Ánh Sáng Ký Ức

Chương 6: Thử Thách Tình Bạn

Ngọc Linh nằm trên mặt đất, ánh mắt mở trừng trừng, đôi tay ôm lấy vết thương ở bụng. Cô không thể tin rằng mình đã bị tấn công. Cơn đau nhói kéo đến từng cơn, nhưng điều làm cô hoảng loạn hơn cả chính là cái nhìn đầy lo lắng của Minh Ánh đang đứng bên cạnh.

“Ngọc Linh! Cậu có sao không?” Minh Ánh quỳ xuống, đôi tay run rẩy, không biết phải làm gì. Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của Ngọc Linh.

“Minh Ánh… tôi…” Ngọc Linh cố gắng mỉm cười, nhưng chỉ khiến cho cơn đau thêm phần dữ dội. “Cứu… cứu Thiên Vũ trước…”

“Không! Cậu quan trọng hơn!” Minh Ánh gắt lên, đôi mắt ngấn lệ. “Chúng ta có thể tìm cách khác, nhưng không thể để cậu….”

“Cứu cậu ấy… trước…” Ngọc Linh mệt mỏi lắc đầu, cố gắng giữ vững tinh thần. Cô đã từng nói rằng tình bạn là điều quý giá nhất, và giờ phút này, cô không muốn Minh Ánh phải chịu thêm gánh nặng.

Minh Ánh nhìn bạn, lòng dấy lên nỗi xót xa. Thiên Vũ đang ở đâu đó, có thể đang gặp nguy hiểm. Nhưng Ngọc Linh cũng không thể bỏ mặc. Cuộc chiến không chỉ giữa họ và Hoàng Anh, mà còn là những mảnh ghép của quá khứ cần được giải mã.

“Cậu… cậu sẽ ổn chứ?” Minh Ánh hỏi, giọng run rẩy.

“Đừng lo… chỉ cần cậu cứu Thiên Vũ…” Ngọc Linh nhắm mắt lại, nhưng Minh Ánh biết cô ấy vẫn đang cố gắng chiến đấu với cơn đau.

Quyết định phải đưa ra ngay lập tức. Cô nhìn quanh, không gian xung quanh như thu hẹp lại. Một giọng nói vang lên trong đầu, nhắc nhở cô về sứ mệnh của mình. Thiên Vũ cần cô, nhưng Ngọc Linh cũng cần cô. Giữa hai lựa chọn, Minh Ánh cảm thấy như đứng giữa một ngã ba đường.

“Ngọc Linh, cậu hứa với tôi sẽ không từ bỏ, được không?” Minh Ánh nắm chặt tay bạn. “Cậu phải chiến đấu!”

“Chỉ cần cậu… không bỏ cuộc…” Ngọc Linh thì thào, ánh mắt mờ dần.

“Không! Cậu không được như vậy!” Minh Ánh cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm. Cô đứng dậy, quyết tâm bùng cháy trong lòng. “Tôi sẽ cứu cậu và cả Thiên Vũ! Tôi không thể để mọi thứ kết thúc như thế này!”

Minh Ánh quay đi, lòng đầy căm phẫn. Cô không thể để Hoàng Anh chiến thắng. Cô phải tìm kiếm Thiên Vũ ngay lập tức, nhưng không thể quên Ngọc Linh. Cô sẽ trở lại, sẽ tìm cách cứu bạn.

Khi bước ra khỏi khu vực tấn công, lòng Minh Ánh như bị xé nát. Cô chạy nhanh về phía địa điểm mà cô biết Thiên Vũ đang bị giam giữ. Mọi thứ xung quanh như trở thành một bức tranh mờ ảo, chỉ còn lại hình ảnh của Ngọc Linh trong tâm trí cô.

“Minh Ánh!” Một giọng nói cất lên từ phía sau. Minh Quân, với vẻ mặt nghiêm túc, xuất hiện. “Tôi đã nghe thấy tiếng súng. Cô không thể đi một mình!”

“Tôi phải cứu Thiên Vũ!” Minh Ánh đáp, không thể dừng lại. “Ngọc Linh… cô ấy…”

“Tôi biết,” Minh Quân cắt ngang, giọng anh trầm xuống. “Nhưng nếu cô không cẩn thận, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Chúng ta cần kế hoạch.”

“Không có thời gian cho kế hoạch!” Minh Ánh kêu lên, nhưng giọng cô đã yếu đi.

“Tôi sẽ đi cùng cô,” Minh Quân quyết định, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ tìm cách giải cứu Thiên Vũ và sau đó quay lại cứu Ngọc Linh.”

Minh Ánh cảm thấy một chút ấm áp trong lòng. Họ không đơn độc. Cô gật đầu, mặc dù sự lo lắng vẫn hiện hữu. “Cảm ơn… nhưng chúng ta phải nhanh lên!”Cả hai lao về phía trước, từng bước chân như đạp lên sự căng thẳng. Trong lòng Minh Ánh, một sự đấu tranh nội tâm diễn ra. Cô có thể trở thành người hùng, nhưng cái giá phải trả có thể là quá lớn. Cô không thể để mọi thứ trở thành một cơn ác mộng.

Khi đến gần nơi Thiên Vũ bị giam giữ, Minh Ánh nghe thấy tiếng động lạ. Cô dừng lại, đưa tay ra hiệu cho Minh Quân. “Có ai đó ở gần đây.”

“Hãy cẩn thận,” Minh Quân thì thầm, ánh mắt sắc bén. Họ lén lút tiếp cận, từng bước chân nhẹ nhàng như những bóng ma.

Ngọn đèn le lói từ một góc tối làm sáng lên một phần khuôn mặt của Thiên Vũ. Anh đang ngồi gục xuống, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn toát lên sự kiên cường. Minh Ánh cảm thấy như tim mình ngừng đập.

“Thiên Vũ!” Cô thì thào, nhưng không dám kêu lớn.

Anh ngẩng lên, ánh mắt bất ngờ. “Minh Ánh?” Giọng nói của anh vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.

“Chúng ta đến cứu anh!” Minh Ánh mỉm cười, nhưng trong lòng lại đầy lo âu. “Có thể sẽ có nguy hiểm… nhưng chúng ta sẽ làm được!”

“Đừng… không thể…” Thiên Vũ lắc đầu, giọng anh yếu ớt. “Hoàng Anh… hắn sẽ không để các em rời đi dễ dàng.”

“Chúng ta sẽ không để hắn thắng!” Minh Quân nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!”

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động vang lên, và cánh cửa mở ra. Hoàng Anh xuất hiện, khuôn mặt hắn lạnh lùng như băng. “Ôi, không ngờ các người lại tìm thấy nhau nhanh đến vậy.”

Minh Ánh cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Hoàng Anh! Buông Thiên Vũ ra!”

“Cô nghĩ mình có thể cứu được hắn sao?” Hắn cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Cô không biết rằng trong tay tôi, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.”

“Cô ấy sẽ không để anh tiếp tục thao túng mọi người!” Minh Quân lớn tiếng, nhưng trong lòng Minh Ánh biết rằng mọi thứ đang trở nên tồi tệ hơn.

“Thật tội nghiệp,” Hoàng Anh bước vào, châm chọc. “Tôi đã chờ đợi ngày này. Ngày mà cô sẽ nhận ra sức mạnh của mình không đủ để chống lại tôi.”

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Minh Ánh thét lên, nhưng nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Cô cảm thấy như mọi thứ đang tuột khỏi tầm tay.

“Rất tốt, hãy để tôi xem các người sẽ làm gì tiếp theo,” Hoàng Anh cười lạnh, ánh mắt lấp lánh sự độc ác. “Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.”

Minh Ánh không biết mình phải làm gì. Thời gian như ngừng lại, và những lựa chọn trong đầu cô trở nên mờ mịt. Cô nhìn về phía Thiên Vũ, rồi nhìn về phía Ngọc Linh, hình ảnh của bạn như một ngọn đèn sáng trong bóng tối.

Cô không thể để mọi thứ kết thúc ở đây. Cô sẽ không để những ký ức đau thương một lần nữa chiếm lấy cuộc sống của mình. Giữa những lựa chọn, Minh Ánh cảm nhận được sức mạnh từ bên trong, một quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy.

“Chúng ta sẽ chiến đấu!” Cô khẳng định, lòng đầy lửa thiêng. “Cho đến cùng!”

Một cuộc chiến mới bắt đầu, và Minh Ánh biết rằng ánh sáng sẽ không bao giờ tắt nếu như cô còn đứng vững.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn