Huyền ngồi trên ghế sofa, lòng tràn đầy sự hồi hộp. Minh đã đi ra ngoài một lúc, và cô cảm thấy như mọi thứ đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Cô lén nhìn qua cửa sổ, ánh sáng từ những ngọn đèn đường hắt vào căn phòng, tạo ra những hình ảnh mờ ảo. Những âm thanh từ tương lai vẫn vang lên trong đầu cô, nhưng chúng như những mảnh ghép rời rạc, không thể kết nối thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Cánh cửa bật mở, Minh bước vào với nét mặt hớn hở. “Tìm được manh mối rồi!” Anh nói, giọng đầy phấn khích.
“Thật không? Kể đi!” Huyền gần như nhảy cẫng lên vì vui mừng.
“Chúng ta cần phải đến khu Bắc Thành,” Minh nói, ánh mắt sáng rực. “Có một người từng làm việc trong Hội Âm Thanh, anh ta có thể cung cấp thông tin.”
“Nhưng làm sao chúng ta có thể gặp anh ta?” Huyền hỏi, sự lo lắng lại dấy lên.
“Anh ta là một người rất bí ẩn, nhưng mình có cách. Hãy để mình lo,” Minh tự tin đáp.
Tâm, từ lúc nãy vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh, giờ lên tiếng. “Mình không biết nữa. Có vẻ như điều này nguy hiểm quá.”
“Chúng ta không thể ngồi yên mãi. Nếu Hội Âm Thanh thật sự đang thao túng những Người Tiên Tri, thì chúng ta cần phải hành động,” Huyền nói, quyết tâm dâng cao.
“Vậy chúng ta đi khi nào?” Minh hỏi.
“Đêm nay. Chúng ta sẽ tránh ánh sáng và di chuyển thật nhanh,” Huyền đáp, ánh mắt cô đầy kiên định.
Khi màn đêm buông xuống, cả ba người lặng lẽ ra khỏi nhà. Không khí lạnh lẽo bao trùm, từng tiếng bước chân vang lên trên vỉa hè như những tiếng gõ nhịp của một bản nhạc không lời. Huyền cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, vừa lo lắng vừa mong đợi.
Khu Bắc Thành hiện ra trước mắt họ, những tòa nhà cao tầng hòa quyện với bóng tối, tạo ra những hình thù kỳ quái. Cả nhóm dừng lại ở một góc phố tối tăm, nơi ánh đèn đường không chiếu tới. Huyền cảm nhận rõ ràng một âm thanh lạ, như tiếng thì thầm từ một nơi nào đó gần gũi nhưng lại xa xôi.
“Làm sao chúng ta biết được người đó ở đâu?” Tâm hỏi, giọng có chút run rẩy.
“Mình đã nghe được một gợi ý. Hãy tìm đến quán bar nhỏ bên phải. Anh ta thường xuất hiện ở đó,” Minh nói, sự tự tin trong anh vẫn không hề giảm.
Họ tiến vào quán bar, không gian bên trong tối mờ và ồn ào. Những âm thanh của nhạc sống và tiếng cười nói xáo trộn lại tạo nên một bầu không khí huyền bí. Huyền cảm thấy những âm thanh ấy như đang hòa vào nhau, tạo ra những dự đoán khó hiểu.
“Chúng ta phải tìm anh ta nhanh lên,” Minh nói, ánh mắt quét qua từng bàn.
“Có thể chúng ta sẽ không tìm thấy anh ấy,” Tâm lo lắng.
“Không, mình có linh cảm rằng anh ta ở đây,” Huyền đáp, nắm chặt tay Tâm.
Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện phía cuối quán bar. Đó là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt hốc hác nhưng ánh mắt lại sáng quắc, như thể đã trải qua nhiều điều. Minh nhanh chóng tiến về phía anh ta.
“Chúng tôi muốn hỏi về Hội Âm Thanh,” Minh nói, giọng anh mạnh mẽ.
Người đàn ông nhìn họ, rồi khẽ cười. “Hội Âm Thanh không phải là nơi mà những người như các cậu có thể dễ dàng bước vào.”“Nhưng chúng tôi cần thông tin,” Huyền lên tiếng, quyết tâm lấp đầy khoảng trống trong lòng.
“Thông tin là thứ quý giá. Nó có giá trị hơn cả mạng sống. Các cậu có gì để đổi chác?” Người đàn ông hỏi, ánh mắt sắc lạnh.
“Chúng tôi có thể giúp anh,” Minh nói, sự hồi hộp hiện rõ. “Chúng tôi có khả năng đặc biệt.”
Người đàn ông nhướng mày, sự hứng thú hiện rõ trên gương mặt. “Thú vị. Hãy cho tôi thấy.”
Huyền cảm thấy những âm thanh trong đầu mình trở nên rõ ràng hơn. Cô khẽ nhắm mắt lại, tập trung vào những âm thanh từ tương lai. Một hình ảnh mờ ảo xuất hiện, nhưng cô không thể chạm tới nó.
“Cậu không thể, phải không?” Người đàn ông nói, giọng chế giễu.
“Không, không phải như vậy,” Huyền phản bác, nhưng sự không tự tin dâng lên trong lòng.
“Để tôi giúp các cậu,” ông ta nói, giọng nghiêm túc. “Hãy nghe cho kỹ.”
Huyền nín thở, tập trung vào âm thanh đang vang lên trong không gian. Đột nhiên, một tiếng rít chói tai vang lên, khiến cô giật mình. Những hình ảnh liên tục hiện ra, một bức tranh u ám về những âm thanh mà Hội Âm Thanh đang thao túng.
“Đó chính là điều mà các cậu đang tìm kiếm,” người đàn ông nói, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
“Chúng tôi muốn biết thêm,” Minh nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm.
“Nhưng để có thông tin, các cậu phải đối mặt với thử thách,” ông ta nói, nụ cười bí hiểm hiện lên trên môi.
Huyền cảm thấy sự lo lắng dâng lên, nhưng cô cũng nhận ra rằng đây chính là cơ hội để họ tiến gần hơn tới sự thật. “Chúng tôi sẵn sàng.”
“Rất tốt. Hãy chuẩn bị tinh thần, vì điều gì đó sắp xảy ra.”
Khi câu nói đó vang lên, một âm thanh lớn bất ngờ xé toạc không gian, khiến mọi người trong quán bar đều quay lại. Huyền cảm thấy như có một luồng khí lạnh lẽo luồn lách qua người, khiến cô rùng mình.
“Chúng ta không còn thời gian,” người đàn ông thì thầm trước khi biến mất vào bóng tối.
“Đợi đã!” Minh hô lên, nhưng người đó đã biến mất.
Huyền và Tâm nhìn nhau, sự hoang mang hiện rõ. Họ cảm thấy có điều gì đó rất lớn đang chờ đợi phía trước, và âm thanh kỳ lạ vẫn vang vọng trong đầu họ như một lời nhắc nhở về những gì sắp tới.
“Chúng ta phải đi thôi,” Minh nói, nắm chặt tay Huyền. “Chúng ta không thể để điều này dừng lại.”
Khi họ bước ra khỏi quán bar, những âm thanh từ tương lai lại vang lên, như những lời dự đoán đeo bám họ. Huyền biết rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu, và sự thật đang chờ đợi họ ở đâu đó trong bóng tối.