Âm Thanh Của Địa Ngục

Chương 15: Bị Phát Hiện

Khi Tuấn, Hạnh và Đức rời khỏi nhà Kim Liên, bầu không khí u ám của thị trấn Địa Ngục như dày đặc hơn, những tiếng thì thầm vang lên rì rào bên tai họ, như những lời cảnh báo từ những linh hồn chưa yên nghỉ. Họ quyết định đi về phía ngọn đồi nơi truyền thuyết kể rằng cổng dẫn đến thế giới tăm tối ẩn mình. Chỉ còn vài giờ nữa là đến đêm trăng tròn, thời điểm âm thanh kỳ quái sẽ vang lên.

“Chúng ta phải nhanh lên,” Đức nói, chân không ngừng bước, ánh mắt cảnh giác. “Tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi.”

“Đừng nói như vậy,” Hạnh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng ta phải tập trung vào mục tiêu.”

“Cô có nghe thấy không?” Tuấn hỏi, ánh mắt đăm chiêu. “Những âm thanh đó… chúng giống như tiếng gọi.”

Hạnh gật đầu, nhưng không thể dấu nổi sự hoảng loạn trong lòng. Họ đi qua những con phố tối tăm, ánh sáng từ những ngọn đèn đường yếu ớt chiếu rọi, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Mỗi bước chân như dội lại trong không gian tĩnh lặng, khiến sự hồi hộp trong lòng họ càng thêm tăng cao.

Đến gần chân đồi, họ dừng lại. Tuấn nhìn lên, nơi những tán cây rậm rạp như che khuất cả bầu trời. “Có thể chúng ta nên tìm một nơi ẩn nấp tạm thời,” anh đề xuất. “Chờ đến khi âm thanh xuất hiện, chúng ta sẽ dễ dàng hơn trong việc nhận diện nguồn gốc.”

“Có lẽ nên như vậy,” Đức đồng tình, “nhưng nơi nào an toàn ở đây?”

“Chúng ta có thể vào trong một trong những ngôi nhà bỏ hoang gần đây,” Hạnh chỉ tay về phía những tòa nhà cũ kỹ, mái ngói đã mục nát. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối.”

Họ chạy về phía ngôi nhà đầu tiên, cánh cửa đã mục nát, mở ra như một lời mời gọi. Bên trong, không khí lạnh lẽo, đầy bụi bặm. Họ nhanh chóng bước vào, đóng cửa lại sau lưng.

“Ở đây có vẻ an toàn,” Tuấn nói, lòng thầm hy vọng. Họ ngồi xuống một góc tối, lắng nghe những âm thanh xung quanh. Thời gian trôi qua chậm chạp, từng phút như kéo dài vô tận.

“Các bạn có nghĩ… thực thể đó có thể cảm nhận được chúng ta không?” Hạnh hỏi, giọng thấp.

“Có thể,” Đức đáp, “nhưng nếu chúng ta không làm gì, nó sẽ không để chúng ta yên.”

Một hồi lâu, những âm thanh bắt đầu vang lên. Đầu tiên là những tiếng xì xào, sau đó là những âm thanh kỳ lạ, như tiếng gió rít qua khe hở. Họ nhìn nhau, ánh mắt sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Đó chính là nó,” Tuấn thì thào. “Phải tìm ra nguồn gốc.”

“Có thể chúng ta cần phải đi ra ngoài,” Hạnh nói, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. “Chúng ta không thể chờ đợi nữa.”“Cô chắc chắn không?” Đức hỏi, vẻ nghi ngờ.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Hạnh đáp, “đêm đang đến gần.”

Tuấn hít một hơi thật sâu. “Được rồi, chúng ta sẽ cùng nhau ra ngoài, nhưng phải cẩn thận.”

Họ chầm chậm mở cửa, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Những âm thanh càng lúc càng rõ ràng, như một bản giao hưởng ma quái, kéo họ ra khỏi sự an toàn.

Khi bước ra, bầu không khí xung quanh lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Những tiếng thì thầm như lấp lánh quanh họ, và từng bước đi lại như dội vào không gian tĩnh lặng. Họ tiếp tục tiến về phía ngọn đồi, nơi mà ánh trăng bắt đầu lấp ló sau những đám mây.

“Chúng ta phải lên đến đỉnh trước khi âm thanh xuất hiện,” Tuấn nói, quyết tâm trong ánh mắt. Họ leo lên từng bước, cảm giác như có ai đó đang theo dõi từ phía sau.

Bỗng, một tiếng động lớn vang lên, khiến cả ba giật mình. Một bóng đen thoáng qua, như một cái bóng lớn, lướt nhanh giữa những tán cây. Hạnh hét lên: “Chạy!”

Họ không cần phải nói thêm lời nào, ngay lập tức quay lưng chạy. Đôi chân họ đạp mạnh trên mặt đất, phóng nhanh về phía trước. Âm thanh kỳ lạ dường như càng lúc càng gần, như một lời gọi không thể chối từ. Tuấn cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo trên gáy, và anh biết rằng họ không thể dừng lại.

“Mau lên!” Đức hô to, cố gắng tăng tốc. “Chúng ta không thể để nó bắt kịp!”

Họ lao về phía trước, trái tim đập loạn xạ, từng nhịp như muốn nhảy ra ngoài. Những tiếng thì thầm dường như lan tỏa khắp nơi, như những lời đe dọa từ những linh hồn trong bóng tối. Họ phải tìm cách đến được đỉnh đồi, nơi mà bí mật đang chờ đợi.

Khi họ gần tới nơi, ánh sáng từ mặt trăng chiếu rọi xuống, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Nhưng bên cạnh đó, sự hiện diện của thực thể kia càng trở nên rõ rệt hơn. Một tiếng động mạnh vang lên, như một cú đập lớn, khiến mặt đất rung chuyển.

“Hãy cẩn thận!” Hạnh kêu lên, nhưng chưa kịp nói thêm, một bóng đen lao tới, chặn lối đi của họ.

“Đừng dừng lại!” Tuấn hét lên, nhưng chân anh như bị dính chặt vào mặt đất. Bóng đen đó, với ánh mắt đỏ rực, như một con quái vật đang chờ đợi cơ hội.

Họ phải tìm cách thoát khỏi đây, nhưng không biết rằng, những âm thanh đó đang vây quanh họ, như những cơn sóng dữ, cuốn đi mọi hy vọng. Cuộc rượt đuổi bắt đầu, và những bí mật tăm tối sắp sửa được phơi bày.

truyenfull,truyenfull vn