Ẩn Thế Tổng Tài
Chương 1: Lễ Tang Trong Bóng Tối
Ánh đèn trong đại sảnh biệt thự Lục gia phủ lên mọi vật một màu lạnh lẽo, tang tóc. Những vòng hoa trắng xếp thành tường, lặng lẽ che đi những ánh mắt dò xét, toan tính. Đội bảo vệ mặc vest đen đứng rải rác, tạo thành một rào chắn vô hình, khiến bầu không khí vốn nặng nề lại càng thêm nghẹt thở. Mùi hương trầm quấn quýt, phủ lên từng bước chân, từng cái bắt tay xã giao. Tất cả như đang chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra.
Lục Minh Dạ đứng trước di ảnh ông nội, dáng cao lớn, lưng thẳng như một cây tùng giữa giông bão. Đôi mắt anh sâu thẳm, lạnh lùng, không một chút biểu cảm, tựa hồ toàn bộ nỗi đau đã bị đóng băng từ lâu. Họ hàng, đối tác, các trưởng lão lần lượt đến gần, nói những lời chia buồn theo nghi thức, mỗi người mang theo một thái độ riêng – dè dặt, e dè, hoặc kín đáo dò xét. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt anh quá lâu.
Lục Triều Dương, anh họ Minh Dạ, xuất hiện trong bộ âu phục chỉn chu, mái tóc nâu sẫm vuốt ngược, nụ cười nửa miệng đầy ngụ ý. Anh ta cúi đầu trước di ảnh, rồi ghé sát Minh Dạ, giọng nhỏ nhưng rõ từng chữ:
— Lục gia từ nay giao cho em, Minh Dạ. Hy vọng em sẽ không làm ông nội thất vọng.
Minh Dạ đáp lại bằng ánh mắt sắc lạnh, chỉ khẽ gật đầu, không một lời cảm ơn. Ánh mắt đó khiến Triều Dương phải rời đi, nụ cười trên môi càng đậm, nhưng trong đáy mắt lóe lên tia thách thức khó đoán.
Không khí trong sảnh như ngưng đọng khi Lâm Thế An – cố vấn lâu năm của Lục gia – lặng lẽ xuất hiện. Ông ta bước vào vùng sáng, ánh mắt sắc sảo quét qua từng người, dừng lâu hơn trên khuôn mặt Minh Dạ. Không ai biết trong đầu ông đang tính toán điều gì, nhưng mỗi cái nhìn của ông tựa như một lời cảnh báo ngầm.
Lời phát biểu của trưởng lão vang lên, nặng nề, từng tiếng rơi trên nền đá lạnh. Khi đến phần kế nhiệm, mọi ánh mắt đều dồn về phía Minh Dạ. Anh tiến lên, nhận lấy dấu ấn gia tộc từ tay trưởng lão. Giọng nói vang lên trầm ấm, mạnh mẽ:
— Từ giờ phút này, tôi – Lục Minh Dạ – chính thức kế nhiệm chức tổng tài Lục Thị, gánh vác trọng trách bảo vệ danh dự và tương lai của Lục gia.
Đám đông xôn xao, những lời thì thầm không giấu nổi sự lo lắng và bất an. Một số người vỗ tay lấy lệ, tiếng vỗ tay lẻ tẻ rồi tắt hẳn. Không khí lạnh lại, như thể mỗi người đều đang giữ cho mình một bí mật.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm phủ xuống thành phố Vọng Minh, ánh đèn đường hắt qua lớp kính tạo thành những vệt sáng dài, lạnh giá. Bên ngoài biệt thự, bóng người lạ lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, từng bước chân chìm vào nền đất ẩm ướt sau cơn mưa.
Trong một góc sảnh, Bạch Tinh Vân đứng lặng lẽ. Bộ blouse trắng khiến cô nổi bật giữa sắc đen tang lễ. Mái tóc bạch kim buông dài, đôi mắt xám phủ một lớp sương mỏng, như nhìn xuyên qua mọi lớp vỏ ngoài. Cô mới được Lục gia mời về, chỉ quen biết y tá trưởng, nhưng trực giác nhạy bén khiến cô nhận ra nơi này không đơn thuần chỉ là đau thương.
Một phụ nữ trung niên tiến đến, cất tiếng dè dặt:
— Bác sĩ Bạch, sao cô lại đứng ở đây?
Tinh Vân mỉm cười nhẹ:
— Tôi quan sát sức khỏe các thành viên. Không khí căng thẳng quá, sợ có người không chịu nổi.
Bà ta gật đầu, ánh mắt dò xét rồi rời đi. Tinh Vân hơi nheo mắt, cảm nhận dòng chảy năng lực trong không khí xáo trộn bất thường. Một thứ gì đó rất nguy hiểm đang len lỏi giữa những lời chia buồn.
Đột ngột, ánh đèn chùm giữa sảnh chớp tắt. Một tiếng động khẽ vang lên, rồi bóng đèn vụt tắt hoàn toàn. Trong khoảnh khắc, một bóng đen lao tới, động tác nhanh như chớp, nhắm thẳng vào Minh Dạ. Tiếng hét thất thanh vang lên, mọi người dạt ra hỗn loạn.
Minh Dạ phản ứng tức thì. Đôi mắt anh tối lại, dị năng thao túng ký ức khẽ động, thời gian quanh anh dường như chậm lại một nhịp. Anh nhìn rõ đường bay của viên đạn bạc rít qua không khí, lao đến như tia chớp. Anh nghiêng người, tránh viên đạn đầu tiên, nhưng đồng thời cảm nhận được một sát khí cực mạnh từ phía sau.
Một bóng người lao tới, dao găm lóe sáng đâm thẳng lưng anh. Minh Dạ xoay người, dùng tay trái chặn lại. Lưỡi dao rạch một đường sâu, máu b*n r* đỏ thẫm, nhưng ánh mắt anh không hề dao động. Trong khoảnh khắc, anh chạm vào ký ức của kẻ tấn công – một mảng trống rỗng, lạnh lẽo, như một con rối không hồn.
Lục Triều Dương đứng lùi về phía sau, ánh mắt lướt qua hiện trường, khóe môi nhếch nhẹ. Anh ta quan sát tất cả, không hề có ý định can thiệp, chỉ dõi theo từng động tác của Minh Dạ và Bạch Tinh Vân.
Dao lại vung lên, nhưng lần này một bàn tay nhỏ nhắn kéo mạnh Minh Dạ về phía sau. Bạch Tinh Vân lao tới, ánh mắt sáng rực quyết đoán. Không chút do dự, cô đứng chắn trước mặt anh, cúi xuống kiểm tra vết thương.
— Đừng cử động. Vết thương sâu, máu chảy nhiều.
Minh Dạ thoáng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô, nhưng không phản kháng. Tinh Vân rút băng gạc, động tác thuần thục, ánh mắt chuyển màu xám đậm. Cô cảm nhận rõ dòng năng lực hỗn loạn trong cơ thể Minh Dạ – mạnh mẽ, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Không phải ai cũng sở hữu dị năng đặc biệt đến vậy.
Tên sát thủ chưa dừng lại, hắn lao tới lần nữa. Tinh Vân không lùi bước. Cô áp tay lên vai Minh Dạ, tay còn lại giơ lên chắn lưỡi dao. Một luồng khí lạnh lan tỏa, bàn tay cô phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Mũi dao vừa chạm vào, lập tức bị đẩy bật ra, khiến kẻ tấn công loạng choạng.
Lâm Thế An xuất hiện, tay cầm gậy sắt, đập mạnh vào đầu kẻ tấn công. Hắn gục xuống, máu rỉ ra từ thái dương. Lâm Thế An liếc Tinh Vân, ánh mắt lạnh lùng khó đoán:
— Cô bé can đảm đấy, nhưng tốt nhất đừng dính vào chuyện của Lục gia.
Tinh Vân không trả lời, chỉ tập trung băng bó cho Minh Dạ. Máu thấm đỏ lớp băng, nhưng vết thương đã ngừng chảy, sắc mặt anh dần ổn định.
— Anh không nên vận động mạnh, vết thương sát động mạch. Tôi cần kiểm tra thêm.
Minh Dạ nhìn thẳng vào mắt cô:
— Cô là ai?
— Bác sĩ Bạch Tinh Vân. Tôi mới nhận việc ở Lục gia. Nếu nghi ngờ, anh có thể kiểm tra hồ sơ bất cứ lúc nào.
Ánh mắt Minh Dạ lướt qua khuôn mặt cô, sắc lạnh nhưng không che giấu sự tò mò. Dị năng của anh thử quét qua ký ức cô, nhưng chỉ gặp một màn sương dày đặc, không thể xâm nhập. Đó là điều chưa từng xảy ra.
Tiếng còi hú vang lên ngoài cổng, đội bảo vệ và cảnh sát nhanh chóng khống chế các kẻ tình nghi. Khách mời xôn xao, nhiều người thì thào nhìn về phía Lục Triều Dương, kẻ vẫn bình thản đứng tựa cột, miệng nhếch cười bí hiểm.
Ông trưởng lão Lục gia vội vã lao tới:
— Minh Dạ, cháu ổn chứ?
— Tôi không sao. Đề nghị kiểm tra toàn bộ khách mời, không để ai rời đi khi chưa rõ tình hình.
Giọng anh dứt khoát, mệnh lệnh lập tức được thực thi. Đội bảo vệ chia thành nhóm, lặng lẽ kiểm tra từng người, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Lâm Thế An ghé sát Minh Dạ, thì thầm:
— Đây không phải hành động đơn lẻ. Ai đó muốn thách thức quyền lực của cậu, ngay trong ngày kế nhiệm.
Minh Dạ gật đầu, ánh mắt lặng lẽ quét qua đám đông rồi dừng lại ở Diệp Nguyệt Lăng – người phụ nữ đứng ở cuối sảnh, mái tóc đen dài, ánh mắt phượng sắc lạnh, môi đỏ mỉm cười khẽ khi ánh mắt họ chạm nhau. Cô quay đi, lẫn vào bóng tối, để lại một dấu hỏi lớn.
Tinh Vân hoàn tất sơ cứu, thu dọn dụng cụ, định rời đi thì Minh Dạ giữ tay cô lại:
— Cô có dị năng chữa lành?
Tinh Vân thoáng cảnh giác, rồi mỉm cười:
— Tôi chỉ biết một chút y thuật. Nếu có dị năng, tôi đã chẳng phải làm bác sĩ.Câu trả lời tự nhiên, không chút sơ hở. Minh Dạ nhíu mày, dị năng của anh lại thử quét qua ký ức cô, nhưng chỉ chạm vào khoảng trống lạnh lẽo. Cô gái này, tuyệt đối không đơn giản.
— Cảm ơn cô. Lục gia sẽ không quên ân tình hôm nay.
Tinh Vân cúi đầu, ánh mắt lướt qua đám đông, rời khỏi sảnh chính, dáng đi nhẹ như sương sớm. Lục Triều Dương nhìn theo, ánh mắt lóe lên tia thích thú, khóe môi cong cười:
— Bác sĩ này, càng nhìn càng thú vị.
Minh Dạ không đáp, ánh mắt dõi theo bóng Tinh Vân khuất sau hành lang. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không thể kiểm soát hoàn toàn cục diện.
Cảnh sát báo cáo phát hiện dấu hiệu đột nhập tại cửa sau. Một số thiết bị giám sát bị vô hiệu hóa bằng công nghệ cao, chứng tỏ có bàn tay của thế lực ngầm nhúng vào. Lâm Thế An nhận định:
— Kẻ chủ mưu muốn gửi thông điệp: Lục gia không còn bất khả xâm phạm.
Ông trưởng lão Lục gia run giọng:
— Nhất định là Diệp gia đứng sau…
Ngay lúc ấy, Diệp Nguyệt Lăng xuất hiện ở ngưỡng cửa, dáng đi ung dung, đôi môi đỏ mỉm cười lạnh lẽo:
— Tổng tài Lục, thành kính phân ưu. Nhưng anh nên nhớ, Vọng Minh giờ đã khác. Không ai an toàn tuyệt đối, kể cả Lục gia.
Giọng cô như lưỡi dao mỏng lướt qua không khí, không một chút cảm xúc. Minh Dạ đáp lại bằng ánh mắt sắc lạnh, không nói lời nào.
Khách mời dần rời đi, chỉ còn lại người nhà Lục gia và một vài thân tín. Minh Dạ yêu cầu kiểm tra lại toàn bộ hệ thống an ninh, đồng thời triệu tập cuộc họp khẩn.
Trong phòng họp, Minh Dạ ngồi đầu bàn, ánh mắt sắc như dao quét qua từng người. Lục Triều Dương ngả lưng vào ghế, khoanh tay quan sát, nụ cười nửa miệng không rời. Lâm Thế An ghi chú gì đó vào sổ tay, ánh mắt sâu thăm thẳm.
— Ai có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Lục gia? — Minh Dạ hỏi, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa áp lực.
Không ai lên tiếng. Chỉ có tiếng bút của Lâm Thế An vang lên lách cách trong không gian đặc quánh.
— Từ giờ, mọi hoạt động của Diệp gia, kể cả trong bóng tối, phải báo cáo trực tiếp với tôi. Triều Dương, anh phụ trách giám sát nhánh phụ, không để lọt bất cứ tin tức nào ra ngoài.
Triều Dương nhún vai, nụ cười nhàn nhạt:
— Anh luôn là người đầu tiên biết mọi chuyện trong nhà này, Minh Dạ.
Ánh mắt hai anh em giao nhau, ngầm chứa một trận chiến âm thầm.
Sau cuộc họp, Minh Dạ trở về phòng làm việc. Anh đứng lặng trước cửa sổ, tay siết chặt ly cà phê còn nóng. Ánh đèn thành phố hắt lên mặt kính, phản chiếu đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh giá. Dị năng thao túng ký ức vận hành, anh rà soát từng dòng ký ức của những người vừa gặp – tất cả đều rõ ràng, chỉ riêng Bạch Tinh Vân là một khoảng trống tuyệt đối.
Hình ảnh cô đặt tay lên vết thương anh, cảm giác ấm áp truyền qua, khác biệt hoàn toàn với thế giới lạnh lẽo anh đang sống. Một người con gái như vậy, tại sao lại xuất hiện đúng lúc này? Và tại sao ký ức của cô lại là vùng cấm, ngay cả với anh?
Tiếng gõ cửa vang lên khẽ khàng. Bạch Tinh Vân bước vào, vẻ mặt điềm tĩnh, tay cầm hộp y tế.
— Tôi đến kiểm tra lại vết thương cho anh.
Cô nhẹ nhàng thay băng, ánh mắt chăm chú, động tác cẩn thận. Minh Dạ nhìn cô, ánh mắt tối lại:
— Cô nghĩ tôi có vấn đề gì sao?
Tinh Vân dừng lại một nhịp, giọng nhẹ:
— Người mang dị năng thường bị rối loạn thần kinh nhẹ, nhất là khi dùng quá sức.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn dò xét từng suy nghĩ. Minh Dạ không đáp, chỉ khẽ nhướng mày, cảm nhận rõ sự nhạy bén của cô.
— Nếu có gì bất thường, tôi sẽ liên hệ. Cảm ơn bác sĩ Bạch.
Tinh Vân mỉm cười, rời đi, để lại trong phòng mùi hương nhẹ thoảng qua. Minh Dạ nhìn theo, lòng trĩu nặng một cảm giác bất an chưa từng có.
Ngoài hành lang, Lục Triều Dương đứng dựa vào tường, ánh mắt dõi theo bóng Tinh Vân. Anh ta lẩm bẩm:
— Bạch Tinh Vân… Cái tên này không phải lạ.
Trong phòng làm việc, Minh Dạ mở hồ sơ nhân sự trên máy tính. Lý lịch của Tinh Vân hoàn hảo tuyệt đối – tốt nghiệp xuất sắc, kinh nghiệm ấn tượng, không một vết mờ. Nhưng chính sự hoàn hảo ấy càng khiến anh cảnh giác.
Đêm khuya, biệt thự Lục gia im lặng. Mọi người đều mất ngủ, tâm trí vướng bận bởi những câu hỏi không lời đáp. Tầng tầng lớp lớp bí mật bắt đầu chuyển động, như dòng nước ngầm dưới lớp băng mỏng.
Trong phòng riêng, Tinh Vân ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Cô khẽ vuốt cổ tay, nơi một vết sẹo mờ hiện lên dưới ánh đèn. Trong đầu, những mảnh ký ức rời rạc lóe lên – một căn phòng tối, tiếng khóc nức nở, một bàn tay lạnh giá kéo cô khỏi vực sâu.
Cô nhắm mắt lại, thở dài, dị năng rung lên yếu ớt, nhắc nhở về cái giá phải trả. Bên dưới, Minh Dạ đứng trước gương, nhìn sâu vào mắt mình, tự hỏi: Bạch Tinh Vân là ai? Ai thực sự đứng sau âm mưu này?
Ngoài cổng biệt thự, một chiếc xe màu đen dừng lại. Diệp Nguyệt Lăng ngồi trong xe, đôi môi đỏ cong lên lạnh lẽo:
— Lục Minh Dạ, trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu. Và Bạch Tinh Vân… sớm muộn ta cũng vạch trần ngươi.
Thành phố Vọng Minh về đêm rực rỡ, nhưng những bóng tối đang dày đặc hơn bao giờ hết. Ở một nơi nào đó, một bàn tay bí ẩn mở một tập hồ sơ dày cộp, trên bìa chỉ có hai cái tên: Lục Minh Dạ – Bạch Tinh Vân.
Tất cả ánh mắt đều hướng về Lục gia. Trò chơi quyền lực đã khởi động, và số phận hai con người vừa va vào nhau giữa lễ tang đã không thể tách rời.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng Minh Dạ. Một tin nhắn ẩn danh hiện lên: “Bạch Tinh Vân không phải người cô ấy nói. Hãy cẩn thận.”
Minh Dạ siết chặt điện thoại, đôi mắt đen lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Đêm nay, mọi thứ đã thay đổi. Sau lớp mặt nạ tang tóc là những bí mật không ai đoán trước.