Âm Thanh Của Địa Ngục

Chương 8: Bóng Ma Quá Khứ

Trần Minh Đức bước vào văn phòng của mình, không gian quen thuộc nhưng lại mang theo một cảm giác nặng nề. Ánh đèn vàng ấm áp không thể xua tan đi sự u ám trong tâm trí anh. Vừa mới nhận được cuộc gọi từ Hạnh, anh cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ đang xảy ra tại thị trấn Địa Ngục. Những vụ mất tích gần đây, cùng với âm thanh kỳ lạ mà người dân truyền tai nhau, đã khiến Đức không thể ngồi yên.

Anh mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ dày, trong đó có những báo cáo về các vụ mất tích bí ẩn. Mỗi cái tên đều gợi nhớ đến nỗi đau của những gia đình đang tìm kiếm người thân. Đức không thể không cảm thấy trách nhiệm. Anh đã từng là một người lính, và giờ đây, anh là thám tử tư, một người mà mọi người đặt niềm tin vào để tìm ra sự thật.

Khi Hạnh đến, cô mang theo một bầu không khí nặng nề. “Minh Đức, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn,” cô nói, ánh mắt lo lắng. “Có nhiều người đã mất tích, và họ đều nghe thấy âm thanh đó.”

“Ai cũng nói rằng âm thanh ấy như một lời gọi,” Đức đáp, giọng anh trầm xuống. “Tôi đã nghe về nó từ nhiều người, nhưng chưa ai có thể giải thích được.”

“Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn,” Hạnh nói, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Có thể đây không chỉ là một âm thanh bình thường.”

“Đúng vậy,” Đức gật đầu, trong lòng anh dâng lên một cảm giác hồi hộp. “Tôi đã điều tra về những người mất tích. Họ đều có điểm chung là đã từng nghe âm thanh đó.”

Họ cùng nhau lật lại hồ sơ, từng trang giấy mang theo một câu chuyện bi thảm. Những khuôn mặt mờ nhạt, những dòng chữ tường thuật nỗi đau của gia đình. “Nếu âm thanh đó thực sự là nguyên nhân, thì chúng ta cần phải ngăn chặn nó,” Đức khẳng định.

“Nhưng làm cách nào?” Hạnh hỏi, đôi mắt cô sáng lên. “Chúng ta không biết nguồn gốc của nó.”

Đức nhìn vào mắt Hạnh, cảm nhận được sự kiên định. “Chúng ta có thể tìm đến những người đã từng trải qua. Có thể họ biết điều gì đó mà chúng ta không biết.”

“Đúng,” Hạnh đồng ý. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Có thể có những thế lực không muốn chúng ta khám phá sự thật.”

Họ quyết định gặp những nhân chứng, những người đã từng trải qua cảm giác nghe thấy âm thanh kỳ lạ. Đầu tiên, họ đến nhà của một người phụ nữ trung niên tên là Kim Liên. Cô sống một mình, thường được nhắc đến như một người có khả năng tiên tri, nhưng những lời nói của cô luôn khiến người khác cảm thấy bất an.

Cánh cửa mở ra, Kim Liên đứng đó, ánh mắt cô như xuyên thấu vào tâm hồn họ. “Các ngươi đến để tìm kiếm sự thật về âm thanh?” Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy bí ẩn.

“Phải,” Đức trả lời, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi muốn biết về những vụ mất tích.”

“Âm thanh đó,” cô nói, “là một lời mời gọi từ những linh hồn không yên nghỉ. Họ đang tìm kiếm sự giải thoát.”

“Nhưng tại sao lại có những vụ mất tích?” Hạnh hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.

“Bởi vì không phải tất cả những linh hồn đều muốn được cứu,” Kim Liên đáp, giọng nói của cô trở nên nghiêm túc. “Có những bóng ma quá khứ vẫn còn vương vấn với những điều không thể tha thứ.”“Chúng tôi cần biết cách giúp họ,” Đức nói, lòng anh tràn đầy quyết tâm.

“Có một nghi lễ,” Kim Liên nói, “nhưng các ngươi phải chuẩn bị tâm lý. Những gì các ngươi sẽ thấy có thể khiến các ngươi sợ hãi.”

Họ ngồi lại, lắng nghe từng lời của Kim Liên. Cô kể về những nghi lễ cổ xưa, những bí ẩn mà người dân thị trấn vẫn truyền miệng. Những tiếng thét từ sâu thẳm lòng đất, và những linh hồn đang tìm kiếm sự giải thoát, nhưng không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự thật.

“Khi đêm trăng tròn đến, âm thanh sẽ vang lên, và các ngươi sẽ phải đối diện với bóng tối,” Kim Liên cảnh báo. “Đó là thời điểm mà những linh hồn yếu đuối nhất sẽ tìm đến các ngươi.”

Hạnh và Đức nhìn nhau, lòng họ đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập quyết tâm. “Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết,” Hạnh khẳng định.

Kim Liên gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn tràn đầy lo âu. “Hãy cẩn thận, vì không phải tất cả những linh hồn đều muốn được cứu.”

Khi họ rời khỏi nhà Kim Liên, không khí xung quanh trở nên dày đặc, như thể bóng tối đang len lỏi vào từng ngóc ngách. Họ biết rằng cuộc điều tra này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự thật, mà còn là một cuộc chiến với những thế lực siêu nhiên mà họ chưa từng đối diện.

“Chúng ta phải chuẩn bị cho đêm trăng tròn,” Đức nói, tâm trí anh bắt đầu hình dung ra những điều khủng khiếp có thể xảy ra. “Cần tìm hiểu thêm về nghi lễ mà Kim Liên đã đề cập.”

“Đúng vậy,” Hạnh đồng ý, nhưng trong lòng cô cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. “Liệu chúng ta có thể đủ mạnh mẽ để đối mặt với những linh hồn đó không?”

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Đức trấn an, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt.

Họ quyết định quay trở lại văn phòng để nghiên cứu thêm về nghi lễ mà Kim Liên đã nói. Khi ánh đèn trong văn phòng chiếu sáng, họ cảm nhận được sức nặng của thời gian, như thể mọi khoảnh khắc đều gắn liền với những bí mật đang chờ được khám phá.

“Đừng quên, chúng ta không đơn độc,” Đức nói. “Chúng ta có nhau.”

Nhưng khi họ ngồi bên nhau, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía xa, như một lời gọi từ bóng tối. Họ nhìn nhau, lòng tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng quyết tâm. Âm thanh đó đang dần gần lại, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc.

“Chúng ta phải sẵn sàng,” Hạnh nói, lòng cô dâng trào một cảm giác hồi hộp. “Bóng ma quá khứ đang chờ đợi chúng ta.”

“Và chúng ta sẽ không để nó lặp lại,” Đức khẳng định, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi lo lắng về những gì sắp diễn ra.

Âm thanh vẫn vang vọng, như một lời hứa về những điều còn lại, và họ biết rằng hành trình của mình chưa bao giờ kết thúc.

truyenfull,truyenfull vn