Ánh Hà

Chương 4

8.

Nghe Quý Hoài nói vậy, vị bằng hữu kia thoáng kinh ngạc, lại đưa mắt nhìn ta thêm vài lần, như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Cuối cùng, hắn vẫn không lên tiếng.

Đợi đến khi khách về, ta mới đem ý định của mình nói với Quý Hoài.

Chàng ấy nghe xong liền gật đầu.

Thế là những tháng sau đó, ta bận rộn chuẩn bị để mở tiệm son phấn.

Còn chàng ấy cũng vùi đầu ôn tập, chuẩn bị xuân vi năm sau.

Cuối năm, cuối cùng ta cũng thuê được một cửa tiệm vừa ý.

Chỉ đợi qua Tết...

Liền có thể chính thức khai trương.

Cuối năm, sĩ tử lên kinh dự thi thường tụ họp mở vài buổi thi hội.

Lần nào Quý Hoài cũng lấy cớ sức khỏe không tốt từ chối.

Ta đoán...

Trong số bạn đồng môn ấy, hẳn có người chàng ấy không muốn gặp.

Trước đêm giao thừa, ân sư ở Thanh Châu gửi thư đến.

Trong thư dặn Quý Hoài thay mình mang lễ mừng thọ đến tặng sinh thần bằng hữu cũ.

Quý Hoài do dự rất lâu.

Cuối cùng...

Vẫn dẫn ta đi cùng.

"Muội... thật sự có thể đi sao?"

Suốt dọc đường, ta kéo nhẹ vạt váy, lần thứ ba lí nhí hỏi.

Ngày trước ở Hầu phủ...

Tạ Chiếu chưa từng dẫn ta đến những nơi như thế.

Mỗi lần hắn mang Phúc An đi dự yến trở về...

Phúc An đều sẽ kể cho ta nghe những điều mắt thấy tai nghe.

Cuối cùng bao giờ cũng thở dài một câu:

"Đáng tiếc... thân phận của tỷ, không thể đến được."

Ta chỉ biết yên lặng nghe hết.

Rồi mỉm cười gật đầu.

Quý Hoài nắm bàn tay siết ch ặ t vạt váy của ta.

Nhẹ nhàng xoa xoa.

"Muội là người nhà của ta."

"Dĩ nhiên có thể đi."

Chàng ấy cúi đầu nhìn tay ta.

"Đông sang rồi..."

"Vết nứt lại đau phải không?"

Từ khi trời trở lạnh, tay ra lại nứt.

Vừa ngứa...

Lại vừa rát.

Váy trên người là tháng trước Quý Hoài dẫn ta đi chọn vải may mới.

Ngày còn ở hầu phủ...

Trời vào đông cũng chẳng dám mặc quá dày.

Bởi còn phải hầu hạ chủ tử, quần áo cồng kềnh làm việc sẽ rất bất tiện.

Váy mới của ta tuy hơi dày...

Nhưng rất ấm.

Ấm áp bọc kín cả người ta.

Quý Hoài cứ thế sưởi tay ta.

Mãi đến khi xe ngựa dừng lại...

Chàng ấy mới chịu buông.

Đến nơi rồi ta mới biết...

Bằng hữu của ân sư Quý Hoài...

Lại chính là đương triều tể tướng.

Hôm nay phủ thừa tướng đón rất nhiều khách quý.

Sau khi Quý Hoài đưa thiếp mời cùng lễ vật...

Người gác cổng thoáng ngạc nhiên nhìn chàng ấy.

Rồi lập tức sai hạ nhân dẫn chúng ta vào.

Vừa đến tiền sảnh...

Đột nhiên có tiểu tư vội vã chạy tới.

"Quý công tử."

"Ngũ công tử có việc gấp muốn gặp ngài."

Quý Hoài quay sang nhìn ta.

"Không sao."

Ta lập tức cười.

"Huynh cứ đi đi."

"Muội ở đây đợi huynh."

Chàng ấy vẫn có chút không yên lòng.

Nhưng đối phương có vẻ thật sự rất gấp.

Cuối cùng, Quý Hoài chỉ đành nhờ hạ nhân phủ thừa tướng chăm sóc ta.

Có lẽ vì nể mặt ân sư Quý Hoài.

Nên đám hạ nhân trong phủ đều vô cùng khách khí với ta.

Ta ngồi ở một góc.

Vừa ăn điểm tâm vừa nhấp trà, vừa nghe các phu nhân, tiểu thư xung quanh trò chuyện.

Bỗng nhiên...

Ta thấy những buổi tiệc thế này...

Cũng chẳng có gì ghê gớm.

Thì ra...

Ta cũng có thể tham dự.

Đĩa điểm tâm trước mặt đã hết.

Ta đang nhờ nha hoàn lấy thêm một đĩa mới...

Chợt ngoài cửa có thông báo.

"Khách quý hầu phủ đã đến."

Ta nhìn sang.

Quả nhiên...

Nhìn thấy đại phu nhân cùng Thôi Anh Châu bước vào.

Sau lưng hai người vài bước...

Là Tạ Chiếu gương mặt lạnh tanh.

Bên cạnh có mấy vị phu nhân thạo tin đang nhỏ giọng bàn tán.

"Nghe nói trước đó không lâu Tạ tiểu công tử bị Hầu gia cấm túc."

"Xem ra hôm nay mới được thả ra."

"Vị kia chính là Thôi gia tiểu thư sao?"

"Quả nhiên thật đẹp."

"Có chính thất như vậy rồi..."

"Thật không hiểu Tạ tiểu công tử còn điều gì không vừa lòng."

"Nhất quyết phải đi tìm ả nha hoàn kia."

Nghe đến đây...

Ta không khỏi khựng lại.

Đúng lúc ấy...

Hạ nhân mang đĩa điểm tâm mới đến.

Ta vội cúi đầu ăn bánh.

Trong lòng chỉ mong...

Người hầu phủ đừng chú ý đến ta.

Thấy bọn họ đã lên ngồi ở hàng ghế phía trên...

Ta mới lặng lẽ thở phào.

Nhưng...

Tai họa luôn đến vào lúc ta không ngờ nhất.

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói.

"Ơ?"

"Vị cô nương này..."

"Sao ta lại thấy quen mắt đến vậy?"
9.

Ta giật mình ngẩng đầu.

Người vừa lên tiếng... lại là nhị công tử Thị lang Bộ Hộ, bằng hữu thân thiết của Tạ Chiếu thuở trước.

Khi còn ở hầu phủ, mỗi lần hắn đến tìm Tạ Chiếu, chúng ta cũng từng gặp mặt vài lần.

Vừa thấy ta ngẩng lên, hắn càng thêm chắc chắn.

"A Chiếu, ngươi nhìn xem!"

"Đây chẳng phải chính là nha hoàn ngươi tìm bấy lâu nay sao?"

Một lời vừa dứt.

Tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ.

Những vị phu nhân còn đang thì thầm bàn tán đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía ta.

Đây là lần đầu tiên...

Ta bị nhiều người nhìn chăm chú đến thế.

Trong nhất thời, không biết phải phản ứng ra sao.

Ta đưa mắt nhìn sang phía người hầu phủ.

Đúng lúc bắt gặp ánh mắt của đại phu nhân.

Rõ ràng đại phu nhân đã nhận ra ta.

Đáy mắt thoáng kinh ngạc.

Bên cạnh đại phu nhân, Thôi Anh Châu cũng đang nhìn ta, khẽ nhíu mày.

Chỉ có Tạ Chiếu...

Từ đầu đến cuối không nói một lời.

Nhưng ánh mắt hắn...

Lại ghim chặt trên người ta, chưa từng rời đi.

"Vị công tử này e là nhận nhầm người rồi."

Đại phu nhân bình thản cất lời.

"Hầu phủ chúng ta chưa từng có nha hoàn nào dung mạo như vị cô nương này."

Nói xong, như vô tình liếc Tạ Chiếu một cái.

Nhưng trong ánh mắt ấy...

Chính là cảnh cáo.

Lúc này, hạ nhân phủ thừa tướng vẫn luôn đứng cạnh ta cũng hoàn hồn, vội vàng giải thích:

"Vị cô nương này là gia quyến của Quý cử nhân."

"Quý cử nhân thay ân sư của mình, Viện trưởng Vân Thâm thư viện, đến mừng thọ Tể tướng đại nhân."

Nghe vậy, Nhị công tử phủ Thị lang Bộ Hộ ngượng ngùng sờ mũi.

"Khụ..."

"Thì ra là vậy."

"Xem ra ta thật sự nhận nhầm rồi... nhận nhầm rồi..."

Thế nhưng...

Tạ Chiếu vẫn không nói gì.

Chỉ nhìn ta.

Không chớp mắt.

Thấy vậy, ánh mắt của những người trong đại sảnh cũng bắt đầu kín đáo đánh giá ta.

Ta khẽ cúi đầu.

Lặng lẽ siết ch ặ t tay áo.

Khi hạ nhân đến châm thêm trà nóng, ta lấy cớ muốn ra ngoài đi dạo.

Vừa bước khỏi sân chưa được mấy bước...

Quả nhiên phía sau đã vang tiếng bước chân dồn dập.

Chưa kịp quay đầu...

Tạ Chiếu đã túm cổ tay ta, kéo lê ta vào tiểu viện vắng vẻ.

"Sao nàng lại ở đây?"

Hắn gặng hỏi.

Ta xoa cổ tay bị hắn nắm đau nhức.

Những vết nứt trên tay...

Hình như lại đau hơn rồi.

Đột nhiên...

Ta nhớ Quý Hoài.

Rõ ràng mới xa chàng ấy chưa đến nửa canh giờ.

Thấy ta không đáp, Tạ Chiếu càng nóng nảy.

"Ai cho phép nàng chuộc thân rời khỏi hầu phủ?"

"Nàng có biết ta đã tìm nàng suốt mấy tháng trời không?"

"Tại sao lại không từ mà biệt?"

"Ta đã nói sẽ nạp nàng làm thiếp."

"Rốt cuộc nàng còn điều gì chưa vừa lòng?"

"Ánh Hà!"

"Đừng có được sủng sinh kiêu!"

Được sủng sinh kiêu?

Ta sao?

Cuối cùng...

Ta bật cười.

"Công tử..."

"Có lẽ người đã quên lời ta từng nói."

Ta nhìn thẳng vào hắn.

Lại lặp lại câu nói mình đã nói không biết bao nhiêu lần.

"Ta đã nói từ rất lâu rồi."

"Ở quê, ta đã có hôn phu."

"Chàng sẽ lên kinh ứng thí."

"Cũng sẽ đến chuộc thân cho ta."

"Là chính công tử..."

"Không chịu tin."

Tạ Chiếu nghẹn lời.