Anh Đào Không Đến Tay Ta

Chương 1: 1

Sau
Tạ Trường Lâm được một giỏ anh đào tiến cống, bèn đem tất cả đưa sang phòng biểu muội.

Khi đến phòng ta, hắn chỉ để lại vài quả tì bà dại.

Đó còn là thứ mấy hôm trước hắn đi chùa Tây Lâm dâng hương, tiện tay hái bên đường.

Ta cụp mắt nhận lấy, cũng không nói thêm gì.

Chỉ đến khi hắn tới cầu thân, ta đem sính lễ lẫn người chặn cả ngoài cửa.

Hắn cười khẩy, bảo ta đường đường là đích nữ phủ Thượng thư, lại vì một giỏ anh đào mà giận dỗi đến mức này.

Ta thương hại hắn không biết biểu muội đã về quê xem mắt.

Một phen khổ tâm, chẳng qua chỉ may áo cưới cho người khác.

Sắc mặt Tạ Trường Lâm chợt trầm xuống.

Ngày hôm sau, hắn liền xin nghỉ triều đình, thúc ngựa chạy đến Thanh Châu nơi biểu muội ở.

Nhưng hắn không biết, lần này người thật sự muốn bàn hôn sự, kỳ thực là ta.

Từ khoảnh khắc hắn đem cả giỏ anh đào đưa hết cho biểu muội, ta đã quyết định không gả cho hắn nữa.

01

Mặt Tạ Trường Lâm đỏ bầm như gan lợn, giữa một mảnh tiếng bàn tán lại càng lộ vẻ khó xử.

Hôm nay là ngày hắn đến cầu thân.

Đội ngũ đưa sính lễ xếp dài từ đầu phố đến cuối ngõ, lụa đỏ gấm màu, rương hòm nối hàng, khiến láng giềng bốn phía đều thò đầu ra xem náo nhiệt.

Tạ Trường Lâm mặc cẩm y, đứng đầu đoàn người, trên mặt mang theo nụ cười chắc thắng.

Chắc hẳn hắn không ngờ, ta sẽ tuyệt tình đến vậy, cả người lẫn lễ đều chặn hết ngoài cửa.

Giọng Tạ Trường Lâm xuyên qua cánh cửa dày nặng, mang theo mấy phần mất kiên nhẫn kẻ cả mà dỗ dành: "Dẫn Đường, bây giờ không phải lúc nàng giở tính trẻ con, có lời gì thì đợi ta vào rồi nói."

"Nàng và ta từ nhỏ đã định hôn sự, có lệnh phụ mẫu, lời mai mối, nàng sao có thể trước mặt mọi người hối hôn như vậy, khiến hai nhà mất hết thể diện?"

Ta dựa vào cửa, không nhúc nhích.

Tiếng bàn tán trong đám đông cuồn cuộn kéo đến như sóng, hòa thành một mảnh ồn ào ong ong.

Biểu muội Thẩm Niệm Châu không biết từ đâu lao ra, đỏ hoe mắt, quỳ sụp trước mặt ta: "Tỷ tỷ, đều là lỗi của Niệm Châu."

"Là Niệm Châu tham ăn, cứ nhất quyết muốn nếm giỏ anh đào tiến cống kia, mới chọc tỷ tỷ tức giận."

"Nếu tỷ tỷ không vui, đ.á.n.h cũng được, mắng cũng được, Niệm Châu tuyệt không oán nửa lời."

"Chỉ cầu tỷ tỷ ngàn vạn lần đừng lấy chuyện chung thân đại sự của mình ra đùa."

"Niệm Châu lập tức đi thu dọn hành lý, ngày mai sẽ về Thanh Châu, từ nay không chướng mắt tỷ tỷ nữa."

Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ, nhưng giọng lại cố ý cất rất cao.

Một màn khóc lóc đầy diễn xuất ấy, cách lớp cửa gỗ dày nặng, cũng đủ để Tạ Trường Lâm nghe rõ mồn một.

Khi hắn mở miệng lần nữa, trong giọng đã rõ ràng lẫn theo tức giận: "Chẳng qua chỉ là một giỏ anh đào, cũng đáng để nàng so đo đến thế sao?"

“Không ngờ nàng lại so đo đến mức ăn cả chút giấm chua này, ngày sau làm sao đảm đương nổi trọng trách chủ mẫu Tạ gia?” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Trường Lâm vốn quen đổi trắng thay đen.

Rõ ràng là hắn thiên vị quá giới hạn, nay lại biến thành tội ta ghen tuông chua ngoa, không dung được muội muội nhà mình.

Ta cười lạnh một tiếng, cuối cùng đưa tay kéo mở cổng lớn.

Ta nhìn Tạ Trường Lâm sắc mặt xanh mét, đón lấy vô số ánh mắt dò xét trên con phố dài ngoài cửa, bình tĩnh mở miệng: "Gả cho ngươi, ngay cả một giỏ anh đào cũng không được, huống chi là những thứ khác."

Hắn sững ra trong chốc lát, cuối cùng thẹn quá hóa giận: "Tống Dẫn Đường, nàng nghĩ cho kỹ đi, hôm nay những sính lễ này một khi khiêng về, sẽ không có đạo lý khiêng đến lần nữa đâu."

Nghe vậy, ta khẽ gật đầu.

"Ừm."

02

Đợi tiếng huyên náo nơi tiền viện cuối cùng cũng tan hết, ta quay về nội trạch.

Còn chưa vào cửa, đã nghe thấy bên trong ầm ĩ một trận.

Vừa ngẩng mắt, ta liền thấy Thẩm Niệm Châu đã thu dọn xong hành lý, đang đỏ hoe mắt làm ầm lên đòi đi.

Một vòng hạ nhân vây lấy nàng ta, khổ tâm khuyên nhủ.

Bộ dạng hiện giờ của nàng ta, trái lại rất khác với cô nương ba năm trước mới đến kinh thành, gầy như cành khô, trong mắt toàn là khiếp sợ.

Ba năm trước, biểu cô phụ bệnh nặng qua đời, trước lúc lâm chung viết một phong thư, gửi gắm cô nữ cho phụ thân ta.

Khi ấy, nàng ta mới mười ba tuổi, mặc một thân áo vải thô không vừa người.

Đôi mắt ấy chứa đầy sợ hãi và nỗi bi thương mất chỗ dựa.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Cha dặn huynh đệ tỷ muội chúng ta phải xem Niệm Châu như muội muội ruột mà thương yêu.

Ta cũng thật lòng thương xót nàng ta, bèn ngày ngày dẫn nàng ta ở bên cạnh.

Ta dẫn nàng ta đi dạo ngõa xá náo nhiệt nhất kinh thành, xem những trò bách hí mới lạ nhất, chỉ sợ khi ở một mình nàng ta nghĩ ngợi lung tung, tổn hại thân thể.

Ngay cả những lần ta và Tạ Trường Lâm hẹn gặp, ta cũng luôn dẫn nàng ta theo.

Ban đầu Tạ Trường Lâm rất ghét nàng ta.

"Sao cái kẻ đi kèm này lại phải đi nữa?"

Hắn chê nàng ta quê mùa đần độn, chê nàng ta không biết lễ số.

Mỗi lần đều là ta ở bên cạnh khuyên nhủ, kể từng điều tốt của Niệm Châu cho hắn nghe.

Cũng chẳng biết bắt đầu từ khi nào, ánh mắt Tạ Trường Lâm nhìn nàng ta dần dần thay đổi.

Hắn càng lúc càng sủng ái che chở nàng ta như muội muội ruột.

Niệm Châu không biết chữ.

Khi Tạ Trường Lâm đọc sách trong thư phòng, nàng ta luôn như một con mèo nhỏ ghé sát lại.

Tạ Trường Lâm cũng không giận, ngược lại còn đọc từng chữ từng câu trong sách cho nàng ta nghe.

Niệm Châu chưa từng ăn băng.

Ta dẫn nàng ta đi ăn băng tuyết lãnh nguyên t.ử.
Sau