Âm Thanh Của Địa Ngục

Chương 3: Những Ký Ức Đau Thương

Tuấn bước vào quán cà phê, nơi những ánh đèn vàng ấm áp chỉ chiếu sáng một phần nhỏ trong không gian u ám. Mùi cà phê hòa quyện với không khí ẩm ướt tạo nên cảm giác nặng nề. Đức ngồi ở góc quán, ánh mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Tuấn và Hạnh tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh.

“Chúng ta cần nói về âm thanh đó,” Tuấn bắt đầu, không để lỡ cơ hội. “Nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, có đúng không?”

“Đúng,” Đức gật đầu. “Âm thanh đó gắn liền với những sự kiện kỳ lạ trong thị trấn này. Tôi đã nghe nhiều câu chuyện từ những người lớn tuổi. Họ nói rằng, vào những đêm trăng tròn, những linh hồn thường xuất hiện, và âm thanh ấy là dấu hiệu cho thấy một nghi lễ đang diễn ra.”

Hạnh rùng mình, ánh mắt cô lo lắng. “Có thể mẹ của Tuấn đã liên quan đến những nghi lễ đó. Tôi không thể quên được ánh mắt của bà khi còn sống, như thể bà đang che giấu một điều gì đó.”

Tuấn im lặng. Những ký ức về mẹ ùa về trong đầu anh như những cơn sóng dữ. Hình ảnh bà cười, ánh mắt ấm áp, và rồi là nỗi đau khi bà rời xa. “Tôi phải tìm hiểu,” anh nói, giọng kiên quyết. “Tôi không thể để mẹ mình mãi mãi là một bí ẩn.”

Đức nhìn thẳng vào mắt Tuấn, sự đồng cảm hiện rõ. “Tôi hiểu. Nhưng chúng ta cần cẩn trọng. Có những thế lực không muốn sự thật bị phơi bày. Có thể chúng ta sẽ phải đối diện với những điều tồi tệ hơn cả những gì chúng ta tưởng tượng.”

“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Hạnh hỏi, tiếng nói của cô có phần run rẩy.

“Tìm kiếm thông tin về những người đã mất tích. Có thể họ để lại dấu vết gì đó,” Tuấn đề xuất. “Nếu âm thanh đó thật sự dẫn đến những nghi lễ, chúng ta cần phải biết ai là người đứng sau.”

Khi họ bàn bạc, bỗng nhiên một tiếng gầm rú mạnh mẽ lại vang lên từ bên ngoài. Tất cả ba người đều quay đầu, ánh mắt đầy lo lắng. Âm thanh đó như một lời gọi, nhưng cũng như một lời cảnh báo. Đức đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị. “Chúng ta không thể chần chừ nữa. Phải ra ngoài ngay bây giờ.”

Họ rời quán, bước ra vào không khí lạnh lẽo của đêm. Ánh trăng sáng chiếu rọi, nhưng những đám mây đen kéo đến nhanh chóng, như thể muốn che lấp mọi thứ. Tuấn cảm thấy tim mình đập mạnh, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì sự khao khát tìm ra sự thật.

Đi qua những con phố nhỏ, họ đến được một khu vực hoang vắng. Âm thanh kỳ lạ càng lúc càng gần, dường như đang dẫn dắt họ vào một cơn ác mộng. “Có ai đó ở đây,” Hạnh thì thào, ánh mắt cô quét xung quanh.“Chúng ta không nên ở lại đây lâu,” Đức khuyên. “Đi thôi.”

Nhưng khi vừa quay lưng, một bóng hình xuất hiện từ bóng tối. Là Kim Liên, người phụ nữ mà Tuấn đã gặp trước đó. Ánh mắt cô trống rỗng, như thể không nhìn thấy họ. “Các bạn đang tìm kiếm điều gì?” cô hỏi, giọng nói lạc điệu.

“Chúng tôi… chúng tôi muốn biết về âm thanh đó,” Tuấn đáp, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

“Âm thanh đó là lời gọi của những linh hồn,” Kim Liên nói, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự bí ẩn. “Nếu các bạn không cẩn thận, các bạn sẽ bị cuốn vào thế giới của họ.”

“Chúng tôi không sợ,” Đức nói, mặc dù trong lòng anh cũng cảm thấy rùng mình. “Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật.”

“Thật sự không dễ dàng như vậy,” Kim Liên nói, ánh mắt cô như xuyên thấu vào tâm hồn họ. “Có những điều mà các bạn không thể hiểu được. Những bí mật của Địa Ngục này có thể làm các bạn mất đi mọi thứ.”

“Chúng tôi đã mất quá nhiều rồi,” Tuấn đáp, sự kiên định trong giọng nói của anh không thể bị lung lay. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật, dù có phải trả giá.”

Kim Liên im lặng một lúc, rồi bất ngờ cười khẽ. “Nếu các bạn đã quyết tâm như vậy, hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến. Âm thanh sẽ dẫn dắt các bạn, nhưng nó cũng có thể hủy diệt các bạn.”

Khi Kim Liên biến mất vào bóng tối, Tuấn và những người bạn cảm thấy như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. “Chúng ta nên đi,” Hạnh nói, giọng có phần yếu ớt.

Họ tiếp tục đi trong đêm, lòng đầy lo lắng. Những âm thanh kỳ lạ vẫn vang vọng, như những linh hồn đang tìm kiếm sự cứu rỗi. Và trong lòng mỗi người, một nỗi sợ hãi dâng trào, họ biết rằng cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Những bí mật đen tối vẫn đang chờ đợi, và họ sẽ phải đối diện với cả quá khứ lẫn tương lai.

truyenfull,truyenfull vn