Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 14: Giao Dịch Với Ác Quỷ

Cánh cửa phòng trắng khép lại, chốt khóa điện kêu lên một tiếng khô lạnh, cắt đứt mọi âm vang của thế giới bên ngoài. Ánh sáng trắng lạnh phủ lên khắp gian phòng, từng góc tường bỗng dưng hóa sắc nét như những lưỡi dao. Diệp Nguyệt Lăng bước vào, váy đen quét nhẹ trên nền, ánh mắt phượng sắc lạnh lướt qua Minh Dạ và Tinh Vân như một lời cảnh báo vô thanh.

Minh Dạ đứng chắn trước Tinh Vân, thân thể cao lớn che chắn cho cô. Hơi thở anh nặng nề, từng sợi tóc bạc lấp lánh mồ hôi, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Nguyệt Lăng mà không hề chớp. Dị năng trong anh chỉ còn như ngọn nến sắp tắt, nhưng ý chí vẫn vững vàng, không lùi bước.

Nguyệt Lăng dừng lại cách họ vài bước, môi đỏ cong lên thành nụ cười lạnh nhạt. Cô rút dao bạc, đầu lưỡi dao bắt sáng lấp loáng.

— Chúng ta sẽ không phí thêm thời gian nữa. Bạch Tinh Vân, thánh vật ở đâu?

Tinh Vân tựa nhẹ sau lưng Minh Dạ, đôi mắt xám phủ sương ngẩng lên không chút sợ hãi.

— Tôi không biết. Nếu biết, cũng không bao giờ giao nó cho cô.

Nguyệt Lăng nghiêng đầu, ánh mắt sắc như lưỡi dao lướt qua vết thương trên cổ Tinh Vân. Cô tiến sát, lưỡi dao lạnh lẽo kề lên làn da trắng như tuyết. Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra, trượt xuống cổ áo.

— Dị năng chữa lành của cô sẽ kéo dài nỗi đau, nhưng không thể cứu nổi linh hồn đâu. Tôi có thể cứa thêm trăm nhát, mỗi nhát là một lần gần hơn với cái chết. Nói đi, thánh vật ở đâu?

Minh Dạ siết chặt tay, đôi mắt tối lại. Anh cảm nhận rõ từng mạch máu trong cơ thể rực lên như lửa, dị năng bên trong đã cạn kiệt đến mức chỉ còn dư âm. Nhưng anh không lùi.

Tinh Vân chỉ khẽ rùng mình, ánh mắt không rời Minh Dạ, nụ cười gượng gạo nở trên môi.

— Nếu cô muốn giết, cứ giết. Tôi sẽ không mở miệng.

Nguyệt Lăng cười khẩy, quay sang Minh Dạ.

— Anh nghĩ sao, Lục tổng? Nếu tôi moi được ký ức của cô ấy trước mặt anh, liệu anh còn giữ nổi sự tỉnh táo không?

Minh Dạ im lặng, bàn tay run nhẹ trên báng súng. Trong đầu anh, ký ức về mẹ, về những ngày thơ ấu, tất cả đang nhòa đi từng mảng, chỉ còn lại hình bóng Tinh Vân như sợi dây cuối cùng níu giữ bản thân với hiện thực.

Nguyệt Lăng rút ra một ống tiêm chứa chất lỏng vàng óng. Cô không chần chừ, đâm thẳng vào cổ Tinh Vân. Dòng chất lỏng lạnh lẽo tràn vào huyết quản, Tinh Vân co giật, mắt trợn lên, cả thân thể run rẩy dữ dội. Dị năng chữa lành phát sáng chói lòa, nhưng ánh bạc ấy chỉ lóe lên rồi tắt lịm.

— Thuốc ép dị năng này sẽ l*t tr*n tất cả. Chỉ vài phút nữa thôi, mọi bí mật của cô sẽ nằm trong tay tôi.

Tiếng hét của Tinh Vân vang vọng khắp gian phòng. Ký ức bị cưỡng ép trồi lên như những con sóng dữ: tiếng người gào thét, lửa cháy, những gương mặt đẫm máu, viên đá đen bạc lấp ló dưới lớp vải đỏ. Máu thấm ướt môi, hai tay cô siết chặt đến bật móng.

Minh Dạ gầm lên, lao đến, súng chĩa thẳng vào trán Nguyệt Lăng.

— Buông cô ấy ra!

Nguyệt Lăng không nao núng, chỉ nhướn mày, ánh mắt ánh lên vẻ khinh bỉ.

— Anh dám bóp cò không? Dị năng của anh giờ chỉ còn là cái bóng của chính nó. Một viên đạn, một mạng người, nhưng ký ức của cô ta thì tôi vẫn lấy được.

Cô giơ tay, dị năng biến hình bùng phát. Trong nháy mắt, trước mặt Minh Dạ xuất hiện thêm một Tinh Vân nữa—từng nét mặt, dáng điệu, giọng nói giống hệt. Anh khựng lại, bàn tay siết cò súng cứng đờ.

— Anh có chắc mình đang bảo vệ đúng người không? — “Tinh Vân” giả mỉm cười lạnh lẽo.

Minh Dạ nhắm mắt, gắng gượng triệu hồi chút dị năng còn lại. Trong thế giới ký ức, anh nhìn thấy dòng chảy năng lượng—cô gái đang quỳ dưới đất, ngón tay siết chặt vết máu, chính là Tinh Vân thật. Anh lao tới, chắn trước cô mà không do dự.

Nguyệt Lăng bật cười, trở lại hình dáng thật, vỗ tay tán thưởng.

— Dị năng ký ức của anh quả là lợi hại. Nhưng tôi không hết cách.

Cô búng tay. Đèn trong phòng chớp tắt, tường kính chuyển dần sang màu đỏ. Âm thanh bên ngoài bỗng im bặt, không gian méo mó như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình. Cửa ra vào khóa chặt, mọi lối thoát đều biến mất.

Đúng lúc ấy, phía cửa vang lên tiếng gõ nhịp ba lần, đều đặn và nhẹ như tiếng cốc thủy tinh va nhau. Nguyệt Lăng xoay người, dao lại kề sát cổ Tinh Vân.

— Ai ngoài đó?

Cửa mở hé, Lâm Thế An xuất hiện, dáng dấp điềm tĩnh, đôi mắt sắc lạnh lướt qua từng người trong phòng. Ông bước vào, tay đút túi quần, không biểu lộ cảm xúc.

— Có vẻ tôi đến đúng lúc.

Nguyệt Lăng nhướng mày, môi mím chặt.

— Ông nghĩ mình là ai mà dám bước vào đây?

Lâm Thế An ngồi xuống ghế, ánh mắt xoáy thẳng vào Minh Dạ, giọng nói trầm ấm vang lên:

— Tôi đến để đề nghị một giao dịch. Minh Dạ, cậu muốn nghe không?

Minh Dạ nheo mắt, ngực phập phồng, giọng khàn đặc vì kiệt sức.

— Ông muốn gì?

Lâm Thế An nhẹ nhàng:

— Tôi giúp cậu lấy lại quyền kiểm soát dị năng, cứu cả hai khỏi Diệp Nguyệt Lăng. Đổi lại, tôi chỉ cần một phần quyền thao túng ký ức—một chút thôi, đủ để thực hiện tâm nguyện của mình.

Nguyệt Lăng bật cười, tiếng cười vang lên như thủy tinh vỡ.

— Ông nghĩ Minh Dạ sẽ chia sẻ quyền lực tối thượng sao? Đừng mơ mộng.

Lâm Thế An không để ý, chỉ nhìn thẳng vào Minh Dạ:

— Dị năng của cậu đang rối loạn, ký ức hao mòn từng giây. Không ai ngoài tôi có thể ổn định lại dòng ký ức ấy. Nếu không, cậu sẽ đánh mất mọi thứ—kể cả người cậu yêu.

Tinh Vân lắc đầu, ánh mắt kiên quyết.

— Đừng nghe ông ta. Dị năng ấy là linh hồn của anh. Chia sẻ nó, anh sẽ không còn là chính mình.

Nguyệt Lăng siết dao mạnh hơn, vết cắt sâu thêm, máu thấm đỏ áo Tinh Vân.

— Đủ rồi! Thánh vật đâu? Nếu không nói, tôi sẽ xóa sạch ký ức của cô—từng mảnh một.

Cô kéo mạnh Tinh Vân đứng dậy, lôi về phía cửa sau. Minh Dạ định lao tới nhưng Lâm Thế An giơ tay cản lại, mắt lạnh lùng.

— Đừng vội. Tôi có thể giúp cậu giữ lại ký ức về cô ấy, thậm chí hồi phục dị năng. Chỉ cần cậu đồng ý điều kiện của tôi.

Minh Dạ dằn giọng:

— Nếu tôi đồng ý, ông sẽ làm gì với quyền kiểm soát ký ức?

Lâm Thế An mỉm cười, nụ cười khó đoán:

— Tôi chỉ cần tìm lại một người thân đã mất. Tôi không can dự vào cuộc chiến này. Một đoạn ký ức, chỉ thế thôi.

Nguyệt Lăng nhấn nút trên tường. Tấm kính chống đạn trượt xuống, ngăn cách cô và Tinh Vân với hai người còn lại. Âm thanh tần số cao vang lên, dị năng của Minh Dạ bị bóp nghẹt, đầu đau như muốn nổ tung. Ký ức tiếp tục vỡ vụn, từng mảnh nhỏ rơi rụng.

Nguyệt Lăng kéo Tinh Vân ra hành lang ngập ánh đèn đỏ, đội Dị Ảnh chờ sẵn, súng và dị năng nhắm thẳng vào họ. Cô lạnh lùng ra lệnh:

— Ép ký ức cô ta. Xóa sạch từng lớp cho đến khi tìm thấy thánh vật.

Hai dị năng giả lực lưỡng đè Tinh Vân xuống ghế sắt. Nguyệt Lăng gắn thiết bị lên thái dương Tinh Vân. Dòng điện chạy qua, Tinh Vân gào lên, ký ức bị xé toạc: đám trẻ dị năng bị săn đuổi, ngọn lửa, khuôn mặt viên đá đen bạc lóe lên giữa máu và nước mắt.

Nguyệt Lăng ghé sát, thì thầm:

— Viên đá ở đâu? Nói ra, tôi sẽ cho cô cái chết nhẹ nhàng.

Tinh Vân cắn chặt môi, máu rỉ ra, đôi mắt xám chuyển dần thành màu bạc. Dị năng chữa lành phát tác, nhưng càng chữa, mạch máu dưới da nổi bật như những sợi chỉ bạc sắp đứt.Một dị năng giả khác gắn thêm thiết bị đọc sóng não. Ký ức Tinh Vân bị moi ra từng lớp, thật giả lẫn lộn, những đoạn hình ảnh vụt sáng rồi tắt ngấm.

Trong phòng trắng, Minh Dạ vật lộn với cơn đau. Lâm Thế An vẫn ngồi im, mắt nhìn qua lớp kính.

— Cậu quyết định thế nào, Minh Dạ?

Minh Dạ nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy trên thái dương.

— Tôi không tin ông.

Lâm Thế An thở dài:

— Dị năng ấy đang hủy hoại cậu. Nếu không có tôi, cậu sẽ không giữ nổi chính mình, cũng chẳng cứu được ai cả.

Minh Dạ nhắm mắt, cố níu giữ ký ức về mẹ, nhưng chỉ còn khoảng trắng vô tận. Hình bóng Tinh Vân cũng mờ dần như sương tan.

Đột nhiên, còi báo động vang lên. Đèn hành lang chuyển sang xanh lam, hệ thống an ninh bị xâm nhập. Loa nội bộ bật lên, giọng nói trầm đục vang vọng:

— Lục Triều Dương chào mừng các vị đến bữa tiệc cuối cùng. Ai muốn thánh vật, hãy tự đến mà lấy. Tôi sẽ là người phán xét đêm nay.

Nguyệt Lăng siết vai Tinh Vân, mắt rực lửa.

— Đồ khốn Triều Dương… Hắn dám can thiệp vào lúc này.

Cô ra lệnh tăng cường bảo vệ, nhưng rõ ràng trong lòng bất an. Cô liếc Tinh Vân, nụ cười nhạt thoáng qua:

— Có vẻ số phận vẫn chưa muốn tha cho cô.

Trong phòng trắng, Minh Dạ mở mắt, nhìn Lâm Thế An.

— Được. Tôi chấp nhận giao dịch. Nhưng nếu ông phản bội, tôi sẽ hủy dị năng—kéo ông chết cùng.

Lâm Thế An gật đầu, tay đặt lên trán Minh Dạ, truyền một luồng dị năng mát lành. Ký ức trong đầu Minh Dạ ngừng rạn nứt, dị năng ổn định lại, sức mạnh trở về.

— Cảm ơn. — Minh Dạ lạnh lùng.

Lâm Thế An gật nhẹ.

— Khi tôi cần, hãy giữ lời.

Ngay khi dị năng hồi phục, Minh Dạ vung tay, ký ức mãnh liệt đánh vỡ tấm kính chống đạn. Anh lao ra hành lang, Lâm Thế An bám sát sau.

Đội Dị Ảnh phát hiện, súng và dị năng nhắm thẳng vào họ. Minh Dạ giơ tay, thao túng ký ức lính canh—từng tên ngã gục, ánh mắt hoang mang, không biết mình là ai, đang ở đâu.

Anh lao về phía phòng thẩm vấn. Tiếng hét của Tinh Vân vang vọng, đau đớn và tuyệt vọng.

Nguyệt Lăng ngẩng lên, thấy Minh Dạ lao đến, mắt lóe vẻ giận dữ.

— Giết hắn!

Hai dị năng giả xông tới, nhưng vừa chạm vào Minh Dạ đã gục xuống, ký ức lộn xộn, quá khứ và hiện tại vỡ nát.

Nguyệt Lăng kéo Tinh Vân ra sau, dao bạc kề sát cổ cô.

— Thêm một bước, tôi sẽ giết cô ta!

Minh Dạ dừng lại, ánh mắt lạnh băng.

— Nếu cô dám, tôi sẽ xóa sạch ký ức của cô—biến cô thành kẻ không còn quá khứ, không tên, không hiện tại.

Nguyệt Lăng thoáng do dự, biết dị năng ký ức của Minh Dạ lúc này đã hồi phục, sức mạnh vượt khỏi kiểm soát thông thường.

Đúng lúc ấy, điện tắt phụt. Cả tòa nhà chìm trong bóng tối. Một giọng nói vang lên, lạnh như gió đêm:

— Mỗi người đều mang một bí mật. Hãy xem ký ức nào sẽ là cái giá cuối cùng trong trò chơi này.

Lục Triều Dương xuất hiện, bóng dáng cao lớn lướt qua hành lang, nụ cười nửa miệng quen thuộc. Anh đứng giữa hai phe, ánh mắt hổ phách sáng rực trong bóng tối.

— Chào mừng đến ván cờ cuối cùng.

Nguyệt Lăng kéo Tinh Vân lùi lại, mắt đề phòng.

— Anh muốn gì, Triều Dương?

Triều Dương liếc Minh Dạ rồi sang Lâm Thế An, giọng lạnh tanh:

— Đơn giản thôi. Ai giao thánh vật, tôi cho người đó vận may sống sót. Không ai giao, mọi ký ức quý giá nhất sẽ bị xóa sạch.

Minh Dạ đáp, giọng đều đều:

— Anh nghĩ mình đủ sức kiểm soát vận mệnh ở đây sao? Đừng quên, tôi có thể thao túng ký ức của anh.

Triều Dương nhếch môi, ánh mắt thách thức.

— Có thể thử. Nhưng vận rủi hôm nay có thể đổi chủ bất cứ lúc nào.

Không khí đặc quánh, bốn người đối mặt, dị năng va chạm trong lặng lẽ. Lâm Thế An đứng ngoài, mắt không rời các quân cờ.

Tinh Vân yếu ớt ngước lên, môi mấp máy:

— Đừng vì tôi… Ký ức… hãy giữ lấy…

Minh Dạ tiến lên, ánh sáng bạc tỏa ra từ tay, bao lấy Tinh Vân. Dị năng chữa lành của cô được tiếp sức, vết thương dần khép lại. Cô run rẩy, nhưng máu đã ngừng chảy.

Nguyệt Lăng hoảng loạn, vung dao về phía Minh Dạ. Triều Dương vung tay, dị năng thao túng vận mệnh phát tác. Dao bạc trượt khỏi tay Nguyệt Lăng, rơi xuống sàn. Ngay lúc đó, điện sáng trở lại.

Đội Dị Ảnh bị đánh gục, hành lang ngập xác người. Triều Dương cười lạnh, lùi về phía cửa.

— Ván cờ này chưa kết thúc. Thánh vật, ký ức, vận mệnh—mọi thứ còn chưa thuộc về ai.

Anh biến mất vào bóng tối, chỉ để lại tiếng cười vọng lại.

Nguyệt Lăng bị dồn vào góc, mắt đỏ ngầu, tóc rối bời. Cô rút thiết bị nhỏ, ấn nút tự hủy. Tiếng còi báo động vang lên, tòa nhà rung chuyển.

Lâm Thế An kéo Minh Dạ và Tinh Vân lao ra hành lang. Ngoài kia, thành phố rực lửa, Dị Ảnh nổi loạn. Ba người chạy xuyên hành lang đỏ lửa, phía sau tiếng nổ vang trời, lửa bốc lên nuốt chửng mọi lối thoát.

Ra đến mái nhà, họ dừng lại, th* d*c. Minh Dạ ôm chặt Tinh Vân, ánh mắt đen sâu thẳm hướng về chân trời rực lửa.

— Cô ổn chứ?

Tinh Vân gật nhẹ, môi run run:

— Tôi… vẫn còn nhớ anh.

Lâm Thế An lặng lẽ nhìn hai người, rồi quay đi, bóng lưng hòa vào khói sương.

Dưới kia, Diệp Nguyệt Lăng biến mất trong biển lửa. Tiếng còi hú vang lên, từng đoàn Dị Ảnh rút khỏi tòa nhà đang sụp đổ.

Trên mái nhà, Minh Dạ siết chặt Tinh Vân, đôi mắt đen sâu thẳm hướng về phía chân trời rực lửa. Một chương mới lại mở ra—khi ký ức, dị năng, vận mệnh và thù hận vẫn còn dang dở, chờ được định đoạt trong đêm dài chưa dứt.