Ánh Sáng Ký Ức

Chương 1: Quá Khứ Đau Thương

Sau

Minh Ánh tỉnh dậy trong một không gian quen thuộc nhưng lại lạ lẫm. Cô nằm trên giường, ánh sáng dịu dàng từ cửa sổ chiếu vào, tạo thành những vệt sáng lung linh trên sàn nhà. Mọi thứ xung quanh đều gợi nhớ về những kỷ niệm đã xa. Cô đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự tê tái từ cú va chạm mạnh mẽ trong giấc mơ. Nhưng giấc mơ ấy không phải chỉ là một cơn ác mộng, mà là ký ức đau thương mà cô đã cố gắng chôn vùi.

"Minh Ánh!" Giọng nói quen thuộc của Ngọc Linh vang lên từ ngoài cửa. Cô bạn luôn tràn đầy năng lượng, dù có thể là một chút ồn ào, nhưng lại là niềm an ủi lớn nhất trong cuộc sống của Minh Ánh.

"Vào đi," Minh Ánh trả lời, cố gắng che giấu sự bối rối trong lòng.

Ngọc Linh mở cửa, bước vào với nụ cười tươi rói. "Cậu đã dậy rồi. Tớ đã chuẩn bị bữa sáng, cậu không thể bỏ lỡ đâu!" Cô nói, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết.

"Ừm, tớ sẽ xuống ngay." Minh Ánh gật đầu, nhưng trong lòng lại không thể ngừng nghĩ về những gì vừa xảy ra. Những hình ảnh mờ ảo, âm thanh của tiếng xe phanh gấp, và gương mặt Thiên Vũ - người đã ra đi mãi mãi.

Khi đã ngồi vào bàn ăn, Minh Ánh cố gắng tập trung vào những món ăn ngon mà Ngọc Linh đã chuẩn bị. Nhưng từng miếng thức ăn lại nhắc nhở cô về những điều đã mất. "Cậu có thấy lạ không?" Cô hỏi, giọng điệu có phần chần chừ.

Ngọc Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong trẻo nhìn cô. "Lạ? Ý cậu là gì?"

"Chúng ta đã từng có một khoảng thời gian rất vui vẻ. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đang thay đổi." Minh Ánh chậm rãi nói, cố gắng tìm ra từ ngữ để diễn đạt những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.

Ngọc Linh nở nụ cười động viên. "Đừng lo lắng. Mọi thứ sẽ ổn thôi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."

Minh Ánh gật đầu nhưng không thể xóa đi cảm giác nặng nề trong lòng. Cô biết rằng phải thay đổi điều gì đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Sau bữa sáng, Minh Ánh quyết định ra ngoài để hít thở không khí trong lành. Khi bước ra khỏi cửa, cô cảm nhận được sự bình yên nhưng lại không thể xua tan đi nỗi lo lắng trong lòng. Những hình ảnh về Thiên Vũ vẫn vây quanh, như một bóng ma không thể rời bỏ.

Bước chân dẫn cô tới một công viên nhỏ gần nhà. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi, nhưng lòng cô lại u ám. Cô ngồi xuống ghế đá, tay v**t v* những cánh hoa đang nở rộ. Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

"Minh Ánh?"

Cô quay lại, và tim cô như ngừng đập. Thiên Vũ đứng đó, với nụ cười ấm áp và đôi mắt sâu thẳm. "Cậu đang làm gì ở đây?"

"Thiên Vũ..." Cô không thể tin vào mắt mình. Có phải cô đang mơ? Hay đây chỉ là một ảo giác do nỗi nhớ gây ra?"Có vẻ như cậu đang suy nghĩ nhiều lắm." Thiên Vũ tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh. "Cậu có biết rằng mọi thứ sẽ ổn cả chứ?"

Minh Ánh không biết phải nói gì. Cô muốn hỏi anh về những gì đã xảy ra, về cái chết của anh trong quá khứ, nhưng lại không thể thốt nên lời. "Tớ... Tớ đã không thể làm gì để cứu cậu."

"Đừng tự trách mình. Đôi khi, mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó." Thiên Vũ nói, ánh mắt đầy sự an ủi.

Nhưng Minh Ánh biết, cô không thể chỉ ngồi đây và chờ đợi những lý do. Cô cần phải hành động. Cảm giác mãnh liệt về việc thay đổi số phận trào dâng trong lòng. "Tớ sẽ không để cậu ra đi lần nữa," cô quyết tâm.

Thiên Vũ nhìn cô, đôi mắt có chút ngạc nhiên nhưng cũng tràn đầy hy vọng. "Cậu muốn làm gì?"

"Có một điều gì đó tớ cần phải làm. Tớ cần phải tìm hiểu, phải thay đổi mọi thứ." Minh Ánh nói, giọng điệu đầy quyết tâm.

"Vậy thì chúng ta cùng nhau làm điều đó." Thiên Vũ đáp, nụ cười của anh như ánh sáng trong những ngày u ám.

Minh Ánh cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cô không chỉ trở về với quá khứ, mà còn là cơ hội để viết lại câu chuyện của chính mình và Thiên Vũ. Cô sẽ không để lịch sử lặp lại. Nhưng trước mắt, còn nhiều điều phải khám phá, nhiều bí mật cần được hé mở.

Khi ánh sáng bắt đầu tắt dần trong công viên, cô đã sẵn sàng cho cuộc hành trình đầy thử thách phía trước. Những ký ức đau thương sẽ không còn là gánh nặng, mà sẽ trở thành động lực để cô tìm ra ánh sáng cho cả ba người họ.

"Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?" Thiên Vũ hỏi, sự quyết tâm trong giọng nói của anh khiến cô thêm phần phấn chấn.

"Chúng ta sẽ điều tra những gì đã xảy ra trước khi cậu gặp nạn," Minh Ánh trả lời, ánh mắt sáng lên. "Và tìm ra những kẻ đứng sau."

Cả hai đứng dậy, đôi chân hướng về phía tương lai, nơi ánh sáng đang chờ đợi. Họ sẽ không chỉ đối mặt với quá khứ, mà còn chiến đấu để tạo ra một tương lai khác biệt. Từng bước, từng ký ức sẽ dẫn lối cho họ trong hành trình này.

Nhưng trong lòng Minh Ánh vẫn có chút lo lắng, không biết rằng những kẻ thù đang ẩn nấp trong bóng tối sẽ không dễ dàng để họ thoát khỏi. Cô cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống, bởi cuộc chiến này không chỉ là về tình yêu, mà còn là về sự sống còn.

Những bí mật đang chờ đợi được khám phá, và cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau