hầm tối, chỉ người mang dòng máu elf lai người mới mở được cánh cửa ấy.
Lysandra cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc xương sống.
— Nếu tìm được đoạn kịch đó, chúng tôi có thể cứu các linh hồn bị giam cầm?
— Đúng. Nhưng các người phải diễn nó trước mặt Valtor, phải đối diện với sự thật về chính mình. Đổi lại, mọi bí mật sẽ bị phơi bày—kể cả về cha ruột của ngươi, Lysandra.
Cô chết lặng. Cedric siết chặt tay cô hơn, như truyền cho cô một phần sức mạnh. Lão già đứng dậy, chậm chạp tiến lại, đặt vào tay Lysandra một chiếc chìa khóa bạc chạm trổ hình nguyệt quế.
— Hãy xuống tầng hầm sâu nhất. Đừng tin bất kỳ ai, kể cả người thân cận nhất. Lời nguyền không chỉ là giam cầm. Nó còn là sự phản bội, tham vọng và khao khát được công nhận. Hãy nhớ lấy.
Ông quay đi, bóng lưng khuất dần vào bóng tối. Lysandra nắm chặt chìa khóa, tim đập dồn dập.
Cedric và Seraphina đưa cô trở lại phòng hóa trang. Không ai nói gì, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng. Lysandra ngồi lặng trước gương, ngón tay miết nhẹ lên mặt kính mờ. Trong gương, hình ảnh cô nhòe đi, như thể có một linh hồn khác đang dõi theo.Tiếng gõ cửa vang lên. Mirielle bước vào, gương mặt nghiêm nghị, môi mím chặt.
— Lysandra, tôi cần nói chuyện riêng với cô.
Seraphina hơi nhích lại, nhưng Lysandra ra hiệu cứ để Mirielle vào. Không gian bỗng nặng nề, đặc quánh.
Mirielle nhìn Lysandra, ánh mắt vàng kim lóe lên tia sáng lạ lùng.
— Trên sân khấu, cô đã làm gì? Tôi cảm nhận được một ma pháp rất cổ, rất mạnh, không giống bất kỳ thứ gì từng thấy.
— Đó là Ma pháp Biểu Diễn. Nhưng tôi vừa biết nó cũng là một phần của Lời Nguyền Hào Quang.
Mirielle cười nhạt:
— Vậy ra, chúng ta đều chỉ là quân cờ trong trò chơi của Valtor? Tôi từng nghĩ mình sẽ chiếm lấy mọi ánh sáng, nhưng càng tiến gần, tôi càng thấy lạnh lẽo và đơn độc.
Lysandra nhìn sâu vào mắt Mirielle, nhận ra trong đó là một nỗi sợ hãi chưa từng lộ diện.
— Cô cũng cảm thấy bị giam cầm bởi sân khấu này?
Mirielle khẽ gật đầu, giọng khản đặc:
— Mỗi đêm, tôi nghe tiếng khóc của những linh hồn không tên, những người từng là minh tinh, giờ chỉ là ảo ảnh dưới hầm sâu. Lysandra, nếu cô tìm được cách phá vỡ lời nguyền… hãy cho tôi đi cùng.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài. Lysandra gật đầu, không hứa hẹn gì, chỉ là một sự đồng cảm lặng lẽ giữa hai kẻ cùng bị bóng tối nuốt chửng.
Mirielle rời đi, để lại Lysandra một mình với bóng đêm và những câu hỏi chưa lời giải.
***
Nửa đêm. Lysandra rời phòng, chìa khóa bạc trong tay. Cedric chờ sẵn ở cuối hành lang, ánh mắt xám bạc rực sáng.
— Em định đi đâu? — Anh hỏi, giọng trầm thấp.
— Xuống hầm sâu nhất. Em phải tìm đoạn kịch cấm.
Cedric bước tới, nắm lấy tay Lysandra.
— Anh đi cùng em.
Cả hai lặng lẽ băng qua hành lang, xuống cầu thang đá ẩm lạnh. Seraphina đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt lấp lánh bất an, nhưng không ngăn cản.
Tầng hầm lạnh giá, mùi mốc và tiếng r*n r* vang vọng như hơi thở của những linh hồn bị lãng quên. Lysandra lần theo vách tường, dừng lại trước một cánh cửa đá lớn phủ đầy rêu xanh. Cô tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ, giữa phòng đặt một chiếc rương gỗ mục nát.
Cedric cảnh giác nhìn quanh, bóng tối như có hình thù lởn vởn quanh họ. Lysandra ngồi xuống, run rẩy mở nắp rương. Bên trong là một cuộn giấy da cũ, bên cạnh là một mặt nạ bạc phủ bụi.
Cô cầm cuộn giấy, mở ra. Những dòng chữ elf cổ xưa hiện lên, ánh lên dưới tia sáng tím từ mắt Lysandra.
— Đoạn kịch cấm… — Lysandra thì thầm, đọc lướt từng dòng, cảm nhận ma pháp trào dâng trong huyết quản.
Cedric nhìn sang, mắt tối lại khi thấy mặt nạ bạc.
— Đó là mặt nạ của Kassandra. Chỉ người mang nó mới đủ sức diễn đoạn kịch ấy. Nhưng ai cũng biết, mặt nạ này từng đốt cháy linh hồn bao thế hệ minh tinh.
Lysandra cầm mặt nạ lên, hơi lạnh thấm vào tận xương tủy. Cô nhìn Cedric, ánh mắt kiên định:
— Nếu em không làm, sẽ không ai được tự do. Kể cả anh.
Cedric không nói gì, chỉ siết chặt tay cô, ánh mắt đầy lo lắng lẫn tự hào.
Tiếng động lớn vang lên trên đầu. Tiếng bước chân gấp gáp, tiếng la hét của nghệ sĩ vang vọng xuống tầng hầm. Lysandra vội cuộn giấy lại, giấu mặt nạ vào áo choàng. Cả hai lao lên cầu thang, trở lại hành lang.
Khán phòng hỗn loạn. Minh tinh chạy tán loạn, tiếng hô hoán vang dội. Sàn sân khấu nứt vỡ, ánh đèn nhấp nháy loạn xạ. Valtor đứng giữa trung tâm, áo choàng tím cuộn quanh người như rắn độc. Mắt hắn lóe lên, môi cong thành nụ cười hiểm ác.
— Lysandra, giao đoạn kịch cấm ra đây!
Lysandra lùi lại, Cedric chắn trước, ma pháp bóng tối cuộn quanh.
— Chỉ bước qua xác ta, Valtor!
Valtor nhún vai, tay vung lên. Một luồng sáng đen bắn thẳng về phía Lysandra, cuốn cô ngã nhào xuống sàn lạnh. Cảm giác lạnh giá xuyên thấu tâm can, như có hàng trăm bàn tay níu giữ linh hồn. Cedric gào lên, lao tới tấn công, nhưng Valtor chỉ phẩy tay—anh văng vào tường, máu rỉ trên môi.
— Ngươi nghĩ mình có thể bảo vệ cô ta mãi sao, Cedric? Ngươi cũng chỉ là một con rối bất tử trong tay ta!
Lysandra vùng dậy, ánh mắt tím bùng sáng. Cô rút mặt nạ bạc, đeo lên mặt. Luồng sáng bạc tỏa ra, cuốn lấy bóng tối. Valtor khựng lại, mắt hắn trợn trừng kinh ngạc.
— Ngươi dám…!
Ma pháp Biểu Diễn hòa cùng sức mạnh mặt nạ, tạo thành ảo ảnh các linh hồn minh tinh xưa hiện lên quanh Lysandra. Tất cả đồng thanh hát, tiếng hát vang dội xuyên mọi lớp tường, mọi lời nguyền.
Valtor lùi lại, gầm lên:
— Đủ rồi! Ngưng lại!
Sàn sân khấu nứt ra, ánh sáng bạc tuôn trào, nuốt chửng bóng tối. Lysandra cảm nhận linh hồn mình như bị kéo căng, chực tan vỡ. Trong khoảnh khắc, cô thấy cha ruột—một người đàn ông tóc đen, mắt sâu thẳm, đứng lặng trong màn sương. Ông thì thầm:
— Con phải lựa chọn: hoặc cứu tất cả, hoặc cứu chính mình.
Nước mắt Lysandra chảy dài dưới mặt nạ. Cô chọn tất cả.
Sân khấu nổ tung trong ánh sáng bạc. Valtor gào thét, thân hình tan thành làn khói đen, cuốn vào bóng tối. Cedric bò dậy, lao tới ôm lấy Lysandra, kéo cô ra khỏi tâm bão ma pháp.
Cô ngã vào vòng tay anh, th* d*c, mặt nạ bạc rơi xuống vỡ tan. Khắp khán phòng, các linh hồn minh tinh hiện lên, mỉm cười cảm ơn rồi tan biến vào không khí.
Nhưng ngay lúc đó, từ góc tối, Mirielle xuất hiện, ánh mắt vàng kim rực cháy. Cô cầm trong tay một mảnh mặt nạ vỡ, thì thào:
— Lời nguyền chưa hết đâu, Lysandra. Đoạn kịch cấm chỉ là khởi đầu. Bóng tối lớn nhất vẫn còn phía sau.
Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng. Trên ban công, Valtor hiện hình, gương mặt méo mó trong bóng tối.
— Các ngươi tưởng mình đã thắng sao? Ván cờ mới chỉ bắt đầu. Đêm nay, một linh hồn sẽ phải trả giá. Và ta đã chọn được con tốt của mình.
Tiếng chuông báo động vang lên, dội khắp Nhà hát. Lysandra ngẩng đầu, ánh mắt tím bùng lên dữ dội, nhưng trong lòng, một nỗi nghi ngờ đã nảy mầm: Cha ruột là ai? Vì sao lại là cô? Và Cedric—anh đứng ở đâu trong ván cờ này?
Sân khấu chìm trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng gió hú và lời nguyền chưa được tháo gỡ. Lysandra siết chặt tay Cedric, chuẩn bị cho màn kịch mới—nơi mọi bí mật sẽ bị phơi bày dưới ánh sáng bất tử.