Ánh Hà

Chương 2

4

Quý Hoài dùng toàn bộ số bạc tích cóp bao năm chuộc thân cho ta.

Vừa đặt chân đến kinh thành, chàng ấy đã lập tức tìm đến hầu phủ, ngay cả chỗ nghỉ chân cũng chưa kịp tìm.

Quý Hoài bảo ta đợi thêm nửa ngày.

Đợi chàng ấy thu xếp ổn thỏa nơi ở rồi sẽ quay lại đón ta.

Sau khi từ biệt Đại phu nhân, ta đang nghĩ cách làm sao tránh được tai mắt Tạ Chiếu lặng lẽ rời khỏi hầu phủ bỗng có người chặn đường.

Đó là một nha hoàn có gương mặt rất lạ.

Mười một năm ở Hầu phủ, ta chưa từng gặp nàng ta.

Nàng ta nói:

"Tân phu nhân muốn gặp ngươi."

Lúc ấy ta mới biết, nàng ta là nha hoàn cận thân của tân phu nhân.

Lần nữa bước vào tiểu viện mình đã ở mười một năm, trước mắt ta chỉ toàn màu đỏ.
Tạ Chiếu vẫn còn ở tiền viện tiếp đãi khách khứa.

Trong phòng chỉ có Thôi Anh Châu cùng mấy nha hoàn thân cận.

Vừa nhìn thấy ta, nàng ấy bình thản từ trên xuống dưới đánh giá ta.

Đến khi thấy đôi mắt đỏ hoe của ta, Thôi Anh Châu khẽ nhíu mày.

Ta không khỏi thầm cảm thán.

Đúng là mỹ nhân.

Đến cả lúc nhíu mày cũng đẹp như vậy.

"Ngươi chính là nha hoàn đã hầu hạ phu quân mười năm?"

Ngay cả giọng...

Cũng êm tai đến thế.

"Hồi bẩm phu nhân, đúng là nô tỳ."

Ma ma bên cạnh ghé sát tai nàng ấy thì thầm.

Ánh mắt Thôi Anh Châu trong chốc lát thoáng do dự.

Đến khi nhìn về phía ta lần nữa...

Nàng ấy dứt khoát lắc đầu.

"Ma ma, không cần nói nữa."

Chỉ khẽ đưa mắt ra hiệu.

Một nha hoàn phía sau lập tức đặt cái hộp đang ôm trong tay xuống.

Ta khó hiểu mở nắp.

Suýt nữa bị vàng chói hoa cả mắt.

Cả một hộp toàn là vàng!!!

"Hôm nay ngươi hãy xuất phủ."

Thôi Anh Châu nhấp một ngụm trà.

Khi nhìn ta, ánh mắt vẫn cao quý, kiêu ngạo như cũ, nhưng trong đó còn có một chút chút thương hại.

"Đừng oán ta."

Nàng ấy nhẹ giọng.

"Ta biết ngươi và phu quân lớn lên bên nhau."

"Chàng ấy rất coi trọng ngươi..."

"Ta không dám cược."

Trên đời có chính thất nào...

Có thể bình tĩnh nhìn bên cạnh phu quân mình luôn có một nha hoàn thân cận?

Huống hồ tâm tư Tạ Chiếu đối với ta cũng chẳng phải bí mật trong phủ.

Chỉ cần hỏi thăm đôi câu là biết.

"Về thu dọn hành lý đi."

"Lát nữa sẽ có người đưa ngươi xuất phủ."

"Sau này..."

"Đừng quay lại nữa."

Ta không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhận lấy hộp vàng kia.

Đến lúc quỳ xuống dập đầu tạ ơn...

Ta phải cố hết sức...

Mới kìm lại để không cười lớn.

Ôi chao...

Phu nhân nói gì vậy.

Ta còn phải cảm tạ người mới đúng đấy.

Cuối cùng...

Ta cũng có thể rời khỏi hầu phủ rồi.

Trước khi đi, ta vẫn để lại một chút tâm nhãn.

Nhân lúc hôm nay là ngày đại hôn, hạ nhân đều bận rộn ở tiền viện, ta lặng lẽ núp dưới cửa sổ nghe lén.

Quả nhiên...

Ta nghe thấy ma ma bên cạnh Thôi Anh Châu vẫn chưa chịu từ bỏ.

"Tiểu thư hà tất phải tha cho con nha đầu ấy?"

"Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc."

"Chỉ có vậy mới trừ sạch hậu họa!"

Giọng đầy s át khí, ta nghe mà phát run.

"Ma ma..."

Thôi Anh Châu bất đắc dĩ.

"Thôi đi."

"Cùng là nữ tử..."

"Ta không muốn hại nàng ấy."

Là đích nữ của Thôi gia.

Thôi Anh Châu có nguyên tắc.

Cũng có cốt khí của mình.

Nàng ấy...

Là một người tốt.

Đứng ngoài cửa sổ, ta khẽ thở dài.

Đáng tiếc...

Lại gả cho Tạ Chiếu.

5.

Lúc thu dọn hành lý, ta mới phát hiện...

Suốt mười một năm ở Hầu phủ.

Toàn bộ đồ đạc của ta cộng lại...

Chỉ một bọc hành lý bé xíu là đủ.

Nhờ Thôi Anh Châu âm thầm giúp đỡ, ta lặng lẽ rời khỏi Hầu phủ, không ai hay biết.

Quý Hoài đã thuê sẵn xe ngựa.

Chàng ấy đứng ở cửa sau hầu phủ chờ ta.

Nhìn thấy hành lý của ta chỉ có một chiếc bọc nhỏ, Quý Hoài hơi khựng người.

Ta không giải thích nhiều.

Chỉ giục chàng ấy mau lên xe.

Đợi đến khi xe ngựa đã chạy xa được vài dặm...

Ta mới dám lấy chiếc hộp giấu trong bọc hành lý.

Lén lút nhìn trước ngó sau một hồi...

Rồi mới mở nắp.

Trong khoảnh khắc ấy...

Mắt của Quý Hoài cũng bị ánh vàng làm lóa.

Chàng ấy nhìn ta.

Sau kinh ngạc, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

"Ta biết muội lo cho ta..."

"Sợ số bạc trong tay ta không đủ dùng."

"Nhưng dù thế nào đi nữa..."

"Loại chuyện này..."

"Chúng ta tuyệt đối không thể làm!"

"...?"

Ta tức giận.

"Huynh xem ta là hạng người gì vậy?"

Ta đành giải thích ngắn gọn nguồn gốc của số vàng này.

Cũng kể cho Quý Hoài nghe những năm nay ta sống ở hầu phủ thế nào.

Nói đến cuối...

Ta còn có chút đắc ý.

Dẫu sao cũng là một khoản tiền từ trên trời rơi xuống.

Thế nhưng khi ngẩng đầu lên...

Quý Hoài lại đau lòng nhìn ta.

Chàng ấy nhìn ta.

Trong mắt chất chứa biết bao áy náy cùng tự trách.

Cuối cùng...

Quý Hoài chỉ lặp đi lặp lại một câu.

"Là ta đến muộn..."

"Là ta đến muộn..."

Gặp lại mới được nửa ngày.

Thế mà câu ấy...

Không biết Quý Hoài đã nói bao nhiêu lần.

Ta bèn mỉm cười.

"Vậy thì, huynh nhất định phải thi đỗ trạng nguyên."

"Để ta được làm trạng nguyên phu nhân một lần đấy."

Mặt Quý Hoài lập tức đỏ bừng.

Hồi lâu sau...

Chàng ấy mím môi, khẽ gật đầu.

"Được."

6.

Mãi đến ba ngày sau, Tạ Chiếu mới phát hiện Giang Ánh Hà đã rời khỏi hầu phủ.

Ba ngày tân hôn, hắn và Thôi Anh Châu cũng xem như tương kính như tân.

Chỉ có đêm động phòng...

Hắn uống quá nhiều rượu.

Trong men say, người dưới thân bỗng hóa thành Giang Ánh Hà.

Ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu nổi.

Rõ ràng người hắn cưới là đích nữ Thôi gia.

Vậy mà trong lòng, hết lần này đến lần khác lại nhớ đến tiểu nha hoàn lớn lên cùng mình.

Lúc bái đường...

Hắn nhìn thấy nàng ấy lặng lẽ đứng giữa đám người xem lễ.

Lén lau nước mắt.

Khoảnh khắc ấy...

Hắn lại sững người.

Thì ra...

Nhìn nàng ấy khóc...

Lòng hắn lại đau đến vậy.

Thôi vậy...

Dù sao sau khi thành thân, hắn cũng có thể nạp Giang Ánh Hà làm thiếp.

Chỉ không biết ba ngày bị nhốt trong phòng củi...

Nàng ấy đã chịu ngoan ngoãn hơn chưa.

Nếu Giang Ánh Hà không còn kiểu tính khí trẻ con kia…

Hắn vẫn có thể tiếp tục cưng chiều nàng ấy.

Còn có thể...

Xin cho nàng ấy thân phận lương thiếp, cũng chẳng phải không thể.

Dẫu sao...

Năm ấy Giang Ánh Hà từng liều mạng cứu hắn.

Giữa hai người...

Vẫn còn tình nghĩa bao năm.

Sau này nếu nàng ấy sinh con...

Đứa trẻ sẽ được giao cho Thôi Anh Châu nuôi dưỡng.

Đối ngoại sẽ nhận là con của chính thất.

Thôi Anh Châu xuất thân danh môn.

Con cái do nàng ấy nuôi lớn...

Tự nhiên sẽ chẳng kém ai.

Bao đời nay...

Hậu viện danh môn vẫn luôn như thế.

Ngay cả phụ mẫu của hắn...

Cũng như vậy.

Hắn có thể cho Giang Ánh Hà sự sủng ái.

Nhưng...

Không bao giờ cho nàng ấy vị trí chính thê.

Chính thê của hắn...

Chỉ có thể là quý nữ như Thôi Anh Châu.

Có như thế...

Mới xứng với thân phận và địa vị của hắn.

Nhưng...

Đến khi hắn nghĩ thời cơ đã chín muồi, định mở lời nạp Giang Ánh Hà làm thiếp...

Mới phát hiện...

Người đã không còn.

Trong phòng hạ nhân, những vật dụng nàng ấy thường dùng vẫn còn nguyên.

Chỉ thiếu một bộ y phục...

Và một đôi vòng tay.

Bộ y phục ấy...

Là năm ngoái giao thừa đại phu nhân ban thưởng.

Đôi vòng...

Là năm nàng ấy chín tuổi cứu hắn, hầu phu nhân ban cho.

Ngoài hai món ấy...

Giang Ánh Hà chẳng mang theo bất cứ thứ gì.

Tạ Chiếu lật tung cả hầu phủ.

Đến lúc ấy...

Hắn đành phải thừa nhận.

Giang Ánh Hà...

Đã thật sự đã đi rồi.

Nhưng...

Sao nàng ấy có thể lặng lẽ rời khỏi Hầu phủ?

Rõ ràng...

Tai mắt của hắn đã giăng khắp nơi.

Giang Ánh Hà sống ở hầu phủ bao nhiêu năm.

Rời khỏi đây...

Còn có thể đi đâu?

Bất chợt...

Tạ Chiếu nhớ tới lời nàng ấy từng nói.

Nàng ấy nói...

Ở quê nàng ấy có hôn phu.

Chẳng bao lâu sẽ lên kinh ứng thí.

Cũng sẽ đến chuộc thân cho nàng ấy.

Khi ấy...

Hắn chỉ nghĩ Giang Ánh Hà ghen tuông vì hắn sắp thành thân.

Nên mới bịa chuyện lừa hắn.

Lẽ nào...

Đó lại là sự thật?