Anh Bỏ Lỡ Ngày Con Chào Đời

Chương 9

Mọi thứ đều ấm áp.

Đều yên bình.

Như thể không hề có chỗ cho anh ta.

“Anh về rồi.”

Anh ta lên tiếng.

Giọng nói hơi khàn.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta một cái.

Không đáp lời.

Tiếp tục mặc quần áo cho con.

“Hiểu Vũ…”

Anh ta muốn bước tới.

“Đứng lại.”

Tôi lạnh lùng nói.

“Đừng tới gần.”

Trần Chí Viễn sững người.

Trên mặt thoáng hiện vẻ tổn thương.

Đúng lúc ấy.

Mẹ và mẹ chồng từ trong bếp bước ra.

“Chí Viễn, con về rồi.”

Vừa nhìn thấy con trai.

Vành mắt mẹ chồng lập tức đỏ lên.

“Sao lại bị thương thành thế này?”

“Mẹ, con không sao.”

Trần Chí Viễn đáp.

“Không sao?”

Mẹ cười lạnh.

“Chân gãy rồi mà còn gọi là không sao à?”

Trần Chí Viễn nhìn mẹ tôi.

Lại nhìn sang tôi.

Dường như đã nhận ra điều gì đó.

“Hiểu Vũ.”

“Con trai đâu…”

Anh ta muốn nhìn đứa bé.

“Anh không có tư cách nhìn con.”

Tôi ôm chặt đứa bé vào lòng.

“Một người đàn ông bỏ mặc vợ sinh con để đi dây dưa với người phụ nữ khác.”

“Có tư cách gì làm bố?”

Sắc mặt Trần Chí Viễn lập tức trắng bệch.

“Em… em biết hết rồi sao?”

“Tôi không chỉ biết.”

“Tôi còn có chứng cứ.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Muốn xem lại ảnh thân mật của anh và Tô Uyển không?”

Vừa nhìn thấy những tấm ảnh.

Cả người Trần Chí Viễn như mất hết sức lực.

Ngồi phịch xuống sofa.

“Hiểu Vũ.”

“Anh có thể giải thích…”

“Giải thích cái gì?”

Tôi cắt ngang lời anh ta.

“Giải thích vì sao lúc tôi sinh con anh lại đi Tam Á với cô ta?”

“Hay giải thích vì sao anh mua quà hơn ba mươi nghìn tệ cho cô ta?”

“Hoặc giải thích vì sao hai người thuê phòng cùng nhau?”

“Tôi…”

Trần Chí Viễn há miệng.

Nhưng không nói nổi một lời.

“Chí Viễn.”

“Sao con có thể làm ra chuyện như vậy?”

Mẹ chồng tức đến run người.

“Hiểu Vũ mang thai con của con.”

“Vậy mà con lại đi lăng nhăng bên ngoài?”

“Mẹ, con…”

“Đừng gọi tôi là mẹ!”

Nước mắt mẹ chồng không ngừng rơi xuống.

“Tôi không có đứa con trai như con!”

Trần Chí Viễn cúi đầu.

Không dám nhìn bất kỳ ai.

“Tô Uyển đâu?”

Tôi hỏi.

“Sao không cùng anh trở về?”

Sắc mặt Trần Chí Viễn càng thêm khó coi.

“Cô ấy…”

“Cô ấy nói còn có việc cần xử lý.”

“Có việc cần xử lý?”

Tôi bật cười lạnh.

“Hay là thấy anh gặp tai nạn.”

“Không còn giá trị lợi dụng nữa.”

“Nên bỏ chạy rồi?”

“Không phải.”

“Cô ấy không phải loại người đó.”

Trần Chí Viễn vẫn còn lên tiếng bênh vực Tô Uyển.

“Không phải loại người đó?”

Mẹ tức đến bật cười.

“Vậy tại sao cô ta không tới chăm sóc con?”

“Tại sao lại để con một mình trở về?”

Trần Chí Viễn im lặng.

Tôi đứng dậy.

Lấy một tập tài liệu trên bàn trà đưa cho anh ta.

“Ký đi.”

“Đây là gì?”

Trần Chí Viễn nhận lấy tập tài liệu.

“Thỏa thuận ly hôn.”

Tôi bình tĩnh nói.

Nhìn thấy ba chữ “thỏa thuận ly hôn”.

Tay Trần Chí Viễn bắt đầu run lên.

“Hiểu Vũ.”

“Chúng ta có thể nói chuyện được không?”

“Không có gì để nói cả.”

Tôi đáp.

“Anh đã lựa chọn phản bội.”

“Thì phải tự gánh lấy hậu quả.”

“Anh biết anh sai rồi.”

“Anh có thể sửa mà.”

Trần Chí Viễn van nài.

“Cho anh một cơ hội được không?”

“Cơ hội?”

Tôi bật cười lạnh.

“Tôi đã cho anh cơ hội rồi.”

“Lúc tôi sinh con.”

“Tôi đã cho anh cơ hội.”

“Nhưng anh chọn đi du lịch với người phụ nữ khác.”

“Lúc tôi nằm viện.”

“Tôi cũng đã cho anh cơ hội.”

“Nhưng anh chọn tắt máy và mất liên lạc.”

“Giờ anh lại nói muốn có cơ hội sao?”

“Hiểu Vũ.”

“Anh thật sự biết mình sai rồi.”

Trần Chí Viễn muốn đứng dậy.

Nhưng chân bó bột khiến anh ta vô cùng khó khăn.

“Tô Uyển…”

“Cô ấy chỉ là phút hồ đồ nhất thời.”

“Người anh yêu vẫn là em.”

“Nhất thời?”

Tôi nhìn anh ta đầy mỉa mai.

“Hai tháng trời.”

“Anh gọi đó là nhất thời sao?”

“Em nghe anh giải thích…”

“Tôi không muốn nghe.”

Tôi cắt ngang.

“Trần Chí Viễn.”

“Chúng ta kết thúc rồi.”

“Ký tên đi.”

Trần Chí Viễn nhìn bản thỏa thuận ly hôn.

Rất lâu vẫn không chịu ký.

“Anh không ký cũng không sao.”

Tôi lạnh nhạt nói.

“Tôi có thể khởi kiện ly hôn.”

“Đến lúc đó gặp nhau ở tòa.”

“Những chuyện xấu xa của anh sẽ có thêm nhiều người biết tới.”

“Hiểu Vũ.”

“Anh xin em.”

Nước mắt Trần Chí Viễn rơi xuống.

“Chúng ta có ba năm tình cảm.”

“Còn có con nữa.”

“Em thật sự nỡ kết thúc như vậy sao?”

“Ba năm tình cảm?”

Tôi nhìn anh ta.

“Nếu anh thật sự coi trọng ba năm tình cảm ấy.”

“Thì đã không phản bội tôi vào lúc tôi cần anh nhất.”

“Tôi…”

“Còn nữa.”

Tôi tiếp tục.

“Vừa rồi anh vẫn còn bênh vực Tô Uyển.”

“Nói cô ta không phải loại người đó.”

“Điều đó chứng minh cái gì?”

“Chứng minh trong lòng anh vẫn đứng về phía cô ta.”

Trần Chí Viễn bị tôi nói đến không thể phản bác.

“Chí Viễn.”

“Ký đi.”

Mẹ chồng cũng lên tiếng khuyên.

“Con đã làm Hiểu Vũ tổn thương quá nhiều rồi.”

“Đừng tiếp tục giày vò con bé nữa.”