Anh Bỏ Lỡ Ngày Con Chào Đời

Chương 5

4

Sáng hôm sau.

Thám tử Vương gửi kết quả điều tra tới.

Tôi mở thư mục anh ta gửi.

Bên trong có hơn mười tấm ảnh cùng một bản báo cáo chi tiết.

Trong ảnh.

Trần Chí Viễn và Tô Uyển ôm nhau trước cửa khách sạn.

Nắm chặt tay nhau trong nhà hàng.

Hôn nhau bên bờ biển…

Mỗi bức ảnh đều ghi lại rõ ràng mối quan hệ thân mật giữa hai người.

Bản báo cáo cho thấy.

Trong chuyến đi Tam Á lần này.

Họ ở cùng một phòng khách sạn.

Theo dữ liệu camera giám sát của khách sạn.

Tô Uyển trở về phòng lúc mười một giờ đêm.

Sáng hôm sau bảy giờ mới rời khỏi đó.

Điều khiến tôi chấn động nhất.

Là trang cuối cùng của bản báo cáo.

Trên đó ghi rõ:

Theo kết quả điều tra.

Mối quan hệ giữa Trần Chí Viễn và Tô Uyển đã kéo dài ít nhất hai tháng.

Trong thời gian đó.

Hai người nhiều lần thuê phòng bên ngoài.

Dữ liệu chi tiêu cho thấy.

Trần Chí Viễn đã mua quà tặng cho Tô Uyển với tổng giá trị hơn ba mươi nghìn tệ.

Tay tôi bắt đầu run lên.

Hai tháng?

Chẳng phải đó chính là khoảng thời gian tôi bước vào giai đoạn cuối thai kỳ.

Đi lại ngày càng bất tiện hay sao?

Thì ra.

Trong lúc tôi bụng mang dạ chửa.

Vất vả lo toan cho gia đình này.

Anh ta lại đang ở bên ngoài tình tứ với một người phụ nữ khác.

Tôi cảm thấy lồng ngực nghẹn lại.

Khó thở đến mức không chịu nổi.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Hiểu Vũ, sao thế?”

Mẹ bưng một bát cháo kê bước vào.

Nhìn thấy bộ dạng của tôi.

Bà vội đặt bát xuống.

“Con không khỏe ở đâu à?”

Tôi đưa điện thoại cho mẹ.

Nghẹn ngào nói:

“Mẹ, mẹ xem đi.”

Mẹ nhận lấy điện thoại.

Xem được vài phút.

Sắc mặt lập tức xanh mét.

“Đồ súc sinh!”

Giọng bà hơi lớn.

Khiến mẹ chồng đang chăm đứa bé ngoài phòng khách cũng giật mình.

“Có chuyện gì thế?”

Mẹ chồng bế đứa bé đi vào.

Mẹ tôi đưa điện thoại cho bà.

Sau khi xem xong.

Cả người mẹ chồng như mất hết sức lực.

Ngã ngồi xuống ghế.

“Nghịch tử!”

“Nghịch tử mà!”

Bà bật khóc thành tiếng.

“Nó đúng là đồ bất hiếu!”

“Sao tôi lại sinh ra loại người như vậy chứ?”

“Mẹ, mẹ đừng như thế.”

Tôi vội vàng đỡ lấy bà.

“Đây không phải lỗi của mẹ.”

“Là lỗi của mẹ!”

Mẹ chồng đập mạnh vào đùi mình.

“Từ nhỏ mẹ đã quá nuông chiều nó.”

“Khiến nó nghĩ rằng mình muốn làm gì cũng được.”

Nhìn hai người lớn tuổi đau lòng vì chuyện của Trần Chí Viễn như vậy.

Tôi càng thêm kiên định với quyết định ly hôn.

Cuộc hôn nhân này.

Đã đến lúc phải kết thúc rồi.

“Mẹ, mẹ và mẹ chồng đừng buồn nữa.”

Tôi lau khô nước mắt.

“Chuyện đã đến nước này rồi.”

“Chúng ta nên nghĩ xem tiếp theo phải làm thế nào.”

“Còn làm thế nào nữa?”

“Ly hôn!”

Mẹ dứt khoát nói.

“Loại đàn ông như vậy không thể giữ lại được!”

“Đúng!”

“Ly hôn!”

Mẹ chồng cũng lên tiếng.

“Hiểu Vũ, con cứ yên tâm.”

“Mẹ ủng hộ con.”

“Căn nhà này là tài sản của nhà họ Trần.”

“Tiền cấp dưỡng cho đứa bé, chúng ta cũng sẽ có trách nhiệm.”

Nghe mẹ chồng nói như vậy.

Trong lòng tôi vô cùng cảm động.

Rõ ràng bà là mẹ ruột của Trần Chí Viễn.

Vậy mà lại đứng về phía tôi.

“Mẹ, cảm ơn mẹ.”

“Đừng cảm ơn.”

“Đó là điều nên làm.”

Mẹ chồng ôm đứa bé.

Ánh mắt đầy yêu thương.

“Thằng bé này vô tội.”

“Không thể để nó chịu thiệt vì lỗi lầm của bố mình.”

Đúng lúc ấy.

Chuông cửa vang lên.

Ba người chúng tôi nhìn nhau.

Trong lòng đều thấp thỏm.

Chẳng lẽ Trần Chí Viễn đã về?

Mẹ đi tới cửa.

Nhìn qua mắt thần.

“Là một cô gái trẻ.”

“Mẹ không quen.”

“Để con ra mở cửa.”

Tôi đứng dậy.

“Con đừng đi.”

“Mẹ mở cho.”

Mẹ ngăn tôi lại.

Cửa vừa mở.

Bên ngoài là một cô gái khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi.

Ngoại hình rất xinh đẹp.

Mặc đồ công sở.

Trên tay còn xách một chiếc túi LV.

“Xin hỏi cô là?”

Mẹ hỏi.

“Cháu là Tô Uyển.”

“Đồng nghiệp của anh Chí Viễn.”

Cô ta mỉm cười.

“Cháu tới thăm chị Hiểu Vũ và em bé.”

Nghe thấy cái tên Tô Uyển.

Cả ba chúng tôi đều sững người.

Cô ta còn dám tới tận nhà?

“Cô chính là Tô Uyển?”

Giọng mẹ lập tức cao lên.

“Vâng.”

Tô Uyển vẫn giữ nguyên nụ cười.

“Cháu nghe anh Chí Viễn nói chị Hiểu Vũ sinh em bé rồi.”

“Nên đặc biệt tới thăm.”

“Cô còn có mặt mũi tới đây?”

Mẹ tức đến run người.

Tô Uyển giả vờ ngây thơ.

“Dì ơi, dì nói vậy là có ý gì ạ?”

Tôi từ trong phòng bước ra.

Lạnh lùng nhìn cô ta.

“Tô Uyển.”

“Cô tới đây làm gì?”

“Chị Hiểu Vũ.”

“Em tới thăm chị và em bé mà.”

Diễn xuất của Tô Uyển rất tốt.

Trông cô ta vô cùng vô tội.

“Nghe nói chị sinh con trai.”

“Em còn đặc biệt mua quà tới nữa.”

Cô ta lấy từ trong túi ra một hộp quà rất tinh xảo.

Bên trên là logo của một thương hiệu đồ dùng trẻ em nổi tiếng.

“Không cần đâu.”

“Chúng tôi không cần.”

Tôi lạnh nhạt đáp.

“Chị Hiểu Vũ, chị sao thế?”

“Sao trông chị có vẻ không vui?”

Tô Uyển nghiêng đầu.

Làm ra vẻ quan tâm.

“Tại sao tôi không vui.”