Minh Thư cảm thấy tim mình đập mạnh khi cô đứng trước gương, xem lại trang phục. Chiếc váy xanh nhạt ôm sát cơ thể, vừa đủ thanh lịch để không gây sự chú ý nhưng cũng không quá đơn điệu. “Đủ để khiến hắn không nghi ngờ,” cô thầm nghĩ, nhưng trong lòng vẫn không khỏi bồn chồn.
“Cô có chắc chắn rằng mình muốn làm điều này không?” Hoàng hỏi, đôi mắt nâu sáng của anh dán chặt vào Minh Thư. Anh đứng ở cửa ra vào, vẻ mặt nghiêm túc như thường lệ.
“Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta tiếp cận Minh Tuấn,” Minh Thư trả lời, cố gắng giữ giọng mình vững vàng. “Nếu không làm, chúng ta sẽ không bao giờ biết được những gì đang diễn ra.”
“Nhưng nếu hắn phát hiện ra, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm,” Hoàng cảnh báo, sự lo lắng trong giọng nói của anh không thể che giấu.
“Cứ để tôi lo phần đó,” Minh Thư cười lém lỉnh, dù lòng cô đang nặng trĩu. “Tôi sẽ thuyết phục hắn, như tôi vẫn thường làm với những người khác.”
“Cô có thể thuyết phục bất kỳ ai, nhưng Minh Tuấn không phải là người dễ dàng,” Hoàng nói, sự kiên định trong ánh mắt anh làm cô thêm tự tin.
“Chúng ta sẽ dùng kế hoạch của mình. Tôi sẽ nhờ một vài mối quan hệ trong giới báo chí để tạo dựng sự tin tưởng,” Minh Thư đáp, quyết tâm trở lại.
Họ rời khỏi căn hộ, bầu không khí bên ngoài có phần yên ắng, như một cơn bão đang âm thầm chuẩn bị bùng nổ. Khi đến văn phòng của Minh Tuấn, cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
“Đến nơi rồi,” Hoàng thì thầm, chỉ tay về phía tòa nhà hiện đại. Minh Thư gật đầu, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh.
Trong thang máy, ánh đèn nhấp nháy như đang đếm ngược thời gian. Cô quay sang Hoàng, “Nếu mọi thứ suôn sẻ, chúng ta sẽ có thông tin quan trọng.”
“Cố gắng không để lộ cảm xúc,” Hoàng khuyên. “Chúng ta cần phải bình tĩnh.”
Khi cánh cửa thang máy mở ra, Minh Thư bước ra trước, lòng đầy hồi hộp. Cô đi theo lối vào văn phòng, nơi có một chiếc bàn lớn và những bức tranh treo tường thể hiện sự thành công của Minh Tuấn trong ngành giải trí.
“Chào mừng cô đến với thế giới của tôi,” Minh Tuấn nói, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt thì lạnh lùng. Hắn mặc bộ vest đen sang trọng, tựa như một con báo đang rình rập.
“Cảm ơn ông đã dành thời gian cho tôi,” Minh Thư đáp, cố gắng duy trì sự tự tin. “Tôi muốn thực hiện một bài phỏng vấn về những hoạt động của ông trong ngành giải trí.”
“Phỏng vấn?” Hắn nhướn mày, đôi mắt sắc lạnh quét qua cô. “Tôi không có thời gian cho những câu hỏi vu vơ.”
“Tôi biết rằng ông đang rất bận rộn, nhưng tôi nghĩ đây sẽ là một cơ hội tốt để ông quảng bá hình ảnh của mình,” Minh Thư cố gắng khéo léo.
“Cô nghĩ rằng có thể dối trá tôi bằng những lời lẽ ngọt ngào?” Minh Tuấn ngắt lời, ánh mắt trở nên sắc bén. “Cô không phải là người đầu tiên đến đây với ý định đó.”
Minh Thư cảm thấy hơi chùn bước, nhưng cô không thể để sự tự ti làm mình lùi lại. “Tôi chỉ muốn mang lại một góc nhìn khác về ông. Một góc nhìn tích cực.”
“Thế thì hãy nói đi. Cô muốn biết gì?” Minh Tuấn ngồi xuống ghế, dáng vẻ thư thái nhưng lại giống như một con sói chờ đợi con mồi.Minh Thư bắt đầu đặt những câu hỏi về sự nghiệp của hắn, nhưng trong đầu cô vẫn không ngừng lặp lại những thông tin mà Quốc Đạt đã cung cấp. Hắn không chỉ là một doanh nhân mà còn là kẻ có thể liên quan đến những cái chết bí ẩn. Cô cần phải biết thêm.
“Nghe nói gần đây có một vài sự cố xảy ra trong giới giải trí,” cô dẫn dắt. “Ông nghĩ sao về những lời đồn đại này?”
“Đó chỉ là những tin đồn vô căn cứ,” Minh Tuấn trả lời, sự lạnh lùng trong giọng nói khiến Minh Thư cảm thấy như có một bức tường ngăn cách giữa họ. “Ngành công nghiệp này luôn đầy rẫy những tin đồn.”
“Nhưng nếu chúng có thật, ông sẽ làm gì?” Minh Thư không ngần ngại đặt câu hỏi, hy vọng có thể chọc thủng lớp bảo vệ của hắn.
“Cô không cần lo lắng về điều đó. Tôi có cách giải quyết riêng của mình,” Minh Tuấn đáp lại, nụ cười hiện lên như một dấu hiệu cảnh báo.
Cảm giác căng thẳng trong phòng dần trở nên ngột ngạt. Minh Thư nhận ra rằng thời gian không còn nhiều. Cô cần phải tìm ra điểm yếu của hắn.
“Còn về cái chết của Lâm Huy? Ông có ý kiến gì không?” Minh Thư hỏi, quyết tâm không từ bỏ.
Minh Tuấn khẽ nhướng mày, sự thay đổi trong biểu cảm của hắn khiến Minh Thư cảm thấy như vừa chạm vào một mạch điện căng thẳng. “Cô đang điều tra điều gì vậy?”
“Chỉ đơn giản là muốn biết thêm về những người đã từng làm việc với ông,” Minh Thư cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.
“Điều đó không cần thiết,” hắn đáp, sự kiên quyết trong giọng nói khiến Minh Thư cảm thấy bất an. “Cô nên dừng lại trước khi quá muộn.”
Nhưng Minh Thư không thể dừng lại. Cô cảm thấy sự thật đang ở ngay trước mắt, chỉ cần cô có đủ dũng khí để lật tẩy nó.
“Ông không thể che giấu mãi được,” cô nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Những bí mật sẽ bị phơi bày.”
Minh Tuấn đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Cô nên nhớ rằng trong thế giới này, sự im lặng mới là sức mạnh.”
Minh Thư cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô vừa bước vào một trận chiến mà không biết mình sẽ phải trả giá bằng những gì. “Tôi sẽ không im lặng,” cô đáp, không để sự sợ hãi chi phối.
“Cô đã chọn con đường nguy hiểm,” Minh Tuấn nói, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại lạnh lùng. “Hãy tự bảo vệ mình.”
Khi Minh Thư rời khỏi văn phòng, lòng cô nặng trĩu với những câu hỏi không có lời giải. Cô biết rằng kế hoạch của họ đang đứng trước nguy cơ bị phát hiện, nhưng quyết tâm tìm ra sự thật đã trở thành động lực thúc đẩy cô tiến lên.
Khi trở về, Hoàng chờ đợi cô với ánh mắt lo âu. “Cô có được thông tin gì không?”
“Chúng ta cần phải thảo luận lại kế hoạch,” Minh Thư nói, giọng điệu nghiêm túc. “Minh Tuấn không phải là người dễ dàng.”
Cả hai cùng nhau bước vào một cuộc thảo luận căng thẳng. Cảm giác hồi hộp dâng trào, như thể họ đang đứng bên bờ vực của một bí mật lớn hơn cả những gì họ tưởng tượng. Thế giới mà họ đang bước vào không chỉ chứa đựng những âm thanh của sự im lặng, mà còn có những tiếng vang của sự thật đang chờ được khám phá.