Âm Thanh Của Địa Ngục

Chương 13: Sự Thật Được Khám Phá

Âm thanh lại vang lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những tiếng r*n r*, thổn thức như một lời kêu gọi từ những linh hồn bị lãng quên. Tuấn dừng lại, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang kéo anh về phía trước. Hạnh đứng bên cạnh, đôi mắt cô mở to, ánh nhìn đầy sợ hãi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

“Chúng ta không thể đứng đây mãi,” Đức lên tiếng, giọng anh trầm và kiên quyết. “Phải tiến lên, không còn lựa chọn nào khác.”

“Nhưng nếu chúng ta đi vào đó…” Hạnh ngập ngừng, không dám nói hết câu. Cô cảm thấy như có một điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trong, một điều gì đó mà họ không thể tưởng tượng nổi.

“Chúng ta đã đến đây rồi,” Tuấn nói, giọng anh có phần cứng rắn hơn. “Chúng ta phải tìm ra sự thật. Có thể chỉ cần một câu trả lời thôi, và mọi thứ sẽ kết thúc.”

Những âm thanh càng lúc càng lớn, như thể chúng đang bùng nổ từ bên trong ngôi nhà. Họ tiến vào hành lang tối tăm, ánh sáng từ chiếc đèn pin chỉ đủ để soi sáng một khoảng nhỏ trước mặt. Mỗi bước đi đều mang theo nỗi lo âu, như thể có hàng ngàn ánh mắt đang dõi theo họ từ bóng tối.

“Nghe thấy không?” Đức bỗng dừng lại, ánh mắt anh chăm chú nhìn vào một cánh cửa khép hờ. “Có tiếng gì đó…”

“Có thể là… một linh hồn?” Hạnh thì thầm, đôi tay cô bấu chặt vào áo Tuấn, như thể muốn tìm kiếm một chút an toàn.

“Không phải chỉ là một linh hồn,” Tuấn nói, cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. “Có điều gì đó khác. Một thực thể.”

Họ tiến lại gần cánh cửa, âm thanh bên trong như một lời mời gọi, nhưng cũng mang theo sự đe dọa. Đức hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa ra. Cánh cửa kêu kẽo kẹt, và họ bước vào một căn phòng rộng lớn, nơi có những bức tranh treo trên tường. Những bức tranh tối tăm, như đang ghi lại những nghi lễ kỳ quái, khiến lòng người lạnh toát.

“Đây là nơi…” Hạnh lắp bắp, cô không thể tin vào mắt mình. “Nơi mà âm thanh bắt đầu.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu,” Tuấn nói, lòng anh dấy lên một cảm giác mạnh mẽ. “Có thể có manh mối ở đây.”

Khi họ tiến sâu vào căn phòng, âm thanh càng lúc càng rõ ràng. Một giọng nói vang vọng, như một lời thì thầm từ sâu thẳm trong tâm hồn. “Hãy đến với ta… Hãy nghe lời ta…”

“Đó là âm thanh!” Đức kêu lên, mắt anh mở to, vẻ mặt hoảng loạn. “Nó đang gọi chúng ta!”

“Không!” Hạnh hét lên, nhưng âm thanh ấy như một cơn sóng cuốn trôi tất cả. Họ không thể quay lại, không thể thoát khỏi sức hút của nó. Tuấn cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, như thể có một ai đó đang đứng ngay sau lưng họ.

“Mau!” Tuấn kéo Hạnh và Đức lại, “Chúng ta phải tìm cách chấm dứt nó!”“Làm sao?” Đức hỏi, giọng anh run rẩy. “Chúng ta không biết thực thể đó là gì.”

“Có thể Kim Liên biết,” Hạnh nói, nhưng sự tự tin trong giọng nói cô đã phai nhạt. “Cô ấy có thể giúp chúng ta.”

“Chúng ta không thể chờ đợi,” Tuấn quyết đoán. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”

Họ bắt đầu tìm kiếm trong căn phòng, mắt Tuấn lướt qua từng bức tranh, từng chi tiết kỳ lạ. Một bức tranh lớn ở giữa phòng thu hút sự chú ý của anh. Nó vẽ một nghi lễ tôn thờ, với những bóng hình nhảy múa quanh một ngọn lửa, và ở giữa là một thực thể đen tối, đôi mắt sáng rực như lửa.

“Đó có thể là thực thể mà chúng ta đang tìm kiếm,” Tuấn nói, lòng anh nặng trĩu. “Nó không chỉ là một âm thanh… mà là một thực thể đang thao túng mọi thứ.”

Âm thanh lại vang lên, nhưng lần này, nó như một tiếng gào thét đầy đau khổ. Hạnh và Đức nhìn nhau, sự sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt.

“Chúng ta không thể đứng đây lâu hơn,” Đức nói, giọng anh như một lời kêu cứu. “Hãy tìm Kim Liên!”

“Đúng vậy,” Tuấn đồng ý, nhưng trong lòng anh cũng đang dấy lên một nỗi lo âu. Họ không chỉ đang đối diện với âm thanh, mà còn với những bí mật mà thị trấn này đã chôn vùi.

Khi họ bước ra khỏi căn phòng, âm thanh bỗng im bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm không gian. Họ nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Một cảm giác ngột ngạt bao trùm, như thể có một điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước.

“Đi thôi,” Tuấn nói, quyết tâm trong giọng nói anh đã trở lại. “Chúng ta sẽ không để nó chiếm lấy chúng ta.”

Khi họ bước ra khỏi ngôi nhà, bầu không khí bên ngoài dường như trở nên nặng nề hơn. Những tiếng thì thầm lại bắt đầu vang lên, nhưng lần này, chúng không chỉ là âm thanh. Chúng là những lời gọi từ những linh hồn bị lãng quên, những điều chưa được giải quyết.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với nó,” Tuấn nói, nhìn về phía con đường dẫn đến nơi Kim Liên ở. “Không thể quay đầu lại.”

“Đúng vậy,” Hạnh đồng ý, nhưng sự lo lắng vẫn hiện hữu trong ánh mắt cô. “Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi.”

“Nhưng chúng ta phải biết,” Đức nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để những âm thanh này tiếp tục ám ảnh chúng ta.”

Họ bắt đầu bước đi, nhưng một cảm giác bất an cứ quẩn quanh. Âm thanh lại vang lên, nhưng lần này, nó như một tiếng thét đau đớn, vang vọng trong tâm trí họ. Họ không thể quay lại, vì âm thanh đã cuốn lấy họ. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết, bắt đầu từ đây.

truyenfull,truyenfull vn