Anh Đào Không Đến Tay Ta

Chương 11

Trong hơi thở toàn là khí tức tùng tuyết trong trẻo trên người hắn.

"Kỷ Vân Chiêu, ta không muốn huynh đi."

Hơi thở hắn đột nhiên nghẹn lại.

Ta siết c.h.ặ.t hơn cánh tay đang vòng quanh eo hắn.

"Chúng ta thành thân được không?"

Ta áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, nghe nhịp tim hắn đập vừa nặng vừa gấp.

Cằm hắn tựa lên đỉnh đầu ta.

Qua rất lâu mới mở miệng, giọng nghèn nghẹn, mang theo một chút ẩm ướt.

"Được."

Chỉ một chữ, lại nặng tựa ngàn cân.

Gió sáng hôm ấy rất nhẹ, ánh sáng rất dịu.

Hắn ôm ta rất lâu, rất lâu.

Sau khi ta rời Kỷ gia, Kỷ Vân Chiêu xoay người đi tìm phụ thân hắn.

Kỷ bá phụ lập tức dâng thẻ bài vào cung cầu kiến.

Trước mặt bệ hạ, ông lấy tình mà thuyết phục, lời lời khẩn thiết, thưa rằng mối hôn sự này là tâm nguyện nhiều năm của ông. 

Ông cầu bệ hạ thương xót tấm lòng từ phụ yêu con, nghĩ đến Kỷ gia đời đời thanh lưu.

Cuối cùng bệ hạ thuận nước đẩy thuyền, ngự b.út đích thân hạ thánh chỉ ban hôn.

Ngày thánh chỉ hạ xuống, tin vui Tống gia và Kỷ gia liên hôn truyền khắp kinh thành.

Chỉ có Tạ Trường Lâm ở trong vương phủ, đập vỡ chén tách khắp phòng. 

Nghe nói vương gia hạ lệnh giam lỏng hắn, sợ hắn lại ra ngoài gây chuyện.

Lời đồn đãi trong dân gian về Tạ Trường Lâm trước sau chưa từng lắng xuống.

Vương gia có lẽ cũng hết cách, cuối cùng nghiến răng gật đầu cho phép Thẩm Niệm Châu vào phủ.

Nhưng chỉ chịu cho nàng ta một danh phận thiếp thất.

Niệm Châu nghe xong, không nói gì.

Cha mẹ cũng đành lần lượt chuẩn bị của hồi môn cho hai chúng ta. 

Của ta là mười sáu gánh của hồi môn, vàng bạc châu báu món nào cũng tinh xảo, gần như phủ kín cả sân. 

Mà của Thẩm Niệm Châu, chỉ có tám gánh.

Ý của cha mẹ là, đã làm thiếp thất, quá phô trương sẽ sợ nàng ta vào vương phủ ngược lại vì vậy mà bị người ta bàn tán, ngày tháng càng khó sống.

Nhưng Niệm Châu đối mặt với sự chênh lệch giữa hai chúng ta, rốt cuộc vẫn thất vọng.

Đứng trước rương hòm, trong mắt nàng ta lóe qua một tia ảm đạm.

"Tỷ tỷ, muội nỗ lực như vậy, chẳng qua chỉ muốn trong kinh thành này có một mái nhà của riêng mình."

"Lẽ nào thật sự có lỗi sao?"

Ta nhìn nàng ta, chỉ thấy trong lòng dâng lên một nỗi hoang lương lạnh lẽo. 

"Cha mẹ nhiều năm nay hết lòng hết dạ đối đãi với muội, vậy mà muội trước sau vẫn không chịu xem nơi này là chốn về."

"Lại cứ nhất quyết hao tổn tâm cơ đi lấy lòng một nam nhân xa lạ, vọng cầu hắn có thể bố thí cho muội một mái nhà."

"Niệm Châu, cả đời này, muội chưa từng phân biệt được chân tâm ở nơi nào."

Nàng ta nhìn ta, thần sắc trong khoảnh khắc ấy lộ ra mấy phần trống rỗng và hoảng hốt.

17

Ngày Niệm Châu xuất giá, không có tân khách, không có hỉ nhạc, thậm chí chẳng có lấy một nghi thức ra dáng.

Một chiếc kiệu nhỏ phủ vải xanh, nhân lúc trời chiều, lặng lẽ được khiêng vào từ cửa sau Yên vương phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Mà hôn kỳ của ta được định vào mười ngày sau.

Mười dặm hồng trang, khách khứa đầy cửa.

Kỷ Vân Chiêu cưỡi tuấn mã cao lớn, suốt dọc đường chiêng trống rộn ràng đến Tống gia đón ta.

Ngay trước khi ta sắp phủ khăn voan, một hạ nhân ôm một chiếc hộp gấm nặng trĩu đi vào, nói là có người ngoài phủ gửi đến, nhưng không để lại tên.

Ta mở hộp ra.

Bên trong lặng lẽ nằm một bộ chuỗi san hô đỏ rực.

Màu sắc như m.á.u, lưu quang lộng lẫy, vừa nhìn liền biết là trân phẩm hiếm có trên đời.

Ta ngẩn ra.

Khi còn rất nhỏ, ta từng thấy hình vẽ hỏa san hô Tây Vực trong một quyển cổ tịch, mê mẩn không thôi.

Ta kéo tay Tạ Trường Lâm nói, sau này khi ta thành thân, nhất định phải đội mũ phượng và đeo anh lạc làm bằng hỏa san hô.

Khi ấy hắn cười đáp ứng ta, nói nhất định sẽ tìm đến cho ta, để ta làm tân nương đẹp nhất thế gian.

Hóa ra, hắn vẫn còn nhớ.

Chỉ là giờ đây ta nhìn sắc đỏ nóng bỏng ấy, trong lòng lại một mảnh bình lặng.

Từng có lúc ta muốn làm độc nhất vô nhị của hắn đến vậy.

Nhưng hắn đã đem tất cả thiên vị trao cho Thẩm Niệm Châu.

Nay lại như chứa tình sâu đến thế, ngược lại khiến ta thấy có chút buồn cười.

Ta nhẹ nhàng khép hộp lại, đưa cho hỉ nương bên cạnh.

"Màu đỏ hợp với bà, liền tặng bà đó."

Hỉ nương cười nhận lấy, thay ta phủ khăn voan đỏ lên.

Trong động phòng, nến đỏ cháy cao, hỉ khí ngập phòng, gần như muốn nhấn chìm người ta.

Không biết qua bao lâu, một bàn tay khớp xương rõ ràng cầm thanh ngọc như ý, nhẹ nhàng vén khăn voan của ta lên.

Ánh sáng tràn vào.

Ta ngẩng mắt, liền va vào đôi mắt ngậm cười của Kỷ Vân Chiêu.

Hắn uống rượu, gương mặt tuấn lãng nhuộm một tầng đỏ nhạt, trong mắt lại tỉnh táo trong trẻo.

Phản chiếu ánh nến, cũng phản chiếu ta.

Ánh mắt hắn quá nóng bỏng, cũng quá trân trọng.

Ta khẽ mở lời: "Phu quân, chàng định đứng đây cả đêm sao?"

Thân thể hắn chấn động, dùng sức ôm ta vào lòng.

Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta, giọng nghèn nghẹn, còn mang chút trẻ con.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

"Nhớ mong nhiều năm, nhớ đến tim cũng đau."

Bóng nến lay hồng, hắn cúi người hôn xuống.

Trướng đỏ ấm nồng, một đêm dịu dàng quấn quýt. 

18

Những ngày sau khi thành thân, bình đạm mà yên ổn.

Kỷ Vân Chiêu đối xử với ta cực tốt.

Hắn sẽ nhớ món ăn vặt ta thuận miệng nhắc muốn ăn.

Đêm ta sợ lạnh, mỗi lần hắn đều ủ ấm chăn rồi mới để ta nằm vào.

Ta nhìn thêm một cái trâm của người khác, hôm sau chiếc trâm ấy liền nằm trong hộp trang sức của ta.

Đế giày ta mòn mỏng mà không để ý, hắn lặng lẽ mang đi thay đôi mới, đến khi ta mang vào mới phát hiện.