Huyền đứng giữa thư viện, quyển sách trên tay như một tấm bản đồ dẫn lối vào thế giới bí ẩn. Minh và Tâm đứng bên cạnh, ánh mắt họ lấp lánh hy vọng và lo lắng. Không khí trở nên căng thẳng hơn khi từng giây phút trôi qua. Huyền lật giở từng trang, mắt cô dán vào những dòng chữ như thể chúng đang thì thầm những bí mật.
“Có gì không?” Minh hỏi, giọng anh có phần khẩn trương.
“Có một chương nói về những tổ chức bí mật,” Huyền trả lời, ánh mắt cô sáng lên khi tìm thấy một hình vẽ kỳ lạ. “Họ nói đến một nhóm gọi là ‘Hội Âm Thanh’. Có vẻ như họ đang tìm kiếm những người có khả năng như chúng ta.”
“Hội Âm Thanh?” Tâm nhắc lại, cảm giác rùng mình ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Họ làm gì?”
“Có vẻ như họ thu thập thông tin và kiểm soát những người có năng lực để phục vụ cho những mục đích đen tối,” Huyền nói, giọng cô trầm lại. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm.”
“Nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Tâm nhấn mạnh, đôi mắt nâu sáng của cô hiện lên lo âu. “Biết đâu họ đang theo dõi chúng ta ngay bây giờ.”
“Đúng vậy,” Minh gật đầu, vẻ nghiêm túc lộ rõ. “Chúng ta không thể để họ phát hiện ra mình.”
Huyền gập quyển sách lại, đôi tay cô run rẩy. “Chúng ta cần tìm kiếm những manh mối khác. Có thể tìm đến những người đã từng tiếp xúc với tổ chức này.”
Tâm gật đầu, nhưng tâm trí cô vẫn vướng bận với những giấc mơ kỳ lạ. “Có thể chúng ta nên hỏi một số người quen trong trường. Họ có thể biết gì đó.”
“Được,” Minh đồng ý, ánh mắt anh sáng lên với ý tưởng mới. “Chúng ta có thể bắt đầu từ những người trong lớp. Họ sẽ không nghi ngờ gì nếu hỏi về một số tin đồn.”
Huyền cảm thấy một phần trong mình hồi hộp. Ý tưởng điều tra đã khơi dậy trong cô một cảm giác mạnh mẽ. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ ngày mai. Hãy chuẩn bị tinh thần.”
Khi cả ba rời khỏi thư viện, Huyền không thể shake off cảm giác rằng họ đã bước vào một cuộc phiêu lưu không thể quay lại. Ánh đèn đường lờ mờ chiếu sáng, tạo nên những bóng đổ dài như những cái bóng đang theo dõi họ.
Ngày hôm sau, nhóm bạn quyết định gặp nhau ở quán cà phê gần trường. Huyền, Minh và Tâm ngồi ở một góc khuất, nơi họ có thể quan sát mọi người mà không bị chú ý.
“Tâm, cậu có thể hỏi một vài bạn trong lớp về những điều kỳ lạ mà họ nghe thấy không?” Huyền đề nghị, giọng cô thấp lại.
“Được,” Tâm gật đầu, nhưng vẫn có chút do dự. “Mình sẽ hỏi Lê Hòa. Cậu ấy thường biết nhiều chuyện.”
“Còn mình sẽ hỏi một vài bạn khác,” Minh nói, vẻ tự tin trở lại. “Mọi người thường thích chia sẻ tin đồn.”Huyền mỉm cười. “Tốt. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau giờ học và tổng hợp những gì tìm được.”
Sau buổi học, Tâm tìm gặp Lê Hòa, một người bạn ít nói nhưng rất nhạy cảm. Cô cố gắng mở đầu câu chuyện nhẹ nhàng. “Hòa, cậu có nghe thấy gì lạ lùng gần đây không?”
Lê Hòa nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên, rồi khẽ gật đầu. “Mình nghe một vài tin đồn về những người có năng lực, họ nói có một tổ chức nào đó đang theo dõi.”
“Cậu có biết thêm chi tiết nào không?” Tâm hỏi, lòng cô nặng trĩu.
“Nghe nói họ đã bắt cóc một vài người,” Hòa thì thầm, giọng có phần lo lắng. “Người ta bảo họ lấy thông tin từ những người đó.”
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tâm. “Cậu có biết tổ chức đó tên gì không?”
“Chỉ nghe nói là ‘Hội Âm Thanh’,” Lê Hòa đáp, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. “Họ rất bí ẩn và không ai dám đụng vào.”
Tâm cảm thấy như có một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt trái tim mình. Cô vội vã cảm ơn Hòa và chạy đến gặp Huyền và Minh.
Khi cả ba gặp nhau, Tâm kể lại những gì mình đã nghe. Huyền nhíu mày, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm hiểu thêm. Không thể để họ tiếp tục làm hại những người khác.”
“Nhưng chúng ta cần một kế hoạch,” Minh nói. “Không thể cứ đi hỏi lung tung.”
“Đúng,” Huyền đồng ý. “Chúng ta cần phải tìm ra cách tiếp cận an toàn hơn.”
Đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía xa, khiến cả ba người giật mình. Một bóng hình lướt qua giữa đám đông, nhanh đến nỗi họ không kịp nhìn rõ. Tâm cảm thấy lạnh gáy, lòng cô dâng lên một nỗi lo lắng không thể lý giải.
“Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Minh thì thầm, sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt anh.
“Chúng ta phải đi ngay,” Huyền quyết định, bàn tay nắm chặt lấy tay Tâm. “Đừng để họ phát hiện ra chúng ta.”
Khi cả ba vội vã rời khỏi quán cà phê, Tâm cảm thấy như mình đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó bí ẩn, một điều gì đó không thể nhìn thấy nhưng lại hiện hữu trong không khí. Những âm thanh lạ lùng từ tương lai dường như đang thúc giục họ tìm kiếm sự thật, và họ biết rằng hành trình này mới chỉ bắt đầu.