Vy cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí khi nhóm của cô rời khỏi khu vực nghĩa trang. Bầu trời tối sẫm như những suy nghĩ đen tối đang đè nặng lên họ. Cô quay sang nhìn Tuấn, ánh mắt anh thể hiện sự quyết tâm nhưng cũng không thiếu lo lắng. Ngọc đi bên cạnh, nét mặt cô vẫn tươi tắn, nhưng Vy biết cô ấy cũng đang chịu đựng một áp lực không hề nhỏ.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Vy lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Nguyễn Văn Khải không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn đang theo dõi chúng ta.”
“Cảm giác của bạn thế nào?” Tuấn hỏi, nhíu mày. Anh luôn tôn trọng khả năng cảm nhận của Vy về những điều siêu nhiên.
“Có điều gì đó không ổn,” Vy trả lời, “Hắn đang âm thầm chờ đợi cơ hội. Tôi có thể cảm nhận được sự chú ý của hắn.”
“Chúng ta cần tìm cách ngăn chặn hắn trước khi quá muộn,” Ngọc đề xuất. “Có thể chúng ta nên tìm hiểu thêm về lịch sử của khu vực này, như Tuấn đã nói.”
“Đúng vậy,” Tuấn đồng tình. “Nhưng cần phải cẩn thận. Hắn có thể đã biết chúng ta đang tìm kiếm điều gì.”
Họ quyết định trở về nhà của Vy để thu thập thông tin. Khi bước vào ngôi nhà cổ kính, Vy cảm nhận được không khí lạnh lẽo bao trùm. Cô đi thẳng đến bàn làm việc của mẹ mình, nơi lưu giữ nhiều tài liệu cũ kỹ và những quyển sách về tâm linh. Những âm thanh kỳ bí từ bên ngoài khiến Vy rùng mình.
“Chúng ta sẽ tìm kiếm thông tin về Khải,” Vy nói, mở một quyển sách dày cộp. “Hắn có thể đã để lại dấu vết nào đó.”
Ngọc và Tuấn bắt đầu lật giở các trang sách, tìm kiếm thông tin. Một lúc sau, Ngọc kêu lên: “Này, có một đoạn nói về một bảo bối cổ xưa có khả năng điều khiển âm thanh. Hắn có thể đang tìm kiếm nó!”
“Bảo bối đó nằm ở đâu?” Tuấn hỏi, ánh mắt anh sáng lên như có hy vọng.
“Có thể là một ngôi đền cổ. Nhưng không rõ vị trí cụ thể,” Ngọc trả lời, giọng cô lộ rõ sự hồi hộp.
Vy cảm thấy lòng mình trĩu nặng. “Nếu hắn tìm thấy bảo bối đó, hắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Chúng ta phải ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.”
“Chúng ta có thể phân chia công việc,” Tuấn đề xuất. “Tôi và Ngọc sẽ tìm hiểu về ngôi đền, còn bạn sẽ điều tra về Khải.”
“Được,” Vy đồng ý. “Nhưng hãy cẩn thận. Hắn không chỉ là một kẻ tầm thường.”
Khi họ bắt đầu lên kế hoạch, Vy chợt nghe thấy một âm thanh lạ vang lên từ phía cửa sổ. Cô quay lại và thấy bóng dáng mờ ảo của một người đàn ông đứng bên ngoài. “Khải!” cô thốt lên, tim đập thình thịch.“Chúng ta phải đi ngay!” Tuấn hối hả, kéo Ngọc về phía cửa.
Vy không thể nhúc nhích. “Chờ đã! Hắn không chỉ đơn giản đứng đó.”
Ngọc nhìn Vy, ánh mắt cô lo lắng. “Vy, chúng ta cần phải tránh xa!”
“Không, tôi phải biết hắn muốn gì.” Vy quyết định. “Có thể đây là cơ hội để chúng ta tìm hiểu thêm về hắn.”
Hơi thở của cô trở nên gấp gáp khi bước đến gần cửa sổ. Bên ngoài, Khải đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào cô. Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng Vy cảm nhận được sức mạnh tối thượng mà hắn đang tìm kiếm.
“Hắn đang theo dõi chúng ta,” Ngọc thì thầm. “Chúng ta không thể để hắn phát hiện ra kế hoạch.”
Khải bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như một cơn gió mùa đông. “Tôi biết các người đang tìm kiếm điều gì,” hắn nói, giọng điệu đầy tự mãn.
Vy cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi không sợ ngươi,” cô cố gắng giữ bình tĩnh, dù lòng đang sợ hãi.
“Các người sẽ phải trả giá cho sự tò mò của mình,” Khải nói rồi quay đi, bóng dáng hắn dần khuất sau những tán cây.
“Chúng ta phải đi ngay!” Tuấn hối hả kéo Ngọc ra khỏi nhà.
Vy không thể rời mắt khỏi nơi Khải đã đứng. “Hắn biết chúng ta đang ở đây,” cô thở dài. “Chúng ta không thể chậm trễ thêm nữa.”
“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về ngôi đền,” Tuấn nói, “Nhưng hãy cẩn thận. Hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.”
Cả nhóm nhanh chóng lên đường, lòng đầy lo lắng và hồi hộp. Những âm thanh lạ từ đằng xa lại vang lên, như một lời cảnh báo. Cuộc chiến với Khải đã chính thức bắt đầu, và Vy biết rằng họ sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa. Chỉ cần một bước sai, tất cả sẽ kết thúc.
Bầu không khí xung quanh họ trở nên nặng nề, âm thanh của cái chết đang chực chờ.