Ẩn Thế Tổng Tài
Chương 20: Gặp Lại Giữa Phố Đông
Phố Đông vào giờ tan tầm, dòng người chen chúc như sóng xô, phố xá rực rỡ ánh đèn, tiếng còi xe và tiếng bước chân hòa lẫn thành một bản hòa tấu hỗn loạn. Trên vỉa hè rộng, Lục Minh Dạ lặng lẽ bước đi, dáng người cao lớn nổi bật giữa biển người, nhưng gương mặt lại giấu kín sau cặp kính râm màu khói. Anh khoác bộ âu phục đen, cổ tay lộ ra những đường gân xanh cứng cáp. Bàn tay anh siết chặt điện thoại, trên màn hình vừa tắt là hàng loạt tin nhắn cảnh báo từ trợ lý: hội đồng quản trị triệu tập bất thường, cổ phiếu lao dốc, các đối tác lớn đồng loạt rút lui. Anh không để lộ cảm xúc nào, chỉ lạnh lùng nhét điện thoại vào túi áo, bước chân vẫn vững vàng, từng nhịp như được lập trình sẵn, không ai có thể chen vào.
Ngã tư phía trước tắc nghẽn đột ngột, tiếng còi xe vang lên inh ỏi. Minh Dạ dừng lại, ánh mắt đen sâu thẳm đảo nhanh qua biển người, mọi chuyển động đều không lọt khỏi tầm quan sát. Phía đối diện, một bóng dáng mảnh mai khựng lại giữa dòng người.
Bạch Tinh Vân đứng bên kia đường, áo blouse trắng, tóc bạch kim thả nhẹ trên vai, tay ôm tập tài liệu y khoa. Gương mặt cô trong trẻo, lạnh nhạt, đôi mắt xám phủ sương ánh lên nét trầm tư. Vừa kết thúc ca trực dài ở phòng khám tư, cô vội trở về nhà trọ, tâm trí mệt mỏi với những mảnh ký ức rối loạn và những cơn ác mộng chưa hình thù. Cô không nhận ra bản thân đã dừng lại giữa phố đông, ánh mắt lặng lẽ tìm kiếm một điều gì đó không tên.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Thời gian như ngừng lại. Không có lời nào, không có dấu hiệu nhận biết rõ ràng, chỉ có một cảm giác quen thuộc chợt xẹt qua, sâu đến mức khiến người ta bối rối. Mọi thanh âm bên ngoài bỗng mờ nhạt, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập.
Minh Dạ cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt xám của cô gái phía đối diện, trong đầu như có lớp sương mờ che phủ. Một mảnh ký ức nhòe nhoẹt chợt lướt qua: bàn tay mềm lạnh, một lời hứa giữa bóng tối, nhưng càng cố níu lại càng xa dần. Anh siết chặt điện thoại, nét mặt không đổi, chỉ có đôi mắt sâu thêm một tầng mờ đục.
Tinh Vân cũng ngỡ ngàng. Cô cảm nhận nhịp tim mình tăng tốc bất thường, như thể vừa gặp lại một người quan trọng đã lạc mất từ lâu. Nhưng lý trí kéo cô trở về với thực tại. Một tiếng còi xe vang lên, dòng người xung quanh dồn đẩy, cuốn cô về phía vạch sang đường.
Đèn xanh bật sáng, biển người ào ạt băng qua. Minh Dạ chậm rãi bước, ánh mắt vẫn dán vào bóng hình kia. Khoảng cách giữa họ rút ngắn lại chỉ còn vài bước, nhưng lại xa vời vợi như cách trở hai thế giới. Họ lướt qua nhau, không một lời, không một dấu hiệu nhận biết, chỉ là hai kẻ xa lạ giữa biển người.
Một cơn đau nhói bất ngờ vụt qua thái dương Minh Dạ. Dị năng trong não bộ anh dao động, ký ức như bị ai đó khơi dậy rồi lại vội vàng vùi sâu. Anh đứng sững, quay đầu nhìn lại phía sau.
Tinh Vân dừng chân, cảm nhận một dòng năng lượng lạ lẫm đang vờn quanh mình. Dị năng cảm nhận cho cô thấy dòng năng lực trong Minh Dạ lóe sáng bất thường, dữ dội nhưng bất ổn như một con thú bị thương. Một cảm giác nguy hiểm và thân thuộc đan xen khiến cô bối rối.
Đúng lúc ấy, một đứa bé vấp ngã ngay trước mặt cô. Tinh Vân lập tức cúi xuống, nhẹ nhàng đỡ lấy cậu bé, bàn tay trắng đặt lên đầu gối chảy máu. Một luồng ấm áp dịu nhẹ lan tỏa, vết thương dần khép miệng. Người mẹ trẻ vội vàng cảm ơn rồi kéo con đi, bóng hai mẹ con nhanh chóng bị dòng người nuốt chửng.
Minh Dạ lặng lẽ quan sát, ánh mắt tối lại khi bắt gặp bàn tay Tinh Vân ánh lên sắc bạc mờ nhạt. Dị năng chữa lành. Anh thoáng run nhẹ, trong đầu hiện lên một cái tên bị xóa nhòa bởi thời gian.
Điện thoại rung, cắt ngang dòng suy nghĩ. Tin nhắn ngắn gọn hiện lên: “Triều Dương đã bắt đầu. Hội đồng chờ quyết định.” Minh Dạ hít sâu, gạt mọi cảm xúc sang một bên, quay lưng hòa vào đám đông.
Bên kia đường, Tinh Vân cũng hòa mình vào dòng người. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập lạ lẫm, rồi khẽ lắc đầu tự nhủ: “Chỉ là người lạ.” Nhưng trong lòng, một vết xước vô hình vừa hình thành.
Ở góc phố, Lục Triều Dương dựa lưng vào cột đèn, dáng vẻ ung dung, nụ cười nửa miệng bí hiểm. Ánh mắt sắc lạnh theo dõi từng bước chân, từng cái chạm mắt, như thể mọi thứ đều đã nằm trong kế hoạch. Anh nhấc điện thoại, bấm nhanh một dãy số.
Giọng Lâm Thế An vang lên ở đầu dây bên kia, trầm tĩnh:
— Mọi thứ đúng như dự đoán. Họ không nhận ra nhau.
Triều Dương nhếch môi:
— Tốt. Giai đoạn một đã hoàn thành. Đẩy lên đi. Để xem Minh Dạ còn chống đỡ được bao lâu khi tất cả chỗ dựa đều sụp đổ.
— Còn Bạch Tinh Vân?
— Tạm thời để cô ta tự xoay sở. Khi ký ức chưa trở lại, cô ta chỉ là một quân cờ chưa lật mặt.
— Anh tin vào xác suất của mình quá đấy.
— Vận rủi hôm nay chỉ là bước khởi đầu. Cứ chờ xem.
Triều Dương cúp máy, tay siết nhẹ mặt dây chuyền bạc khắc hình con mắt nhắm nghiền. Anh thì thầm, giọng lạnh như thép:
— Đến cuối cùng, ai mới là kẻ trắng tay?
Một chiếc xe tối màu dừng lặng lẽ bên lề phố. Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt sắc lạnh của Diệp Nguyệt Lăng. Cô khoanh tay, ánh mắt phượng lướt qua đám đông, dừng lại ở bóng Tinh Vân. Môi đỏ cong lên, lạnh lùng.
— Cuối cùng cũng lộ diện, thánh nữ nhỏ bé.
Người đàn ông ghế phụ cúi đầu, giọng kính cẩn:
— Có cần ra tay luôn không, tiểu thư?
Nguyệt Lăng lắc đầu, mắt không rời Tinh Vân:
— Chưa. Cứ để cô ta cô độc giữa biển người. Khi không còn ai bên cạnh, bẻ gãy càng dễ.
Cô búng nhẹ mặt dây chuyền, dị năng ẩn thân tỏa ra, khí tức biến mất giữa không trung. Xe lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng xe cộ.
Tinh Vân đi mãi mà trái tim vẫn bất an. Cô nhớ lại khoảnh khắc ánh mắt hai người lướt qua nhau, cảm giác vừa mất vừa được len lỏi trong lòng. Đêm trước, cô lại mơ thấy tiếng gọi mơ hồ, một bàn tay vươn ra giữa bóng tối, nhưng tỉnh dậy chỉ còn mồ hôi lạnh thấm lưng.
Cô dừng trước một quán cà phê nhỏ, gọi một ly nóng, ngồi sát cửa kính. Ngoài kia, dòng người vẫn cuộn chảy. Cô mở sổ tay, viết vội vài dòng: “Có những ký ức không thể gọi tên. Mỗi lần lướt qua một bóng hình, tim lại đau như bị siết chặt. Mình là ai, mình muốn gì, tại sao lại sợ hãi điều chưa từng biết rõ?”
Cô nhắm mắt, tựa đầu vào kính, để mặc những hình ảnh lẫn lộn trôi qua. Trong khoảnh khắc, cô tưởng như thấy bóng Minh Dạ phản chiếu trên mặt kính, rồi vụt tắt.
Minh Dạ trở lại văn phòng. Không khí căng thẳng như dây đàn. Trợ lý báo cáo: hợp đồng lớn bị hủy, cổ đông rút vốn, truyền thông chuẩn bị tung tin xấu. Anh im lặng nghe, mắt càng thêm lạnh lùng.
— Chủ tịch, có cần liên hệ Bạch thị không?
— Không cần. Để tôi tự giải quyết.
Anh mở ngăn kéo, lấy ra chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn bạc khắc hoa văn kỳ lạ. Anh lặng lẽ đeo vào, dị năng lập tức dâng lên, một cơn đau nhói xuyên qua thái dương. Ký ức vỡ vụn hiện về: tiếng gọi của mẹ, cánh cửa đóng sầm, bóng người chạy trốn trong đêm.
Anh bấm gọi một số điện thoại đã lâu không liên lạc:
— Là tôi. Kích hoạt phương án dự phòng. Có thể mọi thứ sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Đầu dây bên kia đáp gọn:
— Đã rõ, thiếu gia.
Minh Dạ ngồi lặng một lúc, mắt nhìn ra cửa kính. Thành phố dần lên đèn, ánh sáng mờ nhòe như những dải sao lạc lối. Anh tự nhủ: “Nếu ký ức là vũ khí, kẻ kiểm soát ký ức sẽ thao túng vận mệnh.”
Trong căn phòng nhỏ khu phố cũ, Tinh Vân kiểm tra từng viên thuốc, ánh mắt trầm ngâm. Mỗi lần dùng dị năng, sức lực hao mòn rõ rệt. Cô biết mình đang đánh đổi tuổi thọ, nhưng không thể làm ngơ trước nỗi đau của người khác.
Tiếng gõ cửa vang lên. Bà cụ hàng xóm xuất hiện, giọng lo lắng:
— Cô Bạch, nhà tôi có người sốt cao, nhờ cô xem giúp.
Tinh Vân mỉm cười dịu dàng:
— Được, tôi qua ngay.
Cô thu dọn đồ, bước ra ngoài, trong lòng thoáng nhẹ nhõm. “Nếu một ngày ký ức thật sự trở lại, liệu mình còn đủ dũng khí đối mặt không?” Ý nghĩ ấy lướt qua như một cái bóng.Trên tầng thượng một tòa nhà gần đó, Lâm Thế An quan sát phố xá qua ống nhòm nhỏ. Trong mắt ông, mọi cảm xúc của từng người như bản đồ mở rộng. Ông bật cười khẽ:
— Ai mới là người chia bài cuối cùng?
Ông rút điện thoại, gửi tin nhắn: “Cô ấy đã xuất hiện. Kế hoạch giữ nguyên.”
Một bóng người ở đầu bên kia thành phố nhận được tin, khóe môi nhếch lên, ánh mắt lạnh băng.
Đêm xuống, Phố Đông rực rỡ ánh đèn. Minh Dạ đứng trên ban công tầng cao, nhìn xuống dòng xe không dứt. Anh gọi điện, giọng trầm khàn:
— Có tin gì từ tổ chức Dị Ảnh không?
— Chưa. Người của ta bị chặn ở tầng ngoài. Diệp gia cũng đang truy thánh vật.
— Tăng cường giám sát. Không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Anh tắt máy, mắt lóe lên tia quyết đoán.
Ở góc khuất, Triều Dương ngồi trong quán bar sang trọng, xoay ly rượu vang đỏ. Anh xem lại đoạn video Minh Dạ và Tinh Vân lướt qua nhau trên phố, bật cười:
— Định mệnh đúng là biết trêu ngươi.
Một người đàn ông tiến lại, thì thầm:
— Đã sẵn sàng. Truyền thông chỉ chờ hiệu lệnh.
Triều Dương gật đầu, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:
— Để tin đồn lan nhanh. Đêm nay, Phố Đông sẽ không còn yên bình.
Tinh Vân trở về phòng, nằm dài trên giường, mắt nhìn trần nhà. Tiếng còi xe ngoài phố vọng lại. Cô nhắm mắt, hình ảnh người đàn ông cao lớn với đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên. Cô không nhớ nổi tên anh, chỉ biết mỗi lần nghĩ đến lại thấy lòng dậy lên cảm giác mất mát.
Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim vội vã, một ký ức mơ hồ lại thoáng qua rồi tan biến vào bóng tối.
Ở văn phòng Lục Thị, Minh Dạ dựa lưng vào ghế, mắt khép hờ. Dị năng thao túng ký ức cuộn trào trong đầu, anh cố lần theo dòng ký ức, muốn nắm bắt gương mặt người con gái vừa lướt qua. Nhưng càng cố, mọi thứ càng nhạt nhòa, chỉ còn cảm giác day dứt.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn hiện ra: “Người của Diệp gia đã tiếp cận bệnh viện. Mục tiêu: bác sĩ Bạch.”
Minh Dạ mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh, sát khí thoáng qua. Anh gọi cho trợ lý:
— Chuẩn bị xe. Tôi sẽ đến bệnh viện.
Không đợi trả lời, anh đứng dậy bước nhanh ra ngoài.
Tinh Vân vừa rời khỏi nhà, bị hai người đàn ông mặc âu phục chặn lại ở đầu ngõ. Một người chìa tấm thẻ bạc có ký hiệu Diệp gia:
— Cô là Bạch Tinh Vân? Xin mời theo chúng tôi, có người muốn gặp.
Tinh Vân lùi lại, mắt ánh lên cảnh giác:
— Tôi không quen các anh.
Dị năng trong người cô vận hành, năng lượng chữa lành cuộn lên phòng thủ.
— Nếu các anh tiến thêm, tôi sẽ báo cảnh sát.
Hai người kia liếc nhìn nhau, ánh mắt lóe tia giễu cợt. Một người định áp sát thì tiếng còi xe vang lên, đèn pha rọi thẳng vào mặt họ.
Một chiếc xe sang dừng lại, cửa bật mở. Minh Dạ bước ra, ánh mắt lạnh băng quét qua hai kẻ lạ:
— Các người muốn chết?
Hai gã lùi lại, nhận ra thân phận anh, vội cúi đầu rồi rút lui.
Minh Dạ không nhìn họ, tiến đến trước mặt Tinh Vân:
— Cô không sao chứ?
Tinh Vân sững người, mắt xám ánh lên dao động. Cô lắc đầu, môi mím lại. Hai người đứng đối diện, im lặng, chỉ có nhịp thở gấp của Tinh Vân và ánh mắt lạnh của Minh Dạ.
— Anh là ai? — Cô cất tiếng, giọng run nhẹ.
Minh Dạ nhìn sâu vào mắt cô, muốn xuyên qua tầng sương ký ức. Anh tìm kiếm một tia nhận ra, nhưng chỉ thấy xa lạ.
— Một người qua đường.
Anh quay đi, giọng khàn như gió lùa qua kẽ lá. Tinh Vân nhìn theo bóng lưng anh, trái tim nhói lên không hiểu nổi. Cô muốn giữ anh lại, muốn hỏi, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Minh Dạ lên xe, kính xe kéo lên, ánh mắt vẫn dõi theo cô qua gương chiếu hậu. Trong đầu anh vang lên câu hỏi: “Nếu ký ức là xiềng xích, ta có đủ sức phá vỡ nó không?”
Ở góc phố, Triều Dương chứng kiến mọi diễn biến, rút điện thoại gửi đi một tin nhắn: “Vận rủi đã gieo, chỉ chờ kết quả.”
Bên ngoài thành phố, Diệp Nguyệt Lăng nhận được tin, môi đỏ nhếch lên:
— Đêm nay, Phố Đông sẽ không còn yên bình, Lục Minh Dạ.
Đêm khuya, Phố Đông vắng lặng dần. Dưới ánh đèn vàng, Tinh Vân đứng lặng, tay siết quai túi. Cô ngước nhìn bầu trời không sao, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
Ở phía xa, Minh Dạ dừng xe bên lề, mắt nhắm nghiền. Anh không nhớ nổi tên cô, không nhớ mình từng yêu ai, chỉ cảm thấy trái tim đau âm ỉ. Anh tự hỏi: “Nếu một ngày không còn nhận ra nhau, liệu trái tim này còn đủ mạnh để tìm lại nhau không?”
Trong màn đêm, hai con người lặng lẽ bước tiếp về phía trước, mỗi người mang theo một mảnh ký ức vỡ vụn, một nỗi day dứt không tên.
Dưới chân Phố Đông, bí mật vẫn chờ ngày được phơi bày. Trên cao, các thế lực ngầm bắt đầu chuyển quân. Ván cờ quyền lực, tình yêu và ký ức vẫn chưa ai biết nước đi tiếp theo sẽ là gì.
Ở đâu đó, sợi dây vô hình vẫn lặng lẽ nối liền hai số phận, chờ một ngày được gọi tên giữa biển người xa lạ.